Dục Uyển

Phần 121
Phần 121

“Á… a…”

Bên ngoài Phòng y tế. Tiếng hét thất thanh đang vang xa theo dọc hành lang, có thể có người đã vô ý mạnh tay nên khiến cho Dục Uyển đau đến khóc thét.

“Vừa nãy anh đã cố ý đúng không? Cố ý làm cho em đau.”Cô mếu máo nhìn Hoắc Luật.

“Đúng vậy! Phải khiến cho em thật đau… thì lần sao em mới không trèo cao như vậy.”

Hắn lại bình thản như không có gì, ngẩng đầu lên nhìn Dục Uyển. Trên gương mặt băng sơn đó, không thể tìm thấy được một nụ cười.

“Duỗi chân ra”

Nhưng lời nói và hành động của Hoắc Luật luôn không đồng nhất. Cứ nhìn vào thái độ tỉ mỉ, hành động nhẹ nhàng, hắn đang làm với vết thương của Dục Uyển, đủ biết có bao nhiêu ôn nhu, bao nhiêu quan tâm.

“Còn đau không?”

“Không!”

Vì nghĩ Dục Uyển sẽ cảm thấy đau rát khi hắn làm sạch vết thương cho cô, nên Hoắc Luật vừa bôi thuốc vừa thổi nhẹ vào miệng vết thương. Cảm giác mát rượi, làm cho cô không còn cảm thấy đau nữa, mà còn ngọt đến tận bên trong. Phụ nữ chính là loài động vật hảo ngọt, chỉ một chút ân cần, một chút ấm áp từ người đàn ông mình thích, thì lại bị xao động.

“Có gạc và băng keo rồi.” Hoắc Phi hổn hển chạy vào, dù là phòng y tế nhưng không phải lúc nào cũng có đủ tất cả mọi thứ, thỉnh thoảng cũng phải thiếu một lần, đó là lúc này. Hắn phải chạy ra ngoài mua.

“Đưa cho chị”

Vừa rồi Hoắc Mạn Ni cảm thấy sự tồn tại của cô như là kẻ dư thừa trong thế giới của hai người kia. Nếu Hoắc Phi không bước vào, có lẽ cô cũng không có cơ hội để mà lên tiếng. Sau khi Hoắc Luật rửa sạch vết thương cho Dục Uyển, Hoắc Mạn Ni mới giúp Dục Uyển băng lại.

“Mạn Ni! Cảm ơn chị” Dục Uyển lên tiếng.

“Không cần phải cảm ơn, mọi chuyện Luật đều làm rất tốt… chị chỉ giúp em băng lại vết thương” Hoắc Mạn Ni mỉm cười với Dục Uyển.

Co duỗi vài lần Dục Uyển cảm thấy cử động vẫn rất ổn, có thể đứng lên đi lại được rồi, ban đầu vốn đã không có gì, chỉ tại Hoắc Phi làm quá lên.

“Để anh đưa em về”

Dục Uyển còn chưa nói gì để từ chối Hoắc Luật, thì đã có người lên tiếng trước.

“Không cần! Em sẽ đưa Dục Uyển về… tạm biệt.” Hoắc Phi quay sang nắm lấy tay của Dục Uyển lôi đi.

“Đi thôi”

Dục Uyển cũng không kịp xoay đầu lại nói lời “bye bye” với Hoắc Luật, đã bị Hoắc Phi kéo ra tới tận hành lang bên ngoài.

“Từ từ thôi… anh làm gì mà gấp như vậy, tôi vừa bị thương đó.”

“Em cũng biết như vậy sao… xem lần sau còn dám trèo cao nữa không.”

“Là tại ai… nếu không phải anh ném quả bóng của thằng nhóc đó lên cây, thì tôi có trèo lên đó để bị té không?”

“Là em bất cẩn, còn đổ lỗi cho anh.”

Dù cả hai người đa đi xa đến khuất dạng, nhưng tiếng cãi vã giữa họ vẫn còn vọng vào phòng y tế. Đúng là một đôi tiểu oan gia khắc khẩu.

“Luật! Chị…”

“Chúng ta về thôi”

Mạn Ni vừa mở miệng thì Hoắc Luật cắt ngang lời cô. Cô hiểu rõ nguyên nhân hắn khó chịu không phải vì chuyện khi nãy, mà do thái độ thân thiết của Dục Uyển và Hoắc Phi vừa rồi.

Đế vương.

Trên đường Hoắc Phi đưa Dục Uyển về, giữa họ lại có thêm một trận cãi vã khác, nhưng cũng xoay quanh để tài cũ. Hoắc Phi muốn Dục Uyển dọn về Hoắc gia, còn cô lại khăng khăng muốn ra ngoài sống tự lập. Và trận chiến nào cũng có kẻ thắng người thua, kẻ luôn cuộc luôn là Hoắc Phi, hắn bị Dục Uyển chọc tức nên bỏ về nhà.

“Dục Uyển!”

Phi Yến từ lâu đã đứng chờ Dục Uyển, nên vừa nhìn thấy cô đã vội chạy đến, trên mặt hiện rõ dòng chữ “có chuyện quan trọng” nhưng khi nhìn thấy vết băng ở dưới chân của Dục Uyển thì đã quên hết, tất cả chỉ còn thái độ khẩn trương cùng lo lắng.

“Chân của cậu bị làm sao?”

“Cài này… à… chỉ bị trầy xước nhỏ, không có gì nghiêm trọng… mà cậu có chuyện gì sao?”

“Là Lữ Phóng… hắn lại đến tìm người chơi oản tù tì như lần trước, nhưng lần này hắn lại chỉ đích danh cậu, mình nói với hắn… cậu không không phải tiếp viên ở đây nhưng hắn không tin, còn đang làm loạn trong phòng.”

“Dục Uyển! Giờ mình phải làm sao?”

Đế vương là do anh em họ Hoắc bỏ tiền ra, còn Lữ Phóng lại là anh họ của ba người đó. Phi Yến thật sự không muốn làm mích lòng hắn, nhưng không biết phải làm sao để xử lý.

Trong lúc Phi Yến đang căng thẳng thì Dục Uyển lại rất bình thản, còn có tâm trạng tự sướng một mình.

“Không ngờ sức quyến rũ của mình lại ghê gớm như vậy, có thể làm cho Lữ Phóng phải điên đảo”

“Mình đang lo, cậu còn đùa nữa.”

Dục Uyển mỉm cười nhìn Phi Yến.

“Câu biết mình đùa là được rồi, cậu căng thẳng như vậy làm mình càng lo hơn… cậu vào nói với Lữ Phóng… mình sẽ vào tiếp hắn.”

“Dục Uyển! Cậu không phải là tiếp viên ở đây… mình thấy thật bất tiện cho cậu.”

“Phi Yến! Không có gì đâu… chỉ lần này nữa thôi, mình sẽ làm hắn phải lếch ra khỏi đây, lần sau hắn nhất định sẽ không dám đến tìm mình nữa”

Thật ra mọi chuyện không đơn giản như Dục Uyển đã nghĩ, cũng vì một lần, hai lần, rồi n lần tiếp theo nữa, Lữ Phóng đến tìm, đã đẩy danh tiếng của Dục Uyển lên vút tận trời mây. Mức độ chơi bời trác táng của Lữ Phóng đã được xếp hạng, thuộc vào đẳng cấp. Đàn bà hắn chơi qua, đều là những người phụ nữ rất đặc biệt, dung mạo xinh đẹp, có những vũ điệu khiêu gợi, hay khả năng làm tình tuyệt vời có một không hay. Nếu không, sẽ không thể giữ chân được hắn.

Lần này Lữ Phóng lại kiên trì với một người phụ nữ như vậy, khiến cho rất nhiều cậu ấm khác phải tò mò, không biết người phụ nữ thế nào lại được hắn để mắt. Cho nên…

Người đến Đế vương tìm Dục Uyển sẽ càng đông.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219