Dục Uyển

Phần 86
Phần 86

“Cộp… cộp!!!”

Bên trong ngôi biệt thự đồ sộ lạnh lẽo, với cầu thang hình xoắn ốc hệt như một mê cung làm rối mắt người nhìn. Một người đàn ông vẻ ngoài năm mươi, tay chống gậy đang lê từng bước chân lên cầu thang.

Thật ra là biệt thự có thang máy riêng, chỉ là lúc tâm trí con người trĩu nặng với những suy tư bất an, thì sự chậm rãi là phương thức tốt nhất cho nội tâm tĩnh lại.

“Cộp… cộp… cộp… cộp…”

Cùng lúc âm thanh tiếng gậy phát ra, là tiếng nước chảy tích tách trong bếp, tiếng ồn của máy xén cỏ, tiếng quét dọn lau chùi bàn ghế… Tổ hợp những tiếng động phát ra, nhưng không hề khiến cho ngôi biệt thự có thêm sinh khí sự sống nào.

Bởi vì không có tiếng nói của con người, những thứ đang diễn ra lại như một bộ phim tẻ nhạt khiến người xem thở dài bỏ về sau 3 phút mở màn. Người làm trong biệt thự có rất nhiều, nhưng lại có duy nhất một vẽ mặt. Đó là mặt đơ không cảm xúc, giống như một robot được lập trình sẵn, việc ai người đó làm, xong việc thì phòng ai nấy về, không ai chịu mở miệng nói câu nào. Tình trạng tẻ nhạt này đã kéo dài gần hai năm.

Trước đây ngôi biệt thự không phải thê lương ảm đạm như bây giờ. Nó huyên náo tràn ngập những tiếng cười, những trò quậy phá không giống ai của một người thanh niên, tất cả người làm trong nhà dù lớn tuổi vẫn bị hắn đem ra làm trò khỉ, họ vừa giận lại vừa thương, nhưng là thương nhiều hơn giận.

Còn bây giờ, cho dù họ tình nguyện muốn làm khỉ diễn hề cũng không được. Sau tai nạn khốn kiếp đó, mọi thứ đã không thay đổi. Người thanh niên mất đi tất cả, ngôi biệt thự cũng mất hẳn sinh khí sống và họ cũng không có tâm trạng mà cười nói. Tất cả họ tự mặc định cho mình đó là một tội lỗi, không được xuất hiện trong tòa biệt thự này. Khi mà chủ nhân của họ không có ngày nào vui vẻ, thì họ càng không thể.

Tất cả người làm dưới đại sảnh, đều ngẩn đầu nhìn lên cầu thang, dõi theo từng bước chân đơn độc của ông lão năm mươi tuổi kia mà thở dài… Lão gia chính là người đáng thương nhất.

“Két… t…” Dương chủ tịch đẩy cửa bước vào.

Cũng lại là một căn phòng xa hoa rộng lớn khác, ngập tràn sự cô đơn lạnh lẽo. Một người thanh niên sắc mặt nhợt nhạt đang nằm bất động trên giường, giống như chàng hoàng tử ngủ trong rừng, Dương Phàm, con trai của Dương chủ tịch. Hắn đã như vậy gần hai năm.

“Tiểu Phàm… nó thế nào rồi, có đỡ hơn chưa…” Dương chủ tịch lên tiếng.

Ông rất thương con trai nên ngày nào cũng muốn nhìn thấy hắn, nhưng sau khi rời khỏi căn phòng này, thì lần nào tim ông cũng quặn đau, chỉ muốn gục ngã, lời nói như nghẹn ngào.

“Tối qua sau khi bác sĩ tim thuốc cho tới sáng nay, tôi không thấy cậu ấy lên cơn co giật” Dương quản gia, người làm lâu năm của nhà họ Dương, xem Dương Phàm như con, săm sóc hắn từ lúc mới sinh cho đến lúc trưởng thành.

“Lão gia! Ông không nên lo lắng… tối qua ông cũng hoảng hốt quá nhiều, nên nghỉ ngơi đi… thiếu gia, đã có tôi lo” Dương quản gia, dừng lại nhìn vẽ mặt hốc hác của Dương chủ tịch.

“Tiểu Phàm là thứ quý giá duy nhất trên đời này mà tôi có, tôi làm sao bỏ mặt nó”

Ông bước tới kéo rèm cửa lên, ánh nắng tinh khiết của buổi sớm phản chiếu qua cửa sổ, rọi vào khắp bên trong. Bây giờ căn phòng mới có chút hơi ấm.

“Trời hôm nay thật đẹp, tôi muốn dẫn Tiểu Phàm ra bên ngoài đi dạo…”

“Dạ! Để tôi chuẩn bị cho thiếu gia”

Dương quản gia lấy ra một bồ quần áo mới, rồi bước đến bên giường nâng Dương Phàm dậy, giúp hắn cởi áo thay quần. Nhìn thấy Dương Phàm như một con rối mà đau lòng cho người làm cha. Đứa con trai tài giỏi từng là niềm tự hào lớn của đời ông, giờ như một phế vật vô dụng, sinh hoạt bình thường đơn giản là thay quần áo cũng phải nhờ người làm thay.

“Để để tôi làm, ông ra ngoài đi”

“Dạ! Lão gia”

Phu nhân mất nhiều năm nhưng lão gia đã không tái hôn, giành hết tình yêu thương cho thiếu gia, hai cha con trước giờ rất yêu thương nhau.

Thiếu gia lớn lên cũng rất tài giỏi, là cánh tay đắc lực giúp đỡ lão gia rất nhiều trong công việc, sau khi thiếu gia xảy ra chuyện, ông vừa phải lo việc ở công ty, lại mất ngủ vì chuyện của thiếu gia.

Thật là tội nghiệp, Dương quản gia thở dài đi ra ngoài.

“Cạch…!!”

Dương chủ tịch đặt cây gậy xuống, rồi ngồi bên giường. Ông đỡ Dương Phàm ngồi dậy thay áo mới cho hắn.

“Tiểu Phàm! Con nằm trên giường cũng lâu như vậy, thế giới bên ngoài trở nên đẹp đẽ thế nào con đã bỏ lỡ rất nhiều, con mau tỉnh dậy đi…” Trước mặt của người khác thì Dương chủ tịch cương quyết cứng rắn bao nhiêu, thì trước đứa con trai yêu quý của mình, ông lại yếu đuối và ủy mị vô cùng.

Từng cúc áo được cài lại, là từng giọt nước mắt ông rơi, ướt cả ngực Dương Phàm.

“Sinh nhật của cha, con biết mà phải không… là 18 tháng này” Sau khi thay đồ cho Dương Phàm xong, Dương chủ tịch mỉm cười, cầm lược chải lại tóc cho hắn.

“Nếu con có thể tỉnh dậy chính là món quà sinh nhật lớn nhất của cha… Tiểu Phàm, con hãy tỉnh dậy tặng món quà đó cho cha, được không”

“Cốc… cốc…”

Từ ngoài cửa Dương quản lên tiếng.

“Lão gia! Thư kí Mộc đang ở phòng khách, cô ấy nói mang hợp đồng đến cho ông xem lại”

“Nói cô ấy chờ dưới lầu, tôi sẽ xuống ngay” Dương chủ tịch lên tiếng.

“Dạ! Lão gia” Dương quản gia cúi đầu đi xuống dưới lầu.

“Tiểu Phàm! Con chờ cha, lát nữa cha sẽ quay lại”

Dương chủ tịch mỉm cười lần cuối với Dương Phàm, rồi đặt một tấm chăn phủ lên người hắn vì sợ hắn bị lạnh. Còn để hai tay hắn ngay ngắn vào trong chăn. Nhưng khi ông vừa rời khỏi, thì cánh tay đó lại trượt ra khỏi chăn và từng ngón tay bắt đầu động đậy, đôi mắt chuyển động, lần đầu tiên sau hai năm. Dương Phàm đã có ý thức trở lại.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219