Dục Uyển

Phần 200
Phần 200

Dục Uyển vừa xoay người vào trong nhà, đã chứng kiến cảnh tượng bừa bộn, bàn ghế ngỗng ngang, vật dụng đổi chỗ, và dưới đất toàn là xác bài.

“Chuyện gì đây?”

Sau những phút giây tăng động quá mức của Hợi miệng rộng và Từ Tam, họ không từ thủ đoạn, quăng, ném, chọi dưới mọi hình thức và bất chấp hoàn cảnh, đã khiến nơi đây như một bãi rác.

Còn Hoắc Khiêm lại bị kẹt ở giữa hai người bọn họ. Người nào cũng muốn giành được hắn, xem ra Khiêm ngốc rất được yêu thích.

“Buông tay ra… nếu tối nay tao không thắng được thằng khùng này, tao sẽ không thể ngủ được.”

“Vậy tao càng không muốn buông nó ra.”

Hoắc Khiêm đúng là có mị lực hơn người, lúc tỉnh táo đã khiến cho nam nữ đều điên đảo. Khi trở thành kẻ ngốc cũng khiến cho cả thế giới đảo điên vì mình. Nhưng vật dụng đồ đạc trong nhà có tội tình gì chứ, lại bị bọn họ hành xác. Tối nay xem ra cô phải thức khuya nữa rồi.

Một tiếng sau…

Sau khi đám người của Từ Tam và Hợi miệng rộng kéo đi, thì Dục Uyển xoắn tay áo lên, bắt đầu xử lý hậu quả.

Thật ra ở đây mọi thứ đều tốt, vật dụng đầy đủ. Cơm nước đều có người ta dâng đến cửa, chỉ có một bất tiện duy nhất là không thể ra khỏi căn nhà này. Mà cô còn cầu mong gì hơn ngoài những việc đó.

Lúc đầu, còn lo sợ ba anh em họ Từ sẽ gây bất lợi cho Hoắc khiêm, nhưng thái độ gần đây của họ lại rất tốt, đặc biệt là Từ Tam, sáng chiều cứ cầm bộ bài bám lấy Hoắc Khiêm. Xem ra Hoắc Khiêm càng ngốc lại càng được yêu thích, ngay cả cô cũng cảm thấy hắn bắt đầu đáng yêu hơn trước…

Cúi người xuống, nhặt lá bài cuối cùng quẳng vào sọt rác, và khi ngẩng đầu lên…

“Hu… u… Cay… cay quá…”

Xin lỗi cho cô xin lại lời vừa nói. Hoắc Khiêm không hề đáng yêu hơn trước mà là một rắc rối bự. Không biết kiếp trước có nợ nần gì Hoắc gia, mà trả từ anh xuống đến em vẫn không trả hết nợ.

Qúa hoang mang khi nhìn Khiêm ngốc trần như nhộng chạy ra khỏi nhà tắm, hắn trắng xóa như một người tuyết. Mắt mũi miệng, cả tay chân đều dính bọt xà phòng. Dạo gần đây cô bắt đầu tập cho Hoắc Khiêm thói quen tắm một mình, không quyền trợ giúp.

Dù có chút gian nan và vất vả nhưng cô tin cố gắng mình bỏ ra sẽ được hồi đáp, nhưng cô đã sai.

“Theo tôi vào trong.”

Với trẻ nhỏ chúng ta cần phải kiên nhẫn trong mọi tình huống, cho dù chúng đổ hết chai sữa tắm của bạn vào trong bồn tắm, thậm chí khiến cả phòng tắm lênh láng nước, nghiêm trọng hơn là cố tình nhầm lẫn giữa kem đánh răng và dầu gội đầu, hại bạn sáng mai phải dùng nước muối làm sạch răng. Nhưng bạn vẫn phải thật bình tĩnh.

“Anh cho hết chai sửa tắm vào đây?” Nhặt chai sữa tắm dưới nền nhà lên, cô tươi cười nhìn hắn.

“Ừ… ừ…” Một người đàn ông đầy trách nhiệm, không biết đúng hay sai luôn nhận về mình.

Nhìn nụ cười này của hắn xem, đang muốn khoe hàm răng trắng sáng với cô sao, có nên bình tĩnh hay không đây…

Thôi bỏ qua, tối nay không dùng sữa tắm cũng không sao, nhưng cô cần phải đánh răng. Đây mới là vấn đề lớn, nhìn tuýp kem đánh răng đang nổi lềnh bềnh trong bồn tắm, nhặt lên rồi lật ngược xuống, chảy ra toàn là nước, không sót lại một hạt kem đánh răng nào, để cô đoán xem…

“Anh dùng hết trong một lần?”

Dục Uyển nghẹn ngào không nói nên lời, cô kéo mạnh hắn đến gần, là mùi bạc hà nồng nặc đang lan tỏa từ trên mái tóc, quả nhiên hắn lại dùng kem đánh răng để gội đầu.

“Phải… Rất thơm… mùi bạc hà thơm… anh rất thích.”

Không chỉ cười tung tóe, còn gậc đầu một cách đầy tự hào. Hắn nghĩ mình làm đúng hay sao. Hoắc Khiêm rất biết cách khiến cô nội thương hết ngày này qua ngày khác, vết thương chưa lành lại tiếp tục bị trúng chưởng.

Nhưng cô lại không thể ghét được hắn, vì tất cả bực tức khó chịu trên đời này không thể vượt qua được bộ dạng ngây ngô này của Hoắc Khiêm, cô đầu hàng.

“Ngồi xuống! Tôi giúp anh gội đầu.”

Sau khi đặt Khiêm ngốc ngồi ngay ngắn trên giường, Dục Uyển lấy khăn giúp hắn lau khô tóc, nhưng tâm trí của hắn đều đặt hết vào mấy lá bài, cứ lắc, cứ xoay không chịu ngồi ngay ngắn.

“Không cho chơi nữa.” Dục Uyển giật bộ bài ra khỏi tay hắn, rồi đem đi cất.

“Không muốn! Trả lại cho anh.”

Chỉ mới vài ngày Khiêm ngốc đã bắt đầu trưởng thành, còn biết nói lại cô. Cái này người trước đã cảnh báo, gần mực thì đen mà gần đen thì sáng. Trong khi Hợi miệng rộng và Từ Tam lại không phải là hai tấm gương sáng nên học theo. Lúc họ còn ở thôn kỳ lạ, Khiêm ngốc rất biết nghe lời, nửa câu cũng không dám cãi, càng không nói nhiều như bây giờ.

“Không trả! Nếu không làm khô tóc anh sẽ bị cảm, ngồi yên đó.”

“Không thích… cái đó là của anh, trả cho anh.” Hoắc Khiêm vùng dậy, chạy theo lau lưng của Dục Uyển giật lấy bộ bài.

Họ giằng co qua lại, hắn cố sức lực giật lấy bộ bài, còn cô phảng kháng không chịu nhượng bộ.

“Trả cho anh.”

“Không trả!”

Hắn đưa tay ra phía trước, cô cầm bộ bài giơ lên cao. Hắn đưa tay lên cao, cô lại đặt bộ bài xuống. Hắn đặt tay xuống, thì cô lại đẩy bộ bài qua trái. Hắn chòm qua trái, thì cô lại né bộ bài sang phải. Hai người họ cứ như vậy mãi, cho đến khi một trong hai người phát cáu, không giữ được bình tĩnh.

“Anh muốn làm gì?” Hai chân hổng đất, cả người bị nhấc bổng lên, Dục Uyển hoảng hốt lên tiếng.

“Rầm… m…

Hoắc Khiêm ôm theo cả người của Dục Uyển ném thẳng lên giường, và thượng lên người cô. Hành động vô cùng nhuần nhuyễn không cần phải qua luyện tập. Có cái giường làm điểm tựa, hai chân hắn làm gọng kiềm thì Dục Uyển chạy đâu cho thoát, không ngoan ngoãn giao bộ bài ra. Xem ra, Hoắc Khiêm đâu phải là ngốc hoàn toàn.

“Giành được rồi…”

Nụ cười vô tư của kẻ chiến thắng, không lâu sau đã bị vẫn đục…

Cơ thể nam và nữ vốn khác biệt rất nhiều, có những bộ phận nhạy cảm mà sách báo phim ảnh khuyến cáo không nên để gần nhau, vì khi chúng tiếp xúc ở cự ly gần sẽ phát sinh chuyện ngoài ý muốn. Ví dụ…

Không khí trong phòng nóng dần lên, kiểu ánh mắt mập mờ khao khát dần lộ diện.

Khuôn mặt nhiễm đỏ kỳ lạ, trống ngục đập nhanh thái quá và bộ phận nào đó có dấu hiệu căng cứng…

“Anh… anh…” Dục Uyển bị dọa sợ bởi phản ứng sinh lý đàn ông vô cùng khỏe mạnh của Hoắc Khiêm.

Mỗi tối hắn đều nằm cạnh cô, nhưng tư thế nằm kiểu này thì chưa bao giờ. Cả người phủ lấy cô, thân thể Uyển vừa mềm mại, lại nhỏ bé. Hắn muốn cử động thật nhiều, muốn siết chặt lấy cô, muốn được chạm vào cô nhiều hơn nữa, nhưng không biết bắt đầu từ đâu nên càng lúng túng.

“Uyển! Anh… anh… cảm thấy rất lạ.”

Chúc mừng chị Uyển, đêm nay đã vô tình thức tỉnh bản năng đàn ông vốn đã ngủ yên của Hoắc Khiêm.

Cảm nhận độ nóng rực bên dưới đang va chạm vào thân thể, Dục Uyển sửng sốt đến tròn mắt, không yhốt thành lời. Không phải cô nghi ngờ khả năng đàn ông của Hoắc Khiêm, mà là trong thời gian dài cô gần như lãng quên điều đó.

Tư lúc hắn tỉnh dậy, cư xử và hành động đã như một đứa trẻ lên ba. Họ nằm cạnh nhau mỗi tối, cô còn lột đồ tắm cho hắn mỗi ngày, nhưng hắn chưa từng có biểu hiện này bao giờ, làm cô quên mất việc Hoắc Khiêm vẫn là một người đàn ông.

Vội vã đẩy Hoắc Khiêm ra, trước khi hắn có những dấu hiệu tiến xa không thể dừng lại.

“Tối nay anh ngủ dưới đất, không được nằm lên giường.”

Cô ném cho hắn cái gối, rồi úp mặt vào tường mà ngủ. Đặt tay lên ngực, cô cảm thấy tim mình vẫn còn đang đập rất nhanh, có lẽ từ giờ trở đi cô nên giữ khoảng cách với hắn. Tội cho Khiêm ngốc, vẫn gãi đầu không hiểu nguyên nhân bị đuổi khỏi giường, và tại saocơ thể hắn cứ cảm thấy nóng ran, rất khó chịu, bên dưới bắt đầu phình to.

Hoắc Khiêm đưa tay mò mẫm lên giường, giật giật lấy gốc chăn của Dục Uyển.

“Uyển… hình… hình như anh bị bệnh rồi, chỗ này của anh có khối u… nó vừa sưng to còn cứng nữa? Em xem đi…” Hoắc Khiêm đang cảm thấy hoang mang và hoảng sợ.

Hắn càng kéo chăn ra cô lại càng giữ chặt. Cho dù hắn đặt tiền ngay trước mặt, cô cũng không dám mở mắt ra xem nữa, cô biết thứ to cứng mà hắn đang ám chỉ là gì.

“Uyển… Uyển… có phải anh bệnh nặng rồi không?”

“Đúng vậy! Anh bị bệnh rồi nên tuyệt đối không được leo lên giường cho tới khi hết bệnh.” Dục Uyển tức giận bật người dậy, quát cho một trận. Cô thừa nhận hắn ngốc nghếch rất đáng yêu, nhưng ngốc đến mức này lại hại chết người.

“Hu… u… Vậy… vậy khi nào anh mới hết bệnh… anh muốn ngủ trên giường, muốn nằm cạnh em.”

Dục Uyển biết rõ nếu để cho hắn nằm cạnh cô, bệnh sẽ càng nặng hơn, không chừng còn lây sang cả nữa. Nhưng để giải thích vấn đề nam nữ to lớn này cho một bộ óc bé xíu chỉ biết khóc thì không dễ.

Dục Uyển cúi người xuống nhìn Hoắc Khiêm, lại vô tình đối mặt với “khối u” to lớn dưới đũng quần của hắn, kích thước không nhỏ nó dội lên cao như quả núi. Đúng là anh em họ Hoắc sinh lý cực kỳ tốt, bỏ qua vấn đề tế nhị, cô cần phải dỗ hắn nín trước đã.

“Hoắc Khiêm! Tôi đối xử với anh có tốt không?”

“Có… có…” Hoắc Khiêm gật đầu một cách mãnh liệt.

“Vậy anh có muốn tôi bệnh không? Nếu anh nằm bên cạnh… bệnh của anh sẽ lây sang tôi?” Dục Uyển mỉm cười nhìn hắn.

“Không… không… cục u xấu lắm, anh không muốn Uyển xấu… không muốn lấy bệnh cho Uyển, anh sẽ nằm dưới đất… anh không nằm giường nữa.” Hoắc Khiêm vội vã lên tiếng, rồi kéo chăn chùn kín mặt.

Dục Uyển rất cố gắng để không phải bật cười, không thể tưởng tượng được một Hoắc đại thiếu gia, sẽ có giây phút đáng yêu như vậy.

“Ngủ ngon Hoắc Khiêm”

Nằm dưới đất, Hoắc Khiêm đang rất lo lắng, đến mức suốt đêm không thể ngủ được vì không biết đến khi nào bệnh của hắn mới hết, cứ trở mình liên tục.

Thật là tội nghiệp, nhưng yên tâm đi. Khiêm ngốc à, sáng mai nó sẽ hết thôi, tác giả cam đoan với anh.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219