Dục Uyển

Phần 101
Phần 101

Ghen là thứ phổ biến thường gặp ở mỗi người, nhưng hình dạng nó thế nào thì không ai biết. Kể cả dùng kính hiển vi cũng không thể soi được nó tròn méo ra sao, nhưng lợi hại thì vô cùng. Có thể thay đổi sinh hoạt thường nhật của một người. Đặc biệt là khi tình địch của bạn đã trở về và anh ấy còn ở trong phòng của người ta suốt mấy tiếng đồng hồ không thấy ra, thì bạn không thể ngồi yên được.

Nếu là mấy ngày trước thì sau khi ăn cơm tối xong. Dục Uyển nhất định sẽ leo lên giường nấu cháo điện thoại với Tiểu Nhã, hoặc chạy sang phòng mẹ Tiêu mèo nheo. Còn bây giờ cô lại đứng trước cửa phòng của Mạn Ni, dán tai lên cửa, hành động như một kẻ rình mò.

“Sao lại không có tiếng động, bọn họ đang làm gì trong phòng chứ…”

“Mày rất muốn biết bọn họ đang làm gì trong phòng…”

“Phải… đương nhiên là muốn”

Theo quán tính Dục Uyển gật đầu đáp lại, vì đó cũng là câu hỏi cô đang thắc mắc. Khoan đã, giọng nói này không phải là của…

“Ầm… ầm… m…”

Dục Uyển vừa xoay người lại, thì Hoắc Phi đã đập cửa ầm ầm. Ai mượn hắn gõ cửa thay cô. Lỡ như Luật nghĩ cô là dạng phụ nữ nhỏ mọn, ghen tuông vớ vẫn thì sao, cô…

“Là ai đó…”

Giật mình khi nghe được giọng nói của Hoắc Luật vang ra khỏi phòng, Dục Uyển hốt hoảng, lập tức nắm lấy tay của Hoắc Phi lôi đi.

“Két… t…”

Khi cánh cửa được mở ra. Hoắc Luật chỉ nhìn thấy một khoảng không vắng lặng, không có một bóng ma lãng vãng trước cửa, chẳng lẽ hắn nghe nhầm.

“Luật! Là ai vậy…” Là giọng nói của Hoắc Mạn Ni.

“Không có ai cả…”

Hắn vừa xoay người vào trong thì Mạn Ni cũng từ trong phòng tắm bước ra. Hoắc Luật như chết lặng tại chỗ trước sự gợi cảm chết người của cô lúc này.

Trên người Mạn Ni chỉ mặc mỗi chiếc váy ngủ voan màu hồng, vạt áo thì chỉ vừa đủ chạm tới mông, còn là loại mõng trong suốt như cánh ve, có khả năng nhìn xuyên thấu từng bộ phận nhạy cảm, lẫn những đường nét nữ tính quyến rũ trên người cô.

Ánh mắt của Hoắc Luật như bị hút sâu vào đó, không thể thoát ra.

Mạn Ni vừa tắm xong nên thân thể thật ướt át, váy áo dính sát vào da thịt. Theo từng cử động của cánh tay đang lau tóc, hai dây vai cứ tuột lên tuột xuống, 2/3 bộ ngực xinh đẹp đều lộ hết ra ngoài. Một bên vú căng tròn trắng nõn và nhũ hoa phấn hồng kiều diễm cứ thấp thoáng thách thức khả năng chịu dựng của Hoắc Luật.

Cổ họng của hắn bắt đầu có chút khô rát, khi lướt nhìn xuống nơi mềm mại bên dưới vạt áo và đôi chân thon dài thẳng tấp mà nuốt vào nước một ngụm nước bọt.

“Chị…”

Lúc này thì Hoắc Luật giật mình nhận ra, bên dưới váy ngủ của Mạn Ni không hề mặc đồ lót. Nên lập tức xoay mặt đi, không phải vì hắn xấu hổ mà lo sợ bản thân không thể kiềm chế được dục vọng.

Mạn Ni là người phụ nữ hắn yêu suốt nhiều năm, nếu nói hắn chưa từng mơ một giấc mộng xuân, hay nghĩ về thân thể của cô là dối trá. Thậm chí nhiều lần làm tình với người phụ nữ khác, hắn luôn tưởng tượng ra người bên dưới là cô. Hiện tại Mạn Ni gần như không mặc gì đứng trước mặt hắn, dục vọng chôn giấu nhiều năm có thể không thức tỉnh sao.

Nếu là người người phụ nữ khác thì Hoắc Luật sẽ nghĩ cô ta muốn quyến rũ hắn, nhưng vì là chị Mạn Ni nên chuyện đó là không có khả năng.

“Cũng muộn rồi, em về phòng mình… chị nghỉ ngơi đi”

Hoắc Luật vừa bước ra cửa thì Mạn Ni lại chạy đến nắm lấy tay hắn. Hắn chấn động khi cánh tay mình vô tình chạm vào ngực mềm mại của Mạn Ni.

“Luật! Có phải cậu và Dục Uyển đang hẹn hò”

Hoắc Luật kinh ngạc đứng yên, có phải chị Mạn Ni đang bận tâm về hắn. Hắn rất muốn nhìn thấy vẽ mặt ghen tuông đố kỵ của cô, chí ít cho thấy trong lòng cô, hắn còn có chút địa vị, nhưng khi xoay người lại nhìn vào khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp và đôi mắt trong veo của Mạn Ni, hắn lại không muốn cô chịu chút ủy khuất nào.

“Là ai nói nói cho chị biết…”

“Cậu không cần biết, chỉ cần trả lời chị… phải hay là không…” Hoắc Mạn Ni nằn nặc đòi cho được đám án mình muốn.

Tại sao hắn lại có cảm giác chị Mạn Ni sẽ đau lòng, khi hắn thừa nhận đang hẹn hò với Dục Uyển. Nhưng hắn đã suy nghĩ quá nhiều, chị Mạn Ni vốn xem hắn là em trai thì làm sao có thể đau lòng và ghen tuông.

“Phải! Em đang hẹn hò với Dục Uyển” Sau khi đắn đo suy nghĩ, Hoắc Luật đã gật đầu thừa nhận.

“Nếu chị nói cậu chia tay với Dục Uyển, cậu có làm được không…”

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219