Dục Uyển

Phần 174
Phần 174

Thư phòng của Hoắc gia.

Bên ngoài trăng sắp lặn, âm thanh, tiếng động cũng không còn náo nhiệt như trước, thứ duy nhất còn lại là không gian tĩnh lặng. Mùi xì gà phảng phất khắp phòng, cùng khói trắng lan tỏa theo từng cái thở dài của người đàn ông, hòa vào hư không và biến mất.

Hoắc Nghị đang đứng trước cửa sổ với điếu thuốc trên tay, đây đã là điếu thứ ba.

“Theo con… chuyện này nên giải quyết thế nào?” Ông xoay người lại nhìn người thiếu niên đang ngồi trên ghế sofa.

“Mạn Ni không thể vào tù… càng không thể để lộ chuyện này ra ngoài, nếu bị dồn đến đường cùng, chị ta nhất định sẽ kéo cả dì xuống nước… danh dự của Hoắc gia và lợi ích của Hoắc thị sẽ vì tội danh giết người của dì mà bị tổn hại nghiêm trọng.”

Niềm tự hào lớn nhất của Hoắc Nghị, chính là sinh ra một đứa con trai như Hoắc Khiêm, trong cả ba người của ông. Thì Hoắc Khiêm là người hiểu rõ suy nghĩ của ông và luôn đặt lợi ích của Hoắc gia lên trên hết.

Lữ Trị là bà hai của Hoắc gia, nếu chuyện năm xưa bà ta giết người bị phanh phui, thì người bên ngoài sẽ nhìn nhận về Hoắc gia và Hoắc thị như thế nào. Sự tín nhiệm và cả danh dự lâu nay sẽ bị ảnh thưởng, những kẻ ganh ghét đố kỵ Hoắc gia sẽ nhắm đến điểm yếu này mà chà đạp, những đối tác lớn của Hoắc thị sẽ dè chừng khi có ý định hợp tác.

Nếu chỉ vì giành lại công đạo cho Dục Uyển, dồn ép Mạn Ni, chó cùng rứt giậu mà khiến Hoắc gia cả Hoắc thị hy sinh lớn như vậy. Hoắc Nghị không hề muốn chuyện đó xảy ra.

“Sẽ rất khó để thuyết phục được mọi người? Lúc ở đại sảnh con cũng nhìn thấy… không dể mà làm bọn họ thay đổi.”

Người mà Hoắc Nghị không nói thẳng tên, chính là nhạc phụ đại nhân, vợ yêu và còn có hai thằng con trai của ông. Những người muốn giành công đạo về cho Dục Uyển.

“Con nghĩ không cần phải thuyết phục bọn họ… người mà chúng ta cần thay đổi suy nghĩ chính là Dục Uyển, chỉ cần nó đồng ý không truy cứu chuyện của Mạn Ni, thì chuyện thuyết phục những người khác sẽ dể dàng hơn.”

“Nhưng con có chắc sẽ thuyết phục được Dục Uyển? Cha không nghĩ nó sẽ bỏ qua cho Mạn Ni.”

Đó chính là vấn đề khiến cho Hoắc Khiêm cân não nãy giờ, hắn phải làm gì để thuyết phục Dục Uyển, hắn hoàn toàn nghĩ không ra…

“Rầm… m…”

“Cậu giấu quyển tiểu thuyết của mình ở đâu?”

Dục Uyển đang cởi bỏ bộ đồng phục của Đế vương ra, thì người bạn thân cùng phòng xồng xộc chạy vào, ngay cả cửa cũng không thèm khóa lại.

“Dục Uyển! Cậu đã giữ nó suốt mấy ngày, định khi nào trả cho mình?”

“Hi chi! Có biết vì sở thích đó của cậu mà tiền điện tháng này vượt mốc?”

Dục Uyển vừa mở tủ lấy quần áo ra, chưa mặc vào người thì có người đã giựt lấy.

Cầm lấy chiếc áo của Dục Uyển, Hi Chi chạy thẳng đến cửa sổ và mở cánh cửa ra. Một cơn gió ào ạt lùa vào, thật sự rất lạnh. Trên người Dục Uyển chỉ còn sót lại bộ đồ lót dính thân, cô run rẩy khép chặt.

“Mình mặc kệ tiền điện có tăng hay không… nếu cậu không trả quyển tiểu thuyết cho mình, thì mình sẽ ném quần áo của cậu xuống đường.”

Trời ạ, tại sao cô có thể kết bạn với thứ vô lại này, còn ăn cùng bàn và ngủ chung gường hết ngày này qua tháng nọ, vì cuốn tiểu thuyết lại đối xử phũ phàng với bạn thân. Lát nữa cô có hẹn với Bin và Bo, cũng không thể chạy ra khỏi quán bar chỉ với bộ đồ lót trên người. Nếu không sợ bản thân bị cưỡng, cũng lo mình bị bệnh.

“Hi Chi! Cậu giỏi lắm…”

Dục Uyển giận đến nghẹn họng, lôi một chiếc ba lôtrong ngăn kéo ra, và ném cuốn tiểu thuyết Ái Dục giày cộm về phía Hi Chi.

“Mình giúp cậu mặc quần áo vào, coi chừng bị cảm lạnh.”

Sau khi có được quyển tiểu thuyết trong tay, thì kẻ vô lại đã biến mất và người bạn thân tên Hi Chi đã trở về bên cô, rất tử tế, hai tay cung kính dâng quần áo, còn giúp cô mặc vào, cài nút và kéo khóa quần.

Nhận lấy thành ý hối lỗi của bạn thân, Dục Uyển mặc cho Hi Chi đang tung hoành trên người mình, cô vẩn đứng yên.

“Hi Chi! Cậu bao nhiêu tuổi? Còn mê mẫn tiểu thuyết?”

Hi Chi ngẩn đầu lên nhìn Dục Uyển, miệng cười như hoa.

“Không phải là vấn đề tuổi tác… cái hay trong tiểu thuyết, một người không lãng mạn như cậu, sẽ không thể hiểu được… trong đầu cậu, ngoại trừ kiếm tiền và lo cho Bin Bo, chắc chắn chẳng còn gì khác.”

Thật không thể hiểu, ngay cả cha của Bin và Bo cũng có thể bỏ rơi chúng đi theo người đàn bà khác, xây dựng hạnh phúc riêng mình. Thì một người chị không cùng huyết thống như Dục Uyển, lại đeo theo hai cục nợ lên người, gọi là ngốc nghếch hay quá mức lương thiện…

“Phải! Mục tiêu của mình chính là giành dụm thật nhiều tiền, mua một gian nhà lớn có ba phòng, sau đó… đón Bin và Bo về sống chung.”

Ngỡ ngàng khi nghe cái kế hoạch dài hạn của Dục Uyển, giành tiền, mua một căn nhà lớn chỉ có ba phòng. Hi Chi lại không hề nghe nhắc đến căn phòng thứ tư cho mình. Bọn họ dù sao cũng là chị em tốt, cùng nằm chung giường đắp chung chăn, còn share luôn cả tiền thuê nhà hàng tháng.

“Vậy còn mình thì sao? Cậu ném đi đâu?”

“Cậu… đương nhiên ném ra đường, trước khi cậu đầu độc mấy cái quyển tiểu thuyết đó vào đầu Bin và Bo.”

Miệng bất giác mỉm cười, khi nhớ về chuyện cũ…

Trước đây cuộc sống của cô rất đơn giản, chỉ suy nghĩ làm sao kiếm thật nhiều tiền, cuối tuần sẽ đến cô nhi viện đón Bin và Bo ra ngoài, dẫn chúng đến khu vui chơi, mua những món ngon cho chúng ăn, thỏa mãn khi nhìn thấy nụ cười hồn nhiên của chúng. Hạnh phúc của cô đơn giản chỉ có vậy, không phức tạp như bây giờ.

Còn hiện tại, những chuyện mà cô đã trải qua từ khi đến đây, khiến Dục Uyển bắt đầu cảm thấy mệt mỏi, chán chường và không muốn quan tâm bất cứ điều gì khác.

Dục Uyển xoay lưng lại, nhưng không ngờ lại hình thấy “hắn” đang ngồi trên ghế sofa. Ác mộng…

Cô lập tức kéo chăn lên, trùm kín người.

“Đã điều tra được… người đứng đằng sau Tô Lân chính là Mạn Ni.”

Dục Uyển đang vùi người trong chăn, nghe thấy những lời nói của Hoắc Khiêm. Lại không hề có cảm giác gì, có phải sau một đêm cô đã đạt đến “lục căn thanh tịnh”, cảnh giới cao nhất mà người đời luôn theo đuổi. Cô sắp biến thành Phật rồi…

Không phải, nếu là Dục Uyển của mấy tiếng trước, có thể cô sẽ chạy xồng xộc đến trước Mạn Ni, tát chị ta một bạt tay, chửi mắng thậm tệ, và tống chị ta vào tù.

Nhưng Dục Uyển của bây giờ đã đuối sức, thể xác và tinh thần mệt mỏi, không còn sức lực, cũng không muốn quản bất cứ điều gì, cô chỉ có duy nhất một việc muốn làm, là thoát khỏi nơi này.

“Hoắc Khiêm! Tôi muốn đi du học.”

Nhìn chiếc chăn bông đang phủ kín người Dục Uyển. Hoắc Khiêm hoàn toàn kinh ngạc, hắn không nhìn thấy biểu cảm trên mặt của Dục Uyển, nên không đoán ra được cô thật sự muốn gì. Tại sao lại không đề cập gì đến Mạn NI, lời vừa rồi của hắn vẫn chưa đủ rõ.

“Vậy còn chuyện của Mạn Ni, mày không muốn truy cứu?” Hắn tiếp tục thăm chừng bằng lời nói.

“Tôi chỉ muốn rời khỏi đây, những chuyện khác… không muốn quan tâm.”

Với tính khí kiêu căng, ngang tàng của của Dục Uyển mà Hoắc Khiêm biết, hắn nghĩ sẽ tốn rất nhiều thời gian để thuyết phục cô, ngừng truy cứu chuyện của Mạn Ni, nhưng không ngờ lại dể dàng hơn sự tưởng tượng của hắn.

“Tao sẽ giúp mày hoàn thành thủ tục xuất ngoại, khi nào xong… sẽ báo cho mày biết.” Hoắc Khiêm nhấc người khỏi ghế và bước ra khỏi phòng.

“Rầm… m…”

Cánh cửa vừa đóng sập lại, thì Dục Uyển mới kéo chăn xuống.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219