Dục Uyển

Phần 16
Phần 16

“Ào… o… ào…”

Một ly nước của Bạch Ngạn Tổ hất vào mặt của Dục Uyển, làm cho cô hoàn hồn tỉnh dậy.

“Đây là đâu… anh là ai”

Dục Uyển vẫn còn ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì thì một trận đau điếng trên đầu ập đến, mái tóc của cô bị người ta đang túm lấy và tiếng hét của Bạch Ngạn Tổ vang lên.

“Lý Nhã đang ở đâu… cô rốt cuộc đã làm gì em ấy hả”

Theo bản năng của một thập đẳng huyền đai judo, khi bị người tấn công. Dục Uyển tay phải xách lấy cổ áo của Bạch Ngạn Tổ hướng lên, tay trái nắm lấy cổ tay hắn hơi xoay nhẹ, tư thế chuẩn, góc quay tốt, nhưng một chuyện không tốt duy nhất là không thể quật ngã được Bạch Ngạn Tổ.

Còn bị hắn đẩy ngã xuống đất. Dục Uyển thành thật đánh giá lại bản thân mình. Toàn thân không hề có chút sức lực nào, cơ thể gầy cồm, đôi tay mảnh khảnh và yếu ớt này không phải là của cô, cả bộ đầm dạ hội này là sao, còn ngực của cô từ cup B biến thành cup F từ khi nào.

“Hoắc Dục Uyển! Nếu Lý Nhã có chuyện, tôi sẽ bắt cô sống không bằng chết”

“Cái gì mà Hoắc Dục Uyển, anh bị điên sao… tôi Đồng Dục Uyển”

Khoan đã, Hoắc Dục Uyển cái tên này nghe rất quen… thật ra là ai…

“Người điên chính là cô, dám ra tay trên người của Lý Nhã, cô đúng là chán sống”

Bạch Ngạn Tổ bước tới, lôi Dục Uyển dậy và ấn cô lên tường, đôi tay hắn siết chặt lấy cổ cô.

Dối diện lại có một tấm gương cực lớn, Dục Uyển có thể nhìn thấy hình ảnh hiện tại của mình trong gương. Nên càng thêm hoang mang.

“Chuyện phi lý này là sao…”

Rõ ràng là cô đang nhìn mình trong gương, nhưng người trong gương lại không phải là cô. Cô gái trong gương có một chiều cao đáng ngưởng mộ, một thân hình bốc lửa như siêu mẫu quốc tế, nhưng lại có một vết bầm đỏ trên mặt.

Đây không phải là cô, mà là Dục Cô, đệ nhất vũ nữ của Đế vương hai trăm năm trước. Chuyện này thật phi lý.

“Ưm… m…”

Nhưng cô không có thời gian để suy nghĩ tiếp, bởi vì cơ thể cô đang có thay đổi lớn.

Bên dưới rất khó chịu như có hàng vạn con kiến đang gặm nhắm, một nguồn nhiệt nóng cuồng cuồng chảy, hai chân cô buộc phải khép chặt lại, cọ cọ vào nhau.

Bạch Ngạn Tổ nhếch miệng cười, có lẽ mấy viên thuốc kích dục hắn cho Dục Uyển uống đã có tác dụng.

“Hoắc Dục Uyển! Nếu cô chịu nói ra đã đem Nhã nhi đi đâu… tôi sẽ bảo họ lên hầu hạ cô, cô cũng không phải khó chịu như vậy”

Đám thủ hạ của Bạch Ngạn Tổ đang rục rịch cởi cúc áo, tháo dây nịt và kéo khóa quần xuống. Dục vọng của họ sừng sững chỉa thẳng về phía cô.

Hoắc Dục Uyển dâm đãng thèm khát đàn ông đến phát điên cả Thành Phố này đều biết, họ làm vậy để ả nhịn không được mà khai ra.

Cho dù cô không bị trúng thuốc thì khả năng của cô cũng không thể địch nổi đám người này, huống chi cô đang bị trúng thuốc.

“Các người không được qua đây… không được qua đây”

Dù có hơi bất ngờ, Hoắc Dục Uyển mà sợ đàn ông sao, đúng là chuyện khó tin. Bạch Ngạn Tổ trố mắt nhìn.

Đám thuộc hạ của Bạch Ngạn Tổ đè Dục Uyển xuống, xé nát chiếc váy.

“Không… ng… Tôi khai… tôi khai, anh mau bảo họ dừng lại”

“Cô thật sự chịu khai”

“Phải!”

Hắn giơ tay ra hiệu cho đám thủ hạ đứng lại, rồi quan sát cái con người vừa lạ vừa quen trước mắt mình. Dục Uyển không biết chuyện quái quỷ gì đang diễn ra, tạm thời không nghĩ đến làm sao cô đến được đây, điều cô cần biết lúc này là Lý Nhã đang ở đâu, mặc dù lần đầu tiên cô nghe đến cái tên này.

Dục Uyển nhắm mắt lại, để suy nghĩ.

Những ký ức xa lạ lại lướt nhanh trong đầu cô, giống như đang xem một bộ phim. Nhân vật chính là Dục Cô, còn tên hung dữ trước mặt là Bạch Ngạn Tổ, hôn phu của Dục Cô.

Hắn có một người hầu tên là Lý Nhã…

Khi ký ức dừng lại ở trên người của Lý Nhã, thì Dục Uyển vội mở mắt ra, cô nắm lấy tay của Bạch Ngạn Tổ lôi đi.

“Tôi đã biết Lý Nhã ở đâu…”

– ***

“Ầm… m…”

Cách cửa bị Bạch Ngạn Tổ đá văng ra, nhìn thấy cảnh tượng trên giường, đôi mắt của hắn phát hỏa, cả người toát ra nguồn sát khí. Lý Nhã đang trần truồng nằm dưới thân của ba anh em họ Hoắc.

Hắn hất mạnh Dục Uyển sang một bên, lần này nặng hơn lần trước, cô đầu đập mạnh vào cạnh bàn rồi hôn mê bất tỉnh.

Bạch Ngạn Tổ nhảy lên giường quất cho ba anh em Hoắc gia, mỗi người một quyền, rồi ẩm Lý Nhã rời khỏi Hoắc gia.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219