Dục Uyển

Phần 154
Phần 154

Nhà kho – gần bến tàu.

“Nó mà biến mất… tao với mày khó sống với thiếu gia, mày biết tính khí của hắn… là một thằng điên.”

“Tao… tao… không phải đã bắt lại được nó rồi sao, mày la lối cái gì?”

Mọi người ở Cabo đều nói thiếu gia của họ Tô là thằng điên, tính khí thất thường lúc thì ôn như như nước khi thì nóng như núi lửa, không ai có thể lường trước được hậu quả, nếu chọc giận đến hắn.

Mạng như vừa nhặt được từ quỷ môn quan trở về, tâm trạng vẫn còn kích động, hắn thật không tưởng tượng được chuyện gì xảy ra, nếu lúc đó con đàn bà đó biến mất.

Hắn tức giận đi đến trước mặt Dục Uyển, giơ tay nắm lấy tóc cô giựt ngược lên.

“Con đàn bà thúi! Mày hại ông suýt chết.”

Cảm giác đau đớn ập đến đã đánh tỉnh Dục Uyển. Theo phản xạ mà cô mở mắt ra, nhưng trước mặt vẫn là một màu đen tối tăm, không chút ánh sáng nào có thể xuyên qua lọt được băng vải trên mắt.

“Bốp… p…”

Hắn dùng sức thôi vào bụng của Dục Uyển.

“Á… Á…”

Dục Uyển đến đến gập người lại, nhưng giờ cô mới nhận ra, cả hai tay hai chân đều bị treo lên trên cột, không thể cử động được.

“Không phải tao đã nói mày đừng giở trò rồi sao? Dám bỏ trốn… mày đúng là muốn chết.”

Lúc hắn định giơ tay ra đánh tiếp. Thì cánh cửa nhà kho lần nữa được đẩy ra. Một đôi nam nữ bước vào. Người đàn ông thì họ biết quá rõ, còn người phụ nữ thì họ không biết vì khuôn mặt của cô ta được che giấu dưới lớp mặt nạ.

“…” Nhìn thấy Tô Lân, hai gã đàn em liền cúi đầu chào.

Người đang đến là ai, với đôi mặt đang được bịt kín. Dục Uyển khó mà hình dung được chuyện gì đang diễn ra, cô chỉ có thể cảm nhận được âm thanh của tiếng giày cao gót, đang tiến gần đến chỗ cô. Và một chút hơi thở của người kia.

“Cô là ai?” Dục Uyển lên tiếng.

Hoắc Mạn Ni ngồi xuống trước mặt của Dục Uyển. Tô Lân nói tối mai Dục Uyển sẽ được đưa đến Đảo Chết, cả đời này ả đừng mong có hi vọng quay lại Á Lạp Tân. Cho nên Mạn Ni muốn đến gặp lần cuối, có bao nhiêu thù hận cô muốn trả một lần.

“Chát… t…” Đây chính là câu trả lời của Mạn Ni.

Ba ngày nay Luật vì tìm kiếm nó, mà không ăn không ngủ, lật tung cả thành phố này lên. Hắn càng khổ sở tìm kiếm thì càng khiến cô câm ghét nó hơn.

Trước khi Dục Uyển biến mất khỏi đây, Mạn Ni muốn tặng cho Dục Uyển một món quà lớn.

“Tôi muốn hai người chơi chết nó ngay tại đây.”

Giọng của Nạn Ni qua chiếc mặt nạ, hoàn toàn biến dạng. Không còn là giọng nói trong trẻo ấm áp của một Hoắc Mạn Ni, nó khàn đục và lạnh lẽo. Mạn Ni chỉ tay về phía hai gã thuộc hạ của Tô Lân.

Cả Dục Uyển, Tô Lân cùng hai gã kia đều kinh ngạc ngoài sức tưởng tượng.

Mạn Ni muốn nhìn thấy bộ dạng phóng túng dâm đãng của Dục Uyển, ghê gớm như thế nào có thể khiến cho Hoắc Luật điên đảo. Nếu Luật tận mắt chứng kiến cảnh nó bị hai thằng đàn ông luân phiên cưỡng bức, tâm trạng sẽ thế nào, Mạn Ni rất là mong đợi được nhìn thấy, ngay cả máy quay quay phim cô cũng đã chuẩn bị sẵn.

“Tôi và cô rốt cuộc có ân oán gì, tại sao lại muốn hại tôi… cô là ai?” Dục Uyển tức giận, vùng vẫy cả tay lẫn chân, muôn tiến lại gần Mạn Ni.

“Sao còn đứng yên đó? Tôi muốn hai người làm nhục nó.” Mạn Ni lớn tiếng hét lên.

Hai gã phía sau lại càng lúng túng hơn, họ quay sàng nhìn Tô Lân, như cầu khẩn một sự trợ giúp.

“Họ không thể?” Tô Lân lên tiếng.

“Tại sao?” Hoắc Mạn Ni khó hiểu nhìn Tô Lân, chẳng lẽ họ chê khuôn mặt xấu xí của nó.

“Bọn họ là gay.”

Xung quanh lắng động bất ngờ, câu trả lời này ngoài dự định của Mạn Ni. Cô đã tưởng tượng ra cảnh Dục Uyển bị lăng nhục trước khi tới đây, lẫn cả cảm giác thỏa mãn khi trút được cơn giận. Nhưng bây giờ…

“Đừng nhìn anh… chuyện tàn nhẫn như vậy anh không làm được.” Tô Lân nhếch miệng cười nhìn Mạn Ni, rồi từng bước đi đến bên cạnh Dục Uyển.

“Nhưng anh có cách khác giúp em hạ cơn giận.”

Hắn cúi người xuống, nhặt lấy khúc gỗ dưới đất lên, vung lên thật cao và…

“Á… A… A…”

Sở cảnh sát.

Bảo vệ của khu chung cư bị đánh ngất đi, và cuộn băng ghi hình từ camera của chung cư cũng biến mất. Cho nên một ít manh mối cũng không thể tìm ra, nhưng có người đã nhìn thấy đám người đưa Dục Uyển đi. Sau ba ngày đấu tranh tư tưởng dữ dội, người này đã quyết định hợp tác với sở cảnh sát, nhận diện kẻ tình nghi.

Cục Trưởng Hà đã dựa vào miêu tả của nhân chứng, phác họa ra diện mạo của kẻ bắt cóc. Sau khi thu hẹp phạm vi, những kẻ từng có tiền án tiền sự và có diện mạo tương tự, đều đang đứng xếp hàng dài sau tấm kính có tất cả là mười người, theo mô phỏng trí nhớ của người nhận dạng, bọn họ đều che nửa mặt lại.

Hoắc Luật, Hoắc Phi phát hoảng suốt nhiều ngày vì không thể tìm ra chút tung tích nào của Dục Uyển, tinh thần và thể xác đang xuống dốc trầm trọng. Ba ngày nay, số lần họ ngủ không thể tính giờ mà là đếm từng phút. Hi vọng duy nhất của họ chỉ có thể đặt trên bà cô trước mặt.

Nhưng…

“Không phải! Tất cả bọn họ đều không phải.” Sau khi chậm rãi đi lướt qua từng người một, bà cô xoay người lại nhìn cục trưởng Hà.

“Không thể nào, bà nhìn kỹ xem… nhất định phải có ai trong số bọn họ, tại sao lại không có.” Hoắc Phi phát hoảng, hắn bước tới lôi bà cô già đến trước tấm kính, buộc bà ta phải xem lại một lần nữa.

“Thật… thật sự không phải bọn họ…”

Trước sự kích động của Hoắc Phi, bà cô già cũng bị hắn làm cho dọa sợ, chân tay đều run rẩy.

“Phi! Mày hãy bình tĩnh lại, mày đang làm cho bà ta sợ.” Bạch Ngạn Tổ bước tới kéo Hoắc Phi về.

“Mày bảo tao làm sao bình tĩnh, trong khi Dục Uyển vẫn không rõ sống chết? Nếu tao biết bọn nào làm ra chuyện này, tao sẽ không tha cho chúng.”

“Rầm… m…”

Hoắc Phi giận dữ đập tay xuống bàn.

“Cô Từ! Cám ơn sự hợp tác của cô… khi nào có thêm manh mối mới, mong cô liên lạc với chúng tôi… Tiểu Tân, cậu đưa cô Từ về nhà.” Cục Trưởng Hà lên tiếng.

“Dạ! Cục Trưởng.” Một viên cảnh sát trẻ bước đến chỗ của bà cô già.

Bà ta lập tực lấy ngay túi xách, rồi vội vã theo Tiểu Tân ra ngoài.

Hoắc Luật đang đứng dựa tường, bộ dáng rất mệt mỏi. Hắn bước tới chỗ cục Trưởng Hà.

“Cục Trưởng Hà! Không còn ai nữa sao?”

“Hoắc thiếu gia! Tất cả những người khả nghi ở Á Lạp Tân này, đều bị chúng tôi mang về hết… từ sáng giờ cũng hơn cả trăm người, chúng tôi đi đâu mà tìm nữa đây.” Cục Trưởng Hà thở dài nhìn Hoắc Luật.

“Nếu bọn chúng không phải là người ở đây thì sao… đến từ nơi khác ngoài Á Lạp Tân?” Hoắc Luật lên tiếng.

“Chuyện này… tại sao tôi không nghĩ ra, tôi sẽ lập tức liên hệ với bên phía xuất cảnh, cậu chờ tin tốt của tôi.”

Cục trưởng Hà hớn hở cầm mấy tấm họa phát thảo rồi cùng đám người của ông ta rời khỏi sở cảnh sát.

“Rầm… m!!”

Thật ra em đang ở đâu, Dục Uyển…

Đó là điều duy nhất cả hai anh em Hoắc Luật, Hoắc Phi đang cùng nghĩ đến.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219