Dục Uyển

Phần 128
Phần 128

Ở bên ngoài.

Hoắc Luật và Dục Uyển “hai kẻ đi lạc” nãy giờ cũng tìm được đường vào. Nhưng nhanh chóng bị tách ra, bởi đám người của Bạch Ngạn Tổ đang kéo đến.

“Luật! Trịnh Thăng nói có thứ hấp dẫn hơn ở trên lầu, đi thôi.”

“Tao…”

Bạch Ngạn Tổ quá háo hức cái thứ đặc biệt mà Trịnh Thăng nói đến. Nên Hoắc Luật chưa mở miệng đã bị lôi lên lầu. Hắn xoay người nhìn xuống thì Dục Uyển vẫn còn trơn trội đứng đó, giữa một rừng người, nhưng hắn không để ý thấy, cách đó mấy bước chân, có một người đang dõi theo Dục Uyển.

Dục Uyển cũng phải tìm một chỗ nào đó cho bản thân mình, yên ổn không bị ai chú ý hay làm phiền, mà ngồi chờ cho tới khi buổi tiệc này kết thúc. Dục Uyển cũng đã tìm được cho mình một chỗ trống vắng cách xa đám đông, nhưng khi cô vừa đi tới thì…

“Á… a!! Xin lỗi… tôi không cố ý.”

Qủa thật Trình Mỹ không cố ý mà cố tình đổ ly nước uống của mình lên chiếc váy màu trắng tinh khiết của Dục Uyển. Còn tỏ ra rất khẩn trương, cúi người lấy khăn tay lau đi vết đỏ trên váy của Dục Uyển, nhưng lau mãi vẫn không thể nào sạch được, còn làm cho nó loan rộng hơn.

“Không được rồi… hình như không thể chùi sạch được.”

“Không sao, lát nữa tôi về giặt sạch là xong.”

Mặc dù Dục Uyển đã cho qua, nhưng Trình Mỹ lại không đồng ý.

“Thôi vậy đi… cô theo tôi lên lầu, tôi vẫn còn một chiếc váy dạ hội khác, xem như là đền bù cho cô.” Trình Mỹ lên tiếng.

Nhìn thái độ lưỡng lự đắn đo của Dục Uyển, Trình Mỹ mỉm cười. Con mồi sắp sập bẫy rồi đây, chỉ cần Dục Uyển lên căn phòng đó, thì người của cô đang mai phục, sẽ ra tay hành động, sau đó… ha… ha…

“Không cần! Dù sao tôi cũng sắp về, mặc như vậy cũng được.”

Vẽ mặt đang dương dương tự đắc của Trình Mỹ liền biến hóa, tức giận hụt hẫng đang xen.

Nhìn vẽ mặt này của Trình Mỹ, Dục Uyển tin tưởng suy nghĩ của mình có căn cứ. Phi gian tức đạo, tự dưng lại tỏ ra cân cần như vậy, cô không tin Trình Mỹ không có ý đồ xấu xa nào, không biết cô ta đang giở trò quỷ gì, bởi vì không biết, nên cô không dạy gì mắc bẫy.

Chết tiệt, không lừa được nó. Nếu Dục Uyển không chịu lên lầu thì kế hoạch của cô sẽ ra sao.

“Nếu cô mặc như vậy mà bước ra khỏi cửa Trịnh gia… sẽ trở thành tiêu điểm của mọi người, họ sẽ nghi ngờ cách tiếp đãi khách của Trịnh gia thiếu chu đáo… có phải cô muốn như vậy?”

Đúng là gấp lửa bỏ tay người, bây giờ đổi ngược lại cô lại là người có ý đồ bêu xấu, hủy hoại danh tiếng của Trịnh gia sao. Xem ra là cô không thể tiếp tục mặc chiếc váy bẩn này được nữa rồi.

“Nhà vệ sinh ở đâu?”

Cùng lúc đó ở trên lầu, kế hoạch của Trình Mỹ vẫn đang diễn ra.

Trong một căn phòng lớn, tiếng nhạc sập sình ồn ào muốn phá tung cánh cửa, âm thanh vang ra ngoài.

Bên trong những cậu ấm đang trong trạng thái phê thuốc, khuôn mặt đờ đẫn, thân thể chao đảo, lắc lư cùng tiếng nhạc sôi động. Những cô gái quyến rũ trần chuồng đang uốn éo quanh người họ.

Và cũng rất nhiều kẻ đã vào cuộc từ sớm…

“Áh… h…”

“Ưm… m…”

Trên tường, dưới đất, phòng ngủ, thậm chí ngay trên bàn. Những hình ảnh dâm mỹ dung tục, những tiếng rên rỉ và tiếng hét còn ghê gớm hơn tiếng nhạc, đang rãi rác khắp mọi ngõ ngách căn phòng. Cảnh tượng trước mặt giống như một cuốn phim AV sống động do nhiều người kết hợp, bọn người này giống như uống phải thần dược, sung sức mãnh mẽ vô cùng.

“Á… a…”

Trịnh Thăng đang cưỡi trên người của một thiếu niên trẻ, hậu đình liên tục bị đâm vào không thương tiếc. Người ta chịu không nổi nhiều lần ngất đi, nhưng đều bị hắn đánh vào mông đau đến tỉnh dậy.

Còn bên kia hai gã đang luân phiên “chà đạp” một cô người mẫu nhỏ tuổi, mặc dù hét lên rất thảm thiết, nhưng vẽ mặt cô ta rất là hưng phấn, không ngừng lắc lư cái mông tròn trịa, để cầu xin được đâm vào.

Và kia… còn ở đằng kia nữa…

“Áh… h…”

“Áh… h… Áh… h…”

Hoắc Luật ngán ngẫm nhìn những thứ xung quanh mình, quay sang nhìn Bạch Ngạn Tổ ngồi bên cạnh cũng chẳng khác đám người “điên loạn” kia.

Thậm chí còn tệ hơn, Bạch Ngạn Tổ dù không chơi thuốc như đám cậu ấm kia, nhưng hắn đã bị chuốc say đến không biết gì hết. Bị một cô gái lạ lột sạch quần áo và cưỡi lên người cũng không thể phản kháng. Bất quá, hắn cũng đang hưởng thụ rất tốt, nên Hoắc Luật cũng không muốn tách họ ra.

Hoắc Luật cầm ly rượu đỏ trên bàn uống một ngụm, rồi đứng dậy mở cửa ra. Nhưng lúc hắn đi vừa tới hành lang thì cả người đã không có chút sức lực trụ vững, mới đi thêm vài bước đã ngã xuống sàn.

“Rầm… m…”

Khi hai gã đang “phiêu” trong căn phòng đầy trụy lạc đó, lại tỉnh táo vô cùng. Họ mặc quần áo vào rồi đi theo sau Hoắc Luật, ngay khi hắn vừa bước ra. Hoắc Luật vừa ngã xuống, thì họ đã bước nhanh đến lôi hắn đi.

“Nhanh lên! Tiểu thư đang đợi chúng ta.”

“Ừ!”

Thật ra vấn đề chính là ly rượu mà Hoắc Luật mới vừa uống.

Tất cả rượu trong phòng đều được bỏ thuốc, đó là lý do đám người kia tràn đầy tinh lực và mạnh mẽ như mãnh hổ. Trình Mỹ tỏ ra rất tử tế, khi đề nghị với anh họ Trịnh Thăng sẽ chi tiền cho cuộc vui của mọi người, thuê người mẫu minh tinh đến góp vui, còn cung cấp thuốc. Lần trước sinh nhật ở Bạch gia, Bạch Ngạn Tổ đã rất hào phóng cho mọi người thác loạn một đêm. Được mọi người ca tụng hết lời. Lần này, Trịnh Thăng cũng muốn làm giống như vậy, nên không hỏi lý do, đã gật đầu đồng ý.

Nhưng mục đích chính của Trình Mỹ vẫn là Hoắc Luật.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219