Dục Uyển

Phần 105
Phần 105

“Phi! Đứng lại… anh có chuyện muốn nói với em”

Mạn Ni vừa quay lưng đi thì nghe thấy tiếng nói của Hoắc Luật từ sau vọng đến. Cô xoay người lại thì nhìn thấy hai anh em Hoắc Phi, Hoắc Luật đang đi tới. Hình như giữa họ có nãy sinh vấn đề, trước giờ chuyện này rất ít khi xảy ra.

“Anh muốn nói chuyện gì”

“Phi! Anh không muốn vì chuyện của Dục Uyển mà anh em chúng ta bất hòa”

“Thì sao…” Hoắc Phi lên tiếng.

“Lần trước em hỏi anh có nghiêm túc với Dục Uyển hay không… bây giờ anh trả lời em, anh nghiêm túc với cô ấy”

“Vậy còn chị Mạn Ni, anh không còn nghĩ đến chị ấy nữa sao” Hoắc Phi nhìn thẳng vào Hoắc Luật.

Vừa nghe Hoắc Phi nhắc đến tên mình, Mạn Ni càng chú tâm hơn. Từ lúc trở về cô cảm nhận mọi thứ đã thay đổi. Luật không còn giống như trước đây, nên cô rất muốn biết hiện tại trong lòng hắn mình ở vị trí nào.

Luật, cậu mau trả lời đi.

Không chỉ có Mạn Ni và cả Hoắc Phi cũng rất mong chờ nghe đáp án của Hoắc Luật. Chỉ cần anh nói không còn nghĩ đến chị Mạn Ni, em sẽ từ bỏ Dục Uyển hoàn toàn.

“Nghĩ hay không có gì khác… em biết trong lòng Mạn Ni không có anh, chị ấy yêu Tống Thiếu Hoành”

“Nếu như ngay lúc này chị Mạn Ni nói chị ấy yêu anh thì anh giải quyết sao”

“Sẽ không có chuyện đó” Hoắc Luật nhếch miệng cười nhìn Hoắc Phi, nếu Mạn Ni có tình cảm với hắn thì đã có từ lâu, đâu cần phải đợi tới bây giờ.

“Nhưng nếu chuyện đó xảy ra, anh trả lời đi… anh sẽ chọn ai”

Trước sự truy hỏi của Hoắc Phi, Hoắc Luật vẫn chưa thể đưa ra được câu trả lời chắc chắn.

“Anh…”

Sự do dự của Luật giống hệt với đêm hôm đó. Khi cô hỏi hắn “Nếu chị muốn em chia tay với Dục Uyển, em có làm không”. Trước giờ Hoắc Luật chưa bao giờ từ chối bất kỳ một yêu cầu nào của cô, mà lập tức đáp ứng. Nhưng lúc đó hắn lại chần chừ không trả lời.

Mạn Ni đã nhận ra cô không còn là duy nhất của hắn. “Ha… a… Em tưởng thật sao, chị chỉ đùa thôi…” Đó là tất cả phần còn khuyết của buổi tối ngày hôm đó.

Còn trong suy nghĩ của Hoắc Luật. Tối hôm đó Mạn Ni hỏi hắn, có thể vì cô mà chia tay với Dục Uyển không, vừa nghe xong hắn có chút vui mừng bất ngờ, còn nghĩ cô đang ghen. Nhưng hóa ra chỉ là một câu nói đùa của Mạn Ni. Điều đó cho thấy trước giờ cô vẫn xem hắn là em trai, có lẽ đã đến lúc hắn phải từ bỏ tình cảm giành cho Mạn Ni.

“Anh mau trả lời… Mạn Ni và Dục Uyển, anh sẽ chọn ai” Hoắc Phi tiếp tục thúc ép.

“Anh sẽ chọn Dục Uyển”

Không chỉ lớn tiếng mà từng chữ phát âm ra cũng rất rõ ràng, nó như mũi tên ghim thẳng vào tim của kẻ đứng phía sau. Hoắc Mạn Ni lập tức quay lưng bỏ đi.

Thật ra, ngay cả chính Hoắc Luật cũng không biết hắn có thể đưa ra quyết định hay không, nếu như ngày đó thật sự đến. Tình yêu hắn giành cho Mạn Ni rất nhiều, nhưng cảm tình hắn giành cho Dục Uyển cũng không phải ít, dù không thể sánh bằng tình cảm suốt nhiều năm của Mạn Ni. Nhưng hắn tin thêm một thời gian nữa, hắn có thể quên đi Mạn Ni. Dục Uyển chính là thần dược tốt nhất.

Đáp án này ngoại trừ Mạn Ni ra thì chỉ có Hoắc Phi là vui mừng, hắn bước tới mỉm cười, vỗ vai Hoắc Luật.

“Anh trai tốt! Đều em muốn nghe chính là câu nói đó của anh”

“Em không còn giận nữa sao” Hoắc Luật tỏ ra rất kinh ngạc.

“Em có thể giận được ai đây… nên giận anh vì Dục Uyển yêu anh, hay em phải giận Dục Uyển vì cô ấy không yêu em” Hoắc Phi mỉm cười nhìn anh trai mình.

“Em nghĩ thông rồi… em sẽ từ bỏ”

Hắn dễ dàng từ bỏ không phải vì tình cảm giành cho Dục Uyển không đủ nhiều, hay học người ta làm tình thánh để được mọi người ca tụng. Mà đơn giản vì ngay cả tư cách để được cạnh tranh công bằng, Dục Uyển cũng chưa từng cho hắn. Người cô yêu là anh trai hắn.

Nam nhân đại trượng phu nâng lên được thì buông xuống được, dù không thể một lần hạ xuống hết, nhưng hắn có thể hạ từ từ, mỗi ngày một ít. Đến lúc nào đó, Dục Uyển sẽ chỉ còn là một ký ức về mối tình đầu đẹp đẽ.

“Anh còn nhớ chỗ những cây hoa Quỳnh, lúc nhỏ anh em chúng ta vẫn hay đến đó chơi, em đã hẹn Dục Uyển giúp anh…”

“Phi! Em…” Hoắc Luật lại càng ngạc nhiên hơn vì sự sắp xếp này của Hoắc Phi.

“Em nghĩ hai người cần phải nói chuyện rõ ràng hơn, cho dù Dục Uyển không nói ra nhưng em biết cô ấy vì chuyện của chị Mạn Ni rất bất an”

Thật ra nếu Luật không tìm đến hắn thì Hoắc Phi cũng sẽ tự tìm đến. Sau cái đêm nhìn thấy nụ cười vui vẻ của Dục Uyển, lúc cùng hắn ngắm sao băng. Hoắc Phi đã quyết định sẽ làm ông mai tác hợp cho anh trai và người con gái mình yêu. Chỉ cần Dục Uyển cảm thấy vui vẻ, hắn xem đó là niềm vui của mình.

Thật ra, cảm giác làm tình thánh cũng không phải tệ.

“Anh mau đi, đừng để Dục Uyển chờ lâu…”

“Cảm ơn em”

Sau núi – rừng hoa Quỳnh.

“Anh sẽ chọn Dục Uyển… sẽ chọn Dục Uyển… sẽ chọn Dục Uyển”

Vừa nghe Hoắc Luật nói xong thì Hoắc Mạn Ni đã xoay người bỏ đi. Những lời lẽ của hắn cứ vang mãi bên tai cô, như một đoạn băng được người ta cố ý tua đi tua lại nhiều lần, để giày vò cô.

Lối cũ quen đường. Mạn Ni mãi suy nghĩ không biết bản thân đã ra tận sau núi, nơi có những cây hoa Quỳnh xinh đẹp.

Hoa Quỳnh vẻ đẹp của sự chung thủy, đây là loài hoa cô thích nhất. Mỗi lần đến nơi này, Luật đều kết một vòng hoa tặng cô, nhưng tại sao hoa Quỳnh vẫn xinh đẹp như trước kia, mà trái tim của Luật lại thay đổi.

“Hoắc Phi! Anh ở đâu vậy… Hoắc Phi…”Tiếng gọi của Dục Uyển đã phá vỡ cảm xúc của Mạn Ni.

Cô không biết Hoắc Phi đang âm mưu gì, có chuyện không nói thẳng mà phải hẹn cô ra tận sau núi mới chịu nói, còn hắn thì không thấy bóng dáng đâu. Mà chỗ này vừa tối, lại vừa lạnh, khắp người cô đang run lên đây.

“Hoắc Phi! Nếu anh dám chơi tôi, tôi sẽ không tha cho anh” Dục Uyển vừa gồng mình chịu đựng cái lạnh thấu xương vừa chửi rủa Hoắc Phi.

Mùi hương ngào ngạt và vẽ đẹp của hoa Quỳnh lúc nở vào đêm, đã khiến cho Dục Uyển quên đi sự lạnh lẽo, cô bị cuốn hút hoàn toàn. Khi hàng trăm bông hoa đua nở cùng lúc, những cánh trắng tinh khiết đang từ từ xòe ra là một cảnh tượng lộng lẫy diễm lệ vô cùng, không một từ ngữ hoa mỹ nào có thể miêu tả được vẽ đẹp đó hiện tại.

“Wo… o… Thật là đẹp” Dục Uyển bước tới gần vách núi hơn, để nhìn thấy hoa Quỳnh.

Nhìn thấy khuôn mặt đang tươi cười của Dục Uyển, Mạn Ni có cảm giác đang bị cười nhạo vì cô thua cuộc. Trong lòng lại trỗi dậy sự ghen hờn khi nghĩ đến câu nói của Hoắc Luật khi nãy. “Anh sẽ chọn Dục Uyển… Dục Uyển…”

Trước giờ người Luật yêu là cô, người hắn quan tâm cũng là cô. Nhưng chính người phụ nữ này đã cướp hắn từ tay cô. Mạn Ni không thể nào chấp nhận được chuyện đó. Bây giờ cô đã không còn gì nữa, cô không muốn phải mất thêm Luật… không được, không được…

“Á… Á… A…”

Tiếng hét thất thanh của Dục Uyển bất ngờ vọng ra khắp núi. Đến khi Mạn Ni bừng tỉnh, lấy lại lý trí thì cô mới nhận ra. Mình vừa làm chuyện điên rồ gì, chính tay cô đã đẩy Dục Uyển xuống dưới. Tại sao cô có thể làm ra chuyện kinh khủng như vậy. Hai tay của Mạn Ni đang run rẩy không giữ được bình tĩnh, rồi cả người ngã sụp xuống đất.

“Không được! Mình phải xuống cứu Dục Uyển”

Mạn Ni vừa định trèo xuống thì nghe thấy tiếng gọi của Hoắc Luật từ phía sau.

“Chị Mạn Ni!”

Cô giật mình xoay người lại, trên mặt vẫn còn vẽ hốt hoảng. Hoắc Luật từng bước đi lại gần, đứng trước mặt của Mạn Ni.

“Chị Mạn Ni! Sao chị lại ở đây”

“Chị… chị… ra đây ngắm hoa Quỳnh”

Nhìn thấy cả người đang run rẩy của Mạn Ni, Hoắc Luật lại càng khẩn trương hơn, hắn lo lắng cho tình trạng sức khỏe của Mạn Ni không được tốt. Hắn bước tới, đặt tay lên vai của Mạn Ni.

“Sao người chị lại run như vậy, có chỗ nào không khỏe sao”

“Chị không sao, có thể vì ngoài này gió nhiều nên chị cảm thấy lạnh” Vừa nghe Hoắc Mạn Ni nói lạnh, Hoắc Luật liền cởi áo khoác ra.

“Ban đêm trời sẽ lạnh… chị không nên mặc ít như vậy đã ra ngoài” Hắn cẩn thận khoác ao lên người của Mạn Ni, vô tình chạm vào đôi tay đang lạnh ngắt như tản băng của cô, hắn lại càng nóng ruột hơn.

“Tay chị sao lại lạnh như vậy” Hoắc Luật cầm hai tay của Mạn Ni lên xoa xoa, rồi đừa lên miệng thổi.

Hơi ấm của hắn, không chỉ làm đôi tay cô ấm lên và sâu tận bên trong cũng cảm nhận được sự ngọt ngào. Có thể những lời cô nghe được lúc nãy là do cô nghe nhầm. Luật vẫn là Luật của trước kia, vẫn quan tâm và lo lắng cho cô. Ánh mắt của cậu ấy vẫn rất dịu dàng và nó chỉ có hình ảnh của cô trong đó.

“Luật! Trên đời này chỉ có em là quan tâm chị mà thôi” Mạn Ni bất ngờ dựa vào người của Hoắc Luật, lúc này cô không hề có suy nghĩ nào khác, chỉ đơn giản cô cần một chỗ để dựa vào vì quá mệt mỏi.

Hoắc Luật có hơi bất ngờ, vì hành động thân mật của Mạn Ni, nhưng rồi lại nghĩ bản thân đã nghĩ vẩn vơ. Trong mắt chị Mạn Ni, hắn chỉ mãi là cậu em trai. Chị gái ôm em trai thì có gì mà lạ. Hắn cũng vòng tay qua người của Man Ni ôm lấy cô, sưởi ấm cho cô.

“Chị vẫn còn lạnh sao” Hai tay hắn ôm lấy Mạn Ni.

“Không có” Tại sao trước đây cô không nhận ra, cái ôm của Luật thật ấm áp.

Mạn Ni muốn được Hoắc Luật ôm mình như lúc này mãi mãi. Có phải luôn luôn là mất đi rồi, con người ta mới nhận ra thứ đó rất quan trọng với mình. Tình cảm của Luật cũng như vậy, cô đã quen được Luật yêu thương, được cậu ấy bảo vệ. Nhưng cô không biết trân trọng nó, xem thói quen đó là một điều tất nhiên, một thứ rất bình thường. Nhưng khi sắp đánh mất thứ bình thường đó, cô lại nhận ra nó mới chính là thứ quan trọng nhất.

Luật! Có muộn không, nếu chị nói chị cần em. Đôi tay của Mạn Ni bắt đầu đáp trả lại cái ôm của Hoắc Luật, cô vòng tay qua tấm lưng rộng lớn của hắn, siết chặt, nhưng rồi…

“Chị Mạn Ni! Chị có nhìn thấy Dục Uyển không… Phi nói cô ấy đang ở đây chờ em, nhưng em không nhìn thấy”

Vẽ mặt đang ngập tràn trong hạnh phúc, thì hai chữ “Dục Uyển” được thốt ra từ miệng của Hoắc Luật đã làm nó biến mất. Mạn Ni ngẩng đầu lên nhìn hắn, vẽ mặt bình tĩnh hơn bao giờ hết, cô mỉm cười như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

“Chị không nhìn thấy… mà trời cũng sắp mưa, có lẽ Dục Uyển đến đây mà không thấy em nên đã quay về”

“Ầm… a… m…”

“Đùng… đùng…”

Những tia chóp cứ nhá sáng liên tục, còn sấm thì đùng đùng vang dội, trời nhìn như sắp có bão, chị Mạn Ni nói cũng đúng. Có lẽ Dục Uyển đã quay lại chùa.

“Luật! Chúng ta cũng về thôi”

“Ừ…”

Hoắc Luật gật đầu rồi xoay người bỏ đi, Mạn Ni cũng đi theo sau hắn. Trước khi đi cô ta còn nhìn xuống dưới sườn dốc tối tăm bên dưới.

“Dục Uyển! Xin lỗi…”

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219