Dục Uyển

Phần 87
Phần 87

Phòng khách – Dương gia.

“Chủ tịch! Hợp đồng hợp tác đã soạn xong… tôi mang đến cho ông xem lại” Một cô thư kí xinh đẹp quyến rũ, tóc xoăn lượn xõa ngang vai, trang điểm tỉ mỉ, môi hồng mặt trắng, đang khum lưng, hai tay đưa hợp đồng cho Dương chủ tịch.

Ông ta chỉ lật sơ qua vài trang, chưa dừng lâu ở bất kỳ một điều khoản cũng như chưa đọc kĩ bên trong viết những gì, chỉ tìm đến trang cuối cùng để kí tên. Sau khi đặt bút, nét chữ rồng bay phượng múa in trên trang giấy và đóng con dấu vào thì ông ta gấp hợp đồng lại và giao cho thư kí Mộc.

“Chủ tịch! Ông không xem lại sao” Thư kí Mộc tỏ ra ngạc nhiên nhìn ông ta.

“Tôi hoàn toàn tin tưởng vào Mộc thư kí, cô là do tôi đào tạo… năng lực cô thế nào tôi còn không rõ sao mà nghi ngờ”

“Dương chủ tịch! Ông đừng nói như vậy… ông quá xem trọng tôi, tôi lại cảm thấy có lỗi nhiều hơn, nếu tôi chịu tìm hiểu kĩ lưỡng, trước khi đề xuất kế hoạch dự án Vịnh Thiên Sa lên cho ông, đã không hại công ty tổn thất nặng như vậy”

“Tôi còn thuyết phục ông đấu thầu mãnh đất Vịnh Thiên Sa, khiến cho Dương thị rơi vào hoàn cảnh không thể trở mình là lỗi của tôi”

“Thư kí Mộc! Tôi biết lỗi không phải do cô, là do tên Hoắc Khiêm quá xảo trá… tôi sẽ không vì chuyện đó mà nghi ngờ năng lực của Thư Kí Mộc”

“Lần này nếu không phải cô nổ lực tìm kiếm đối tác thì chúng ta cũng không gặp được một nhà đầu tư, có thể vực dậy Dương thị”

Dương thị đã không còn được như là trước đây, tìm được nhà đầu tư đã khó, không ai lại dại dột, bỏ món tiền lớn vào một công ty đang thua lỗ, nhưng Mộc thư kí đã tìm được, còn thuyết phục họ đầu tư.

Mặc dù yêu cầu của họ hơi quá đáng, họ muốn 51% cổ phần của Dương thị, không phải là 50% như là thỏa thuận ban đầu, nhưng ông cũng không còn sự lựa chọn, muốn Dương thị sống lại, hàng ngàn nhân viên không phải thất nghiệp thì ông chỉ đành chấp nhận.

“Chủ tịch Dương! Ông thật sự không muốn gặp mặt nhà đầu tư mới sao, hôm nay tôi đã hẹn gặp mặt họ”

“Chân tôi bây giờ đi lại không tiện, cô cứ thay tôi quyết định mọi chuyện… thời gian còn dài, sẽ có dịp khác”

“Vậy sau khi buổi kí kết hợp đồng hoàn tất, tôi sẽ mang đến cho ông xem lại”

“Ừ… Cô đi đi…” Dương chủ tịch gật đầu.

“Vậy tôi xin phép về” Mộc thư kí mỉm cười lễ phép, cúi đầu chào Dương chủ tịch rồi rời khỏi ngôi biệt thự.

“Rầm!!!”

Vừa mới ngồi vào trong xe và đóng cửa xe lại, thì Mộc thư kí đã cầm điện thoại lên, ấn một dãy số quen thuộc không có tên trong danh bạ.

“Alo! Là tôi… mọi thứ đã xong, ông già đã kí tên”

Bên kia đầu dây…

“Làm tốt lắm, đã vất vả cho chị” Hoắc Khiêm ngồi trên ghế chủ tịch, hắn đặt điện thoại dưới bàn, rồi nhếch miệng cười.

Dương thị là một công ty có rất nhiều tìm năng để phát triền, không thua kém Hoắc thị nếu như rơi vào tay hắn, thì hắn sẽ làm cho nó lớn mạnh hơn. Thứ đồ tốt như vậy rơi vào tay của một kẻ không biết làm việc, có phải quá thiệt thòi cho nó.

Nên từ đầu hắn đã giăng một cái bẫy, kế hoạch Vịnh Thiên Sa là mồi nhử. Nhưng để con cá lớn như Dương chủ tịch cắn câu, thì hắn cần phải có thêm một chất xúc tác khác còn lợi hại hơn mồi câu, chính là Mộc thư kí, người thân cận bên cạnh Dương chủ tịch.

“Là ai gọi điện mà cậu vui như vậy”

Lệ kì đang chôn mặt ở giữa hai chân của Hoắc Khiêm, cô ngẩng đầu lên nhìn hắn, đôi môi xinh đẹp đang mút đến sưng đỏ đầy ướt át, son môi thì lem hết ra bên ngoài, hai tay vẫn còn cầm dục vọng của Hoắc Khiêm đưa vào miệng.

“Người quan trọng” Hắn mỉm cười.

Lệ Kì đang định cúi đầu xuống mút vào thì nghe thấy ba chữ “người quan trọng”, nội tâm dậy sóng mạnh mẽ, lập tức phản kháng lại. Cô ngẩng đầu lên nhìn hắn.

“Người quan trọng là ai… nam hay nữ, có phải là loại quan hệ giống tôi với cậu” Lời nói nồng nặc mùi vị giấm chua, Lệ Kì hành động lời nói tuy phóng khoáng dễ dãi, nhưng tâm tư lại nhỏ nhen đố kỵ, nhất là phụ nữ bên cạnh Hoắc Khiêm.

“Là nữ, nhưng không phải là loại quan hệ như chị nghĩ… tiếp tục làm việc của chị đi”

Hoắc Khiêm nắm chặt tóc của Lệ Kì, ấn đầu xuống giữa hai chân hắn, rồi đẩy dục vọng của mình chôn sâu vào trong miệng chị ta.

“Ưm… m…” Bị nhét đầy trong miệng, Lệ Kì muốn nói cũng không thể nào mở miệng được, ngoan ngoãn ngồi im.

Hoắc Khiêm bấm nút khiến cho chiếc ghế từ từ hạ xuống, hắn ngã lưng ra phía sau, nhắm mắt lại mà hưởng thụ. Bên ngoài khung kính, nắng trưa chói chang cả thành phố đểu rất yên tĩnh.

Lệ Kì từ từ trèo lên người của Hoắc Khiêm, cởi chiếc váy ôm body đắc tiền của mình ra. Chị ta nâng cặp mông xinh đẹp của mình lên, từ từ đem dục vọng của Hoắc Khiêm nuốt vào.

“Ưm… m… Tối nay cha tôi mời cơm, cậu nhất định phải đến, không được lẫn tránh như những lần trước, được không… Khiêm…”

“Được! Dù sao chiều nay tôi cũng không có hẹn… tôi sẽ đến gặp cha chị”

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219