Dục Uyển

Phần 36
Phần 36

Trước cửa Đế Vương hai chiếc Ferrari và BMW đã mở cửa chờ sẵn…

“Mày không định nói thật sao”

“Tránh ra… nếu không muốn tao đánh mày”

Bạch Ngạn Tổ vừa sáp lại gần thì Hoắc Phi giơ nắm đấm lên dọa. Chưa bao giờ hắn thấy bất lực và muốn đánh Bạch Ngạn Tổ như lúc này, nói thật mà không tin, còn bảo hắn nói cái gì nữa chứ.

“Hiểu rồi…” Bạch Ngạn Tổ lùi sau ba bước, giơ tay đầu hàng.

“Nó bị gì vậy, sao lại tức giận với tao” Ngạn Tổ nhìn sang chỗ Khiêm Luật hai người, người thì cười kẻ thì nhúng vai, có trời mới biết. Hoắc gia đúng là toàn những người khó hiểu.

Lúc Hoắc Phi chuẩn bị bước lên xe thì nghe thấy một giọng nói…

“Hàng hiệu đại hạ giá đây, mọi người mau lại xem”

“Giày dép, túi xách, quần áo tất cả đều là hàng hiệu chưa tháo mạc, có bảo hành… Hermes từ 3 ngàn đô chỉ còn ba triệu… Gucci, Chanel… loại nào cũng có… mau nhanh chân”

Càng nghe càng thấy quen, ba anh em họ Hoắc cố gắng “căng” mắt ra nhìn người con gái đang đứng trên đài phun nước ở giữa đám đông là ai. Giọng nói thì đã giống đến 90%, nhưng người này không thể nào xuất hiện ở đây với cái bộ dạng này được.

Chỉ là cái bớt đỏ trên mặt đó, ba anh em họ đã nhìn suốt mười 12 năm, không thể nào lẫn với ai được. Chính là nó…

“Bọn mày có cảm thấy giọng nói này rất giống với…”

Lúc Bạch Ngạn Tổ còn đang phân vân thì ba anh em họ Hoắc đã băng qua đường, đi thẳng về phía đối diện.

Cùng lúc đó thì hướng 3h, cũng đang có một đám người áo đen đi tới. Tạm gọi là đầu gấu. Thứ mà thằng đàn em nhìn đến có lẽ là sắp tiền giấy trên tay của Dục Uyển, còn thứ mà thằng đàn anh nhìn thì cao cấp hơn.

Chính là chiếc eo nhỏ nhắn, cặp mông tròn trịa và đôi chân thon dài nuột nà trắng không tì vết của cô.

“Đại ca! Con nhỏ đó dám bày hàng ở đây mà không xin phép anh, để em qua đó xử nó” Tên đàn em vừa đi đã bị đàn anh kéo lại.

“Tao có bảo mày làm sao” miệng nhai lép nhép kẹo cao su, còn đôi tay từ xa đang thử đặt trên hai cặp mông căng tròn nhựa sống của Dục Uyển, phỏng đoán size của nó là bao nhiêu.

“Đối xử với phụ nữ phải thật nhẹ nhàng, mẹ mày không có dạy mày sao… đặc biệt là phụ nữ đẹp càng phải nâng niu họ”

“Đại ca! Sao anh biết nó đẹp, lỡ nó xấu như quỷ thì sao”

“Bốp…”

Đàn anh thẳng tay đập vào đầu của đàn em, tức giận chửi tục…

“Thằng ngu! Một người có thân hình tuyệt đẹp như vậy, không thể nào xấu được… nếu không, đó chính là tội ác của tạo hóa… mày hiểu không…”

“Dạ em hiểu rồi, giờ thì mình làm gì đại ca”

Đàn anh nhếch miệng cười rồi phun kẹo cao su xuống đất, chỉnh lại cổ áo, đi thẳng đến chỗ của Dục Uyển.

“Tránh ra… tránh ra…”

Đám đàn em hô hào khí thế, dọn đường cho Tiêu Đại đi vào diện kiến người đẹp. Những chị em gái xung quanh nhìn thấy Tiêu Đại sợ vãi cả hồn, ném hết mấy cái túi xách xuống đất và chạy mất tâm.

“Đại Đầu…”

“Đại Đầu… đến… nhất định có chuyện… chạy thôi…”

Con bà nó, nghe xong mà muốn chửi tục. Tên hắn là Tiêu Đại nghe oanh liệt làm sao, cũng rất là dễ nhớ nhưng cứ thích lôi cái tên cúng cơm của hắn ra mà gọi. Đáng trách nhất là ba mẹ hắn, tại sao sinh hắn ra có cái đầu to gấp đôi người thường nên làm hắn chết luôn cả tên.

“Marina! Trùng hợp thật…” Tiêu Đại mỉm cười.

Cô gái vừa lướt nhanh qua người hắn, liền đứng hình, không dám bước tiếp. Marina cô gái sở hữu mái tóc xoăn vàng óng ả và đôi mắt xanh biếc, từ từ xoay người lại.

“Ha… a… Anh Đại, trùng hợp thật… sao lại gặp anh ở đây…”

“Ha… a… Trùng hợp thật… tiền lãi tháng này thì sao… đã trễ mất 10 ngày, cô tính quỵt luôn”

“Anh Tiêu Đại! Chỉ có mười ngày, anh gấp làm gì… Marina này có khi nào không trả đủ cho anh đâu…” Marina bước tới vỗ về vào ngực hắn, vuốt ve từ trên xuống.

“Vậy khi nào thì cô mới chịu trả” Cơn nóng của Tiêu Đại nguội dần rồi biến mất.

“Tối nay… anh và mấy anh em đến Đế Vương, tôi sẽ chiêu đãi mọi người”

Với cái nháy mắt đưa tình và một nụ hôn gió, Marina đã an toàn rời đi.

“Anh Tiêu Đại! Hẹn gặp anh ở Đế Vương… chụt”

Bọn đàn em của Tiêu Đại thì lắc đầu, con búp bê Tây Phương này là một nhân vật vô cùng nổi bật trong danh sách nợ của họ, luôn đứng đầu TOP trong những con nợ lâu năm khó đòi, tháng nào cũng đóng trễ, đã vậy rồi, tiền lãi còn không khi nào đưa đủ. Nhưng hết cách, đại ca lại thích con búp bê Tây Phương này quá đi mà, khi yêu con người ta luôn mù quáng, đó là lời của một bài hát rất nổi tiếng mà họ quên tên, và quên luôn thằng nhạc sĩ và ca sĩ nào đã thể hiện bài hát đó, chỉ biết mỗi khi say đại ca đều hát bài này.

Thật sự là sai, rất sai. Tiêu Đại không hề có chút hứng thú nào với Marina, đơn giản là trong số tất cả con nợ chỉ có Marina gọi hắn là anh “Tiêu Đại”. Nghe xong mà mát từ trong ra ngoài.

“5 Triệu… nếu anh đã quen với chị ta, thì hãy thay chị ta trả tiền cái túi xách vừa rồi”

“Tiểu thư! Mình đi thôi” Dịch Nam lo sợ bước tới kéo Dục Uyển về, vì hắn nhìn thấy mọi người tỏ ra sợ sệt trước Tiêu Đại, nên nghĩ người này không phải là thiện nam tính nữ, nên tránh xa là tốt nhất.

“Dịch Nam! Anh tránh ra…”

Tâm hồn đang lâng lâng thì người liền đơ ra, khi Tiêu Đại trực diện nhìn thẳng vào Dục Uyển, tượng đài trong lòng hắn vừa xây xong đã sụp đổ. Ba mẹ ơi, chưa bao giờ hắn nhìn thấy một người phụ nữ nào có khuôn mặt dị hình như vậy, cái bớt đỏ đó từ đâu mọc ra…

“Đại ca! Đây đúng là tội ác của tạo hóa…” Tên đàn em kề sát vào Tiêu Đại, nói khẻ.

Tiêu Đại liền lạnh cả sóng lưng, da gà nổi hết khi nghĩ đến vừa nãy hắn lại nổi lên hứng thú với một đứa xấu xí như Dục Uyển.

“Con bà nó! Mày bày hàng bán ở địa bàn của ông, ông còn chưa thu tiền mày lại đòi ngược lại ông… muốn chết hả con ranh”

“Cái túi xách mà chị ta mang đi vẫn chưa trả tiền, anh là người quen của chị ta… chị ta đã đi mất, không đòi anh thì tôi biết đòi ai”

Trước bá khí của Tiêu Đại thì ngạo khí của Dục Uyển không kém, cô liếc mắt nhìn xuống Tiêu Đại.

“Ha… a… Hài thật, đây là lần đầu tiên có đứa dám đòi tiền tao… nói cho mày biết, ông đây đi mua đồ chưa bao giờ phải trả tiền” Hắn ngẩng đầu lên nhìn cao, mẹ nó, con gái gì ma cao như cây tre, làm ông mỏi cả cổ.

“Ha… a… Hài thật… đây là lần đầu tiên tôi nghe nói có người mua đồ không phải trả tiền, nói cho anh biết, cái túi xách đó dù muốn hay không… anh cũng phải trả tiền”

“Tao không trả thì sao… con ranh láo toét, mày sẽ làm gì tao” Tiêu Đại bước gần Dục Uyển, túm lấy cổ áo cô kéo xuống, còn lớn tiếng thách thức.

“Muốn biết tôi sẽ làm gì anh sao…” Dục Uyển mỉm cười.

Tay phải ta nắm tay áo của Tiêu Đại ghị xuống, tay trái kéo bổng vai hắn lên cao, lúc Tiêu Đại nghiêng người vì mất thân bằng, thì cô đưa chân phải ra quét mạnh vào đầu gối của Tiêu Đại.

Ăn điểm là chỗ này đây…

“Bốp!!!”

Cô quăng mạnh Tiêu Đại về phía sau.

Một đòn quật ngã Judo siêu nhanh, siêu đẹp mắt. Tiêu Đại đã nằm sấp xuống đất chưa tới 4 giây. Hắn lồm cồm bò dậy, tức giận xông thẳng vào Dục Uyển như một con trâu điên, muốn húc vào người cô.

“Zá… a…”

Dục Uyển đưa tay ra chế ngự lấy đầu hắn, xoay vòng. Tay đấm chân đá nhưng chỉ là đánh vào không trung. Lúc hắn còn đang “chao đảo” đếm những vì sao trước mặt, thì Dục Uyển lại dọng thẳng vào mặt Tiêu Đại, hu… u… chiếc mũi đáng tự hào này là ưu điểm duy nhất mà hắn có.

Mấy tên đàn em cũng đã sớm lao vào cuộc, nhưng Dục Uyển lại dọn sạch sẽ họ trong nháy mắt, cũng không đổ một giọt mồ hôi nào. Trước sự kinh ngạc, thán phục của mọi người và Dịch Nam.

“Bộp!!! Bộp… Tiểu thư! Giỏi lắm…”

“Đánh hay lắm…”

Dục Uyển ném người cuối cùng xuống đất, rồi bước đến chỗ của Tiêu Đại, kéo hắn ngồi dậy.

“10 Triệu… trả không”

“Cái gì mà 10 triệu… không phải nói là 5 triệu sao” Tiêu Đại giật bắn cả người, trước giờ hắn cho vai nặng lãi, chỉ có hắn cắt cổ người ta, chứ chưa bao giờ bị người ta cắt cổ.

“5 Triệu là khi nãy, còn bây giờ thì… 1… 3… 5… 10 phút rồi… đương nhiên là phải khác” Dục Uyền lướt nhìn đồng hồ trên tay của Tiêu Đại.

“Anh có muốn đưa hay là không” Dục Uyển đưa tay lên, cuộn thành nắm đấm rồi…

“Đưa… ông đây đưa hết”

Con bà nó, lãi còn cao hơn cả ông đây. Tiêu Đại bấm bụng, vì muốn yên thân rời khỏi đây nên móc bóp ra đưa cho Dục Uyển.

“Cảm ơn nha! Lần sau nhớ lại ủng hộ” Dục Uyển mỉm cười vẫy tay chào với Tiêu Đại.

Tiêu Đại và đàn em của hắn như tướng bại trận mình đầy thương tích, lủi thủi đi lướt qua người của bốn anh chàng đẹp trai đang đứng yên như tượng.

“Đại ca! Sao anh không đi”

“Mày có thấy thằng mặt trắng đó nhìn rất quen mặt…”

Người mà Tiêu Đại đang nói đến chính là Bạch Ngạn Tổ, thái tử gia của giới Hắc đạo mà Tiêu Đại cũng không nhận ra, đây có thể là nguyên nhân, tại sao lăn lộn giang hồ suốt nhiều năm nhưng hắn không thể nào thăng chức, cứ mãi làm tên tém riu chạy việc vặt cho mấy lão đại.

Cuối cùng ông trời đã lấy lại công đạo cho hắn. Hoắc Phi có cảm giác như nổi oan đã được rửa sạch, và hắn được tòa phán là vô tội.

“Tụi bây cũng nhìn thấy đúng không…”

Bạch Ngạn Tổ sửng sốt không tin vào những gì đã diễn ra trước mắt hắn khi nãy, Dục Uyển yếu đuối mà hắn từng biết đây sao. Không thể nào…

“Khiêm! Anh nghĩ sao về chuyện này” Hoắc Luật nhìn sang Hoắc Khiêm.

“Rất đáng để tò mò…”

Hoắc Khiêm nhếch miệng cười nhìn về phía Dục Uyển, rồi nhấc điện thoại lên.

“Alô!”

“Viện trưởng Lương, tôi có chuyện cần chú giúp đỡ”

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219