Dục Uyển

Phần 182
Phần 182

Rầm…

Hoắc Luật ngã lưng xuống giường, hắn vừa nhắm mắt lại thì những ký ức ở Ý sống động xuất hiện trong đầu, là một đêm trước khi họ trở về Á Lạp Tân. Sau khi Dục Uyển bị đám người đàn ông Ý tưởng nhầm là gái gọi.

Nếu chuyện đó không xảy ra, hắn có thể đã buông tay Dục Uyển, không còn bất kỳ ảo tưởng nào về cô.

“Đồ tồi! Anh biết rõ em đã vô dụng… còn bắt nạt em, làm em sợ… làm em khóc… đồ xấu xa.” Dục Uyển vừa khóc vừa đánh vào người hắn.

“Uyển! Anh xin lỗi… nín đi em.”

Hoắc Luật ôm lấy cô, và hôn nhẹ lên tóc. Hắn không có ý làm cô sợ, hắn chỉ muốn Dục Uyển nhận thức được một điều, cô đã không còn là Dục Uyển của trước đây.

“Cốc… cốc…”

Trong lúc này thì bên ngoài, có tiếng người đập cửa. Lúc đầu chỉ có một, nhưng tiếp theo lại có nhiều bàn tay cùng lúc đập mạnh, âm thanh nghe rất chấn động. Dục Uyển cảm thấy hồi hộp căng thẳng, không biết có phải bọn người khi nãy bị Luật đánh, quay lại trả thù.

“Khuya rồi, còn ai đến phòng anh?”

“Anh không biết, để anh ra mở cửa.”

Buông Dục Uyển ra, Hoắc Luật bước xuống giường.

Cửa vừa kéo ra thì cả mười mấy người Á, Âu, nam, nữ đều có đủ, bọ họ bắn pháo, rồi tràn vào trong phòng. Thì ra là những người bạn ở Ý của Hoắc Luật trước đây, bởi vì biết sáng mai hắn sẽ về nước nên mới rũ nhau kéo đến phòng, làm tiệc chia tay. Dục Uyển có gặp họ vài lần, Luật cũng từng giới thiệu họ với cô.

Nhìn thấy Dục Uyển xinh đẹp với chiếc khăn tắm xộc xệch trên người, bọn họ đều há mồn trố mắt, phụ nữ thì không nói đàn ông nhìn thì không được. Hoắc Luật lập tức bước đến dùng tay bịt mắt, lấy chân đá từng người một ra ngoài.

“Cút… cút hết ra ngoài.”

Hắn bước đến tủ quần áo, mở va li lấy quần short và áo sơ mi của mình, ném vào người của Dục Uyển. Sau khi đã chỉnh chu về hình thức bên ngoài, thì cánh cửa mới mở rộng đón khách…

Ăn uống, ca hát nhảy múa, bọn họ quậy nát cả căn phòng. Dục Uyển cũng bị kéo vào cuộc vui và quẩy hết mình. Hơn mười hai giờ đêm, tiệc mới tàn. Tất cả mọi người đều say khướt không biết đường về nhà. Hoắc Luật cũng say những vẫn đủ tỉnh táo để gọi taxi, tống từng người một lên xe.

Đến khi hắn quay lại phòng thì không nhìn thấy Dục Uyển đâu, nhưng nghe thấy tiếng nước chảy trong phòng tắm, ngay cả cửa phòng tắm cũng không khóa.

Dục Uyển đang nằm co ro trên sàn, tay ôm chai rượu, không biết là ngủ hay say mà đầu gối lên chai sửa tắm. Nước chảy từ vòi sen vào bồn tắm đang tràn ra ngoài, lan ướt khắp người cô.

“Mở miệng là nói không biết uống nhưng lại uống hết cả năm chai rượu, em là bợm nhậu?”

Hoắc Luật liếc mắt nhìn những chai rượu trên sàn mà chóng mặt. Tức giận thì nói chứ lòng nào lại bỏ mặc cô nằm trong nhà tắm. Hắn bước tới gỡ chai rượu ra, nhưng Dục Uyển vẫn ôm chặt không buông, bất lực bó tay, vì không thể tách chúng ra khỏi người Dục Uyển. Chỉ có thể ôm cô về phòng cùng với nó.

“Đừng… tôi không biết uống.”

Hoắc Luật nhìn bộ dạng của Dục Uyển nhịn không được cười, miệng nói không biết uống, nhưng lại đang mút chặt chai rượu, mặc dù bên trong đã rỗng. Hắn đặt cô lên giường, giúp cô lau tóc thay quần áo là việc hắn sắp làm.

Trên cơ thể Dục Uyển có chỗ nào hắn chưa từng nhìn, chưa từng chạm tay vào. Vì vậy mọi thứ có vẽ rất tự nhiên với hắn, khi cởi sạch Dục Uyển và lau khắp người cô. Nâng hai chân, trượt nhẹ lên đùi, di chuyển đến bụng và xoa nhẹ hai bên vú với chiếc khăn bông mềm mại. Dục Uyển đã sạch khô. Nhưng hắn lại lưu luyến không muốn bỏ tay ra khỏi thân thể mềm mại xinh đẹp này. Hắn mỉm cười, chạm tay lần cuối vào nhũ hoa hồng thuận trước vú, rồi buông tay đứng dậy.

“Ưm… m…”

Một tiếng rên nhẹ của Dục Uyển làm cả người hắn điêu đứng, xương cốt muốn rụng rời. Nhưng một chữ, chỉ một chữ tiếp bật ra khỏi môi người đẹp, thì hắn chết lặng.

“Phi! Đừng làm loạn… để em ngủ.” Dục Uyển ôm chặt hai tay của Hoắc Luật trước ngực.

Biết là không đúng, nhưng hắn lại không làm chủ được mình. Hắn không thích Dục Uyển gọi tên người đàn ông khác trong lúc ngủ say, ngay cả em trai hắn. Có thể rượu là tác nhân thúc đẩy sự ghen hờn trong hắn, khi lý trí đã không còn đủ tính táo và nhường chỗ cho bản năng.

“Em rất yêu Phi sao?” Hắn phì cười nhìn Dục Uyển, chua chát thay cho hắn trong lòng lại rất đau.

Không biết là ai đang hỏi, Dục Uyển cũng không đủ sức để mở mắt ra. Chỉ trả lời theo bản năng khi có người đặt câu hỏi, và không do dự nói ra điều mà mình đang nghĩ, như một rôbot đã được lập trình sẵn.

“Yêu… anh ấy là vị hôn phu của tôi… tại sao tôi lại không yêu anh ấy.” Dục Uyển mỉm cười trong khi hai mắt thì nhắm chặt.

Lại một nhát dao cứa vào tim Hoắc Luật, hắn cúi người sát xuống nhìn vào cô. Và Dục Uyển sẽ không thể nhìn ra sự khó chịu đố kỵ đan xen trong mắt hắn.

“Vậy còn Hoắc Luật, em không còn yêu anh ta?”

“Không yêu… anh ta rất xấu, lúc nào cũng bắt nạt tôi… ưm…”

Một sự thơm ngát ướt át khiến kẻ say thèm khát, dòng nước ngọt mà cô đang cần. Uống rượu nhiều quen cái vị cay xè nên khi chạm vào nước bọt của Hoắc Luật, Dục Uyển lại tự mặc định đó là nước giải khát. Cô tham lam nuốt lấy cũng như Hoắc Luật đang điên cuồng cắn mút, nhưng càng uống lại càng khát, càng hôn thì lại càng mất tự chủ.

Sự phủ nhân tình yêu giành cho hắn của Dục Uyển, đã làm Hoắc Luật muốn cô ngay lúc này. Bàn tay vội vã trượt xuống bụng, kéo một chân của cô nâng lên, nhấp người đẩy dục vọng tiến vào hoa huyệt giữa hai chân Dục Uyển.

“Ưm… m…” Chỉ là cái nhíu mày của kẻ say, cơ thể cô vốn đã quen thuộc với Hoắc Luật, bên dưới lại chân thật hơn cô nhiều.

Ngọn lửa dục vọng được dấy lên mãnh liệt theo từng tiết tấu của Hoắc Luật, hắn không thể dừng lại sự đòi hỏi trên người cô. Sự nuối tiếc, hối hận đang kêu gào trong người hắn, cấp thiết muốn hắn chiếm lấy người phụ nữ này, nếu thời gian quay ngược lại hắn sẽ không giao cô cho bất kỳ ai, Dục Uyển chỉ là của hắn.

Hắn thỏa mãn trên người cô, Dục Uyển vẫn vùi sâu trong men say. Cô không hề ý thức được chuyện gì, những ký ức những lẫn chuyện xảy ra cùng Hoắc Luật tựa như một giấc mơ, khiến mặt cô đỏ bừng lúc sáng khi nhìn thấy hắn.

Nhưng quần áo trên người cô vẫn chỉnh tề, Hoắc Luật cũng chẳng có ở bên giường, hắn cư xử một cách rất bình thường khi bước vào phòng, như thể chưa từng có chuyện gì trong buổi sáng hôm đó. Càng làm cho Dục Uyển tin tưởng đó chỉ là giấc mơ xuân của mình. Chỉ là cô muốn xác nhận lại.

“Luật! Tối qua… tối qua…” Nhưng làm sao để mở miệng.

“Tối qua có chuyện gì?” Hoắc Luật lên tiếng.

Thái độ thản nhiên như vậy, chắc chắn là không có chuyện gì. Dục Uyển thở phào nhẹ nhõm. Cô đúng là càng ngày càng hư hỏng, có thể mơ loại giấc mơ đó với Luật.

“Không có gì… em chỉ muốn hỏi tối qua bạn của anh thế nào?”

Cô thì vui, nhưng có kẻ lại đắng lòng vì sự phủi sạch của Dục Uyển, nụ cười mừng rỡ của cô vừa rồi, lại gián tiếp đả kích đến tự tôn của hắn.

“Bọn họ không sao… em mau về phòng chuẩn bị, chúng ta sẽ đến sân bay sau nửa tiếng.”

“…”

Nửa tiếng nữa cô sẽ về nước…

Dục Uyển mong chờ ngày này rất lâu. Có thể gặp lại mẹ Tiêu và mọi người. Nhưng mong chờ nhất là nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của Hoắc Phi, sẽ trông thế nào khi nhìn thấy cô trở nên xinh đẹp. Nghĩ đến đó lại vui mừng đến bật cười thành tiếng.

Nhưng vừa bước chân xuống giường, cả người liền bủn rủn không có sức. Nếu không có người chân dài chạy nhanh đến đỡ, cô đã té xuống đất.

“Sau này uống ít rượu lại.”

Rượu thật là tai hại, không chỉ khiến cô hư đốn, còn làm cả người cô nhức mỏi như bị xe tải cán qua Luật nói đúng, sau này cô sẽ uống ít lại. Nhưng không có gì là chắc chắn cả…

Tất cả tội lỗi Hoắc Luật gây ra trên người của Dục Uyển, khiến cô kiệt sức thành công bị đỗ hết là do rượu. Dục Uyển cũng không còn thắc mắc hay nghi ngờ gì về buổi tối đêm đó, cô cũng hoàn toàn quên sạch cái gọi là giấc “mộng xuân” khi về nước.

Nhưng có người lại nhớ mãi không quên.

“Thật đê tiện… Hoắc Luật, mày đúng là đê tiện.”

Hoắc Luật tự cười, tự sỉ vả bản thân vì hành động của mình đã làm trong đêm đó với Dục Uyển, hắn nốc cạn chai rượu, rồi lại ngủ quên dưới sàn.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219