Dục Uyển

Phần 167
Phần 167

Hoắc Khiêm loạng loạng bước ra khỏi phòng, men theo hành lang, hắn vội vã cầm điện thoại lên.

“Lệ Kì… chị đang ở đâu?” Hắn dựa lưng vào tường, thở gấp.

“Tôi đang ở Hawai không phải tối qua đã nói với cậu… Alo…” Lệ Kì còn chưa kịp nói xong thì Hoắc Khiêm đã tắt máy.

Ngay lúc này đây, thần trí hắn đã không còn đủ tỉnh táo, người phụ nữ gần đây hắn quan hệ có trong danh bạ chỉ cũng chỉ có mình Lệ Kì, còn những người khác hắn không bao giờ lưu số của họ.

“Chết tiệt…”

Những dãy số trên điện thoại không hề yên vị, cứ nhảy lung tung. Gian nan lắm, hắn mới gọi điện thoại cho ba người mà hắn nghĩ ngay lúc này, Hoắc Phi, Hoắc Luật và cả Bạch Ngạn Tổ.

Khốn thay cho Hoắc Khiêm, trong hoàn cảnh nước sôi lửa bỏng thế này, lại chỉ có tiếng nhạc chờ không người bắt máy, hắn còn cần cái điện thoại vô dụng này còn giữ để làm gì nữa.

“Bốp. P…” Có kẻ tức giận ném ngay điện thoại lên tường.

Cơn nóng đang thiêu đốt hắn, chí ít lúc này hắn cần phải làm gì đó để giải nhiệt cơ thể, mon men theo hành lang hắn tìm đến nhà vệ sinh, mượn vòi nước để làm nguội đi cơ thể đang nóng bừng lửa dục, nhưng mát không bao lâu thì cơn nóng lại ập đến, bao nhiêu cũng không đủ với hắn. Hoắc Khiêm ngã phịch trong nhà vệ sinh với cái vòi nước.

Chết tiệt! Không phải quán bar sao, tất cả tiếp viên nữ chết đâu hết rồi…

Hoắc Khiêm sáng suốt ngày thường lại không nhớ ra, hắn đang ở tầng của khách vip, cần sự riêng tư không quấy nhiễu. Không phải tiếp viên nữ nào cũng có thể lãng vãng ở khu vực này, nếu không được gọi. Chỉ cần hắn bước xuống hai tầng nữa, mọi chuyện sẽ được giải quyết, nhưng lúc này nhiều nhất hắn chỉ có lếch nổi tới cầu thang là cùng.

Tôi cần phụ nữ… tôi cần phụ nữ…

Bốn chữ này liên tiếp xuất hiện trong đầu Hoắc Khiêm, hắn như muốn gào thét cho cả thế giới biết. Chưa lúc nào hắn khao khát thân thể của một người phụ nữ, với cái khe nhỏ ướt át như lúc này, tất cả bọn họ luôn tự tìm đến hắn, cũng tự mình chuẩn bị sẵn chỉ cần hắn tiến vào, hắn không cần phải bẩn tay dù chỉ một lần trong đời.

Đây có được xem là quả báo của hắn, vì đã xem thường những phụ nữ trước đây hắn từng quan hệ…

Cơ hồ trước mắt cũng có một bóng đen xiu vẹo đi vào, tầm mắt của Hoắc Khiêm lúc này chỉ có thể dừng lại ở nửa thân dưới của người ta.

Mặc váy ngắn… chân thon nhỏ và còn rất trắng…

Đó là điều hắn đang suy nghĩ lúc này, kết luận là phụ nữ rồi… quá tốt.

Dục Uyển uống quá nhiều rượu khắp người rất khó chịu, mặt nóng, cả người cũng nóng nên muốn đi rửa mặt, cũng khổ sở không kém gì Hoắc Khiêm, mò mẫm theo những bức tường, gian nan lắm đến được nhà vệ sinh. Đã hơn vài lần đẩy cánh cửa này vào nhưng không ngờ lần này lại đẩy nhầm phòng, nhìn thấy một vật to lớn lù lù đang ngồi phịch xuống sàn.

Sinh vật này có mắt mũi miệng, còn có hai tay, hai chân rất thon dài… mặc quần âu, áo sơ mi trắng, không có ngực, kết luận là đàn ông.

“Xin lỗi! Tôi đi nhầm phòng… bên kia mới đúng” Dục Uyển lảo đảo xoay người đi, bước qua căn phòng đối diện.

Cô đi nhầm phòng, nhưng Hoắc Khiêm không nhìn nhầm, sau khi nghe được giọng nói của cô, hắn đã chắc chắn đây chính là thứ hắn cần.

“Phụ nữ…”

Mặc dù không nghe rõ người phụ nữ này nói gì, nhưng hắn nhận ra đó là giọng nữ.

Dục Uyển vừa xoay lưng, thì Hoắc Khiêm bật người dậy. Hắn từ phía sau giữ lấy cô. Biết có người đang ôm lấy mình, không, phải nói là có một ngọn núi đổ sập xuống người cô. Dục Uyển vẫn không thể kháng cự, vì tất cả sức lực trong người cô đã bị mấy thùng rượu trong phòng vắt đến cạn kiệt.

Khắp người cô đã nóng, hắn còn nóng hơn cả cô. Người đàn ông này cũng say giống cô sao…

“Có thích tiền không?” Hắn nói.

Dục Uyển phì cười, sao gã này lại hiểu cô như vậy, hỏi ngay thứ cô yêu nhất…

“Thích… tôi rất thích tiền.”

Sau khi bị hai người đàn ông nhà Họ Hoắc làm tổn thương, Dục Uyển nhận ra, cô không còn chút nào tin tưởng vào thứ tình yêu mù quáng nữa, giờ chỉ có tiền là thứ khiến cô hạnh phúc nhất. Phải, chỉ cần tiền, tránh xa anh em nhà họ Hoắc ra, phải loại bỏ hết tất cả người mang họ Hoắc ra khỏi đầu cô.

Nhưng mà, giọng nói của gã này có chút quen, đã nghe thấy ở đâu rồi thì phải.

“Thích tiền là tốt… tôi sẽ cho cô rất nhiều tiền.”

Trước khi Dục Uyển nhận ra được sự nguy hiểm sau lời nói của Hoắc Khiêm, thì đã bị người ta lôi ngược vào trong nhà vệ sinh.

“Cạch…” Chốt khóa bị bấm lại.

Cửa phòng vệ sinh bị Hoắc Khiêm khóa lại từ bên trong, người bên ngoài muốn đi vệ sinh… xin lỗi, bạn phải chờ. Sau khi Hoắc đại thiếu gia giải quyết xong vấn đề của cậu ta trước đã.

Nhà hàng Nặc Danh.

“Cà phê của cô.”

“Cám ơn.”

Sau khi nam tiếp viên đặt tách cà phê xuống bàn và rời đi. Mạn Ni mới cầm nó lên thưởng thức, nhẹ nhàng thổi bay những làn khói lượn lờ trên tách cà phê, và cùng lúc ngắm nhìn cảnh thú vị của Thành phố đang diễn ra.

Bên ngoài cửa sổ.

“Rầm… m…”

Sấm đánh càng lúc càng nhiều gần như mỗi phút đều có, kèm theo những tia chóp chói mắt giữa trời đêm. Và cả tiếng bước chân vội vã cùng bộ dạng gấp gáp của người trên đường, xen lẫn tiếng còi xe kêu inh ỏi trong không khí ồn ào của Thành phố. Tất cả chỉ để báo trước sẽ có một bão dữ dội kéo đến.

Và lúc này cơn bão đó đã bắt đầu.

“Alo! Mẹ… mưa lớn quá, con sẽ về trễ… mẹ không phải lo.”

“Thời tiết bây giờ thật thất thường… tại sao lại có bão lúc này, không biết khi nào mới kết thúc?”

“Không thất thường chút nào, sáng nay đài khí tượng thủy văn có cảnh báo, là bão cấp 12… may mà tôi có chuẩn bị, đó là thiệt thòi khi không xem tin tức mỗi ngày.”

Vẽ đẹp của thành phố dưới con mắt của Mạn Ni vẫn đang tiếp diễn, bên ngoài mọi người hối hả với những chiếc ô trên tay, hay khoác lên những bộ “áo giáp dày khui” không sợ ướt, cũng không thiếu những kẻ phải đội túi xách lên đầu vì thiếu sự chuẩn bị trước.

“Ping… ping…”

“Chết tiệt! Có biết chạy xe không đây?”

“Ping… ping…”

Trời mưa, giao thông tắc nghẽn, là lúc những chiếc kèn hoạt động được hết chức năng, nhưng tiếng mưa đã át đi hết tất cả, tiếng xe lẫn những tiếng càu nhàu khó chịu của người đi đường. Mạn Ni nhếch mỉm cười, đặt tách cà phê xuống bàn, có vẻ cô ta rất có nhã hứng thưởng thức cảnh đẹp, khi gọi người tiếp nam khi nãy và kêu thêm một tách cà phê.

Cùng lúc này, bên phía nhà hàng đối diện…

Hoắc Luật đang lặng lẽ quan sát Mạn Ni. Hai tách cà phê trên bàn chưa một lần được nhấc lên. Tâm trạng nặng nề khi nhớ đến những lời buộc tội của Hoắc Phi, sau khi Bạch Ngạn Tổ cho biết, hắn đã điều tra ra lai lịch của ba gã bắt cóc Dục Uyển ngày hôm đó.

“Người phụ nữ đó chính là Mạn Ni.”

“Không thể nào…”

Quay ngược lại hai ngày trước – Hoắc gia.

Đã hơn một tháng nhưng chuyện xảy ra vẫn là ám ảnh lớn với Dục Uyển. Ngoại trừ người phụ nữ đó, thì giọng nói của ba gã còn lại, cô ấy không thể nào quên. Cho nên vừa nghe được giọng nói Tô Lân, Dục Uyển đã nhận ra. Nếu không phải hắn ngăn lại, thì ngay lúc đócô đã lao ra liều mạng với Tô Lân.

Theo như lời của Dục Uyển thì mọi việc Tô Lân làm, đều vì một người phụ nữ có giọng nói kì lạ mà cô không thể nhận ra.

Người đó là ai? Có mối hận sâu đậm gì với Dục Uyển? Tại sao lại nghĩ cô ấy sẽ nhận ra, mà cả giọng nói cũng phải che đậy? Người phụ nữ này chắc chắn là người Dục Uyển biết rất rõ.

Sau khi những câu hỏi được đặt ra, và xâu chuỗi những nghi ngờ lại, thì người đầu tiên Hoắc Phi nghĩ đến chính là Mạn Ni. Nhưng giữa Tô Lân và Mạn Ni có mối quan hệ gì? Tại sao hắn lại vì chị ta gây tổn hại cho Dục Uyển.

Đôi mắt của Hoắc Phi sáng lên, khi nghĩ đến đến những bức hình đang nằm trong ngăn kéo tủ. Nếu không có đối tượng để đặt lên bàn cân so sánh, thì không nhận ra là điều bình thường. Nhưng đã có một Tô Lân lọt thẳng vào vòng tình nghi, thì dể dàng nhận ra người đàn ông trong hình, người đã cùng Mạn Ni bước vào khách sạn chính là Tô Lân.

Hoắc Phi đã nói ra suy nghĩ của hắn, và nhận ngay sự phản ứng gay gắt từ Hoắc Luật, khi muốn lôi Mạn Ni vào vấn đề của Dục Uyển. Không khí trong phòng càng trở nên ngột ngạt và căng thẳng với tiếng cãi vả dữ dội.

“Với những việc mà chị ta làm gần đây, anh vẫn tin tưởng chị ta vô tội?”

“Phải! Mạn Ni đã thay đổi, không còn như trước đây… nhưng không có nghĩa là chị ấy liên quan đến chuyện này… khi chưa có gì xác thật, anh không muốn em lôi chị ấy vào.”

Hoắc Luật thà tự đổ lỗi cho bản thân, vì hắn mà cô ta thay đổi, cũng không muốn thừa nhận hắn chưa hiểu hết con người mà hắn từng yêu, không muốn niềm tin trước đây bị hủy hoại, không muốn bản thân cảm thấy hối tiếc vì từng yêu Mạn Ni.

Cuộc cãi nhau giữa Hoắc Luật và Hoắc Phi tiếp diễn càng gay gắt hơi, cả hai bước tới nắm lấy cổ áo của đối phương. Nếu Hoắc Phi còn tiếp tục kéo Mạn Ni vào cái rắc rối này, nếu Hoắc Luật vẫn lớn tiếng bênh vực một người có tội, thì sẽ có một trận đánh nhau thật sự diễn ra.

“Tao thấy… không nên căng thẳng như vậy, cứ bình tĩnh ngồi xuống… rồi từ từ nói… thật…” Bạch Ngạn Tổ vừa mở lời thì…

“Mày tránh ra! Chuyện này không liên quan đến mày.”

Cả hai anh em cùng quay sang, quát tháo vào mặt Bạch Ngạn Tổ, hắn ngồi xuống và làm người vô hình.

Cổ áo cả hai càng xiết chặt hơn, Hoắc Luật và Hoắc Phi đều kéo đối phương xích lại gần. Không khí có vẻ nặng nề hơn, mùi thuốc sung đang trùm kín căng phòng, cả hai vẫn không chịu thay đổi suy nghĩ của mình.

“Đủ rồi! Hai đứa muốn làm gì? Muốn đánh nhau?”

Hoắc Khiêm lớn tiếng quát tháo, lời nói của hắn luôn có trọng lượng với cả hai Luật và Phi.

“Cả hai đứa đều ngồi xuống!”

Khi hắn đứng dậy, thì Luật – Phi dần nới lõng tay, buông đối phương ra và bình tĩnh ngồi xuống cùng nói chuyện.

“Phi! Anh cũng như em… rất muốn tìm ra người đã hãm hại Dục Uyển, nhưng không nên lôi chị Mạn Ni vào chuyện này, chị ấy không phải là loại người tàn nhẫn.”

“Anh vẫn muốn bảo vệ chị ta… được, vậy tôi cho anh xem thứ này.” Hoắc Phi tức giận, xoay người bỏ đi.

Bạch Ngạn Tổ cảm thấy không khí vừa trải qua thật nguy hiểm, nếu không có Hoắc Khiêm ngồi đây, hắn tin mình không thể ngăn lại hai anh em họ Hoắc này.

“Vèo… o!!”

Một sấp hình được ném lên bàn. Rất nhanh, Hoắc Phi đã quay lại với hành động vừa rồi.

“Xem cho kỹ… Mạn Ni thánh thiện trong mắt anh thật ra là một người phụ nữ lẳng lơ, một con quái vật đáng sợ, bàn tay nhuộm đầy máu… anh vẫn tin chị ta vô tội?”

Sửng sốt trước vô số tấm hình nằm đầy ra bàn, tấm này xen lẫn tấm khác. Nhưng tất cả chỉ là một người mà hắn biết. Hoắc Luật cầm từng tấm lên xem.

Trong mỗi bức ảnh đều là hình của Mạn Ni, cô được một người đàn ông ôm chặt, hai người bước vào khách sạn, lên thang máy và đẩy cửa phòng ra. Đều là người trưởng thành, không khó đoán ra họ sẽ làm gì khi bước vào căn phòng đó.

Cả Bạch Ngạn Tổ và Hoắc Khiêm cũng tò mò khi thấy dáng vẻ sửng sốt của Hoắc Luật, họ cũng nhặt những tấm hình lên xem.

“Cái này… cái này là chị Mạn Ni thật sao?” Bạch Ngạn Tổ ngạc nhiên, chỉ tay vào tấm hình.

Hoắc Khiêm thì miễn bình luận giành cho những tấm hình đang cầm trên tay, điều hắn quan tâm đến là cảm nhận của em trai mình hơn.

“Luật! Em không sao chứ?”

Thật kì lạ hắn lại không cảm thấy khó chịu hay tức giận chút nào. Hoắc Luật không ngờ bản thân lại tiếp nhận chuyện Mạn Ni có người đàn ông khác dể dàng như vậy. Cảm giác duy nhất của hắn lúc này, là bất an. Hắn lo sợ lời của Hoắc Phi là đúng, sợ khi phải chấp nhận con người thật của Mạn Ni mà hắn chưa từng biết.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219