Dục Uyển

Phần 210
Phần 210

“Kỉ Quân! Anh xin lỗi…”

“Anh xin lỗi… xin lỗi…”

Sau tiếng hét thất thanh Hoắc Khiêm giật mình bật người dậy. Trán đẫm mồ hôi, tiếng hét của hắn đã đánh thức Dục Uyển bên cạnh.

“Khiêm! Anh bị làm sao?”

“Uyển! Vừa rồi anh lại mơ thấy một người… cô ấy rất xinh đẹp… cô ấy…”

Tại sao mọi thứ khi nãy rất rõ ràng, khuôn mặt quen thuộc, người con gái ấy hắn biết rất rõ nhưng bây giờ lại không thể nhớ ra.

Đây không phải là mơ mà là một đoạn hồi ức trong quá khứ của Hoắc Khiêm. Gần đây hắn đã có dấu hiệu hồi phục ký ức, thường xuyên nhớ lại chuyện trước kia, và số lượng người xuất hiện trong giấc mơ ngày càng nhiều. Lần này lại là Kỉ Quân, lần sau sẽ là ai đây.

Dục Uyển lại không đủ can đảm để giúp hắn nhớ lại, hạnh phúc hiện tại cô không muốn bị đánh mất. Nếu Hoắc Khiêm hồi phục lại ký ức, hắn sẽ như trước đây ghét bỏ cô như kí sinh trùng.

“Đầu anh thật là đau… tại sao lại đau như vậy… anh đau quá… Á… á…”

Cơn đau đầu bức bách Hoắc Khiêm đến mất kiểm soát, hắn ôm chặt lấy đầu và gào thét. Những con người tưởng xa lạ lại cho hắn cảm giác thân quen, những khuôn mặt mơ hồ cứ xuất hiện trong tâm trí hắn, họ là ai? Tại sao lại biết hắn, và hắn là ai đây?

“Khiêm! Đừng nghĩ nữa… đừng nghĩ gì hết… em xin anh…”

Dục Uyển ôm chặt lấy hắn, ôm chặt lấy hạnh phúc của mình. Hiện tại, hắn và đứa bé là tất cả những gì cô có trên đời này. Đừng ai cướp đi hạnh phúc này, đừng bắt Hoắc Khiêm rời xa cô.

Sau mỗi mùa thu hoạch anh túc, trên đảo đều tổ chức một lể hội ăn mừng, mục đích để mọi người nghỉ ngơi giao lưu, tăng thêm phần tình cảm xóa bỏ bất mãn. Không khí rất náo nhiệt ồn ào, khắp nơi đều thắp lồng đèn, biểu diễn ca hát tạp kỹ, ảo thuật, đốt lửa, lắc vòng, muá lân…

Dưới ánh trăng thơ mộng, đôi nam nữ tay nắm chặt tay.

“Uyển! Mình qua đó xem.”

“Ừ!”

Hơi ấm từ bàn tay ấm áp và ánh mắt dịu dàng của Hoắc Khiêm tất cả chỉ giành hết cho cô, nhưng sự yên bình này sẽ kéo dài được bao lâu đây. Nếu hắn hồi phục lại trí nhớ hắn có nắm chặt tay cô như bây giờ không.

“Cười lên nào!”

“Một… hai… ba…”

“Tách… ch…”

“Wo… o… Hợi ca… em cũng muốn chụp…”

“Em nữa.”

Bên kia Hợi miệng rộng đang giúp mọi người chụp hình miễn phí, nên thu hút rất nhiều sự chú ý. Tất cả mọi người đều đổ hết về phía hắn, không ai thèm nghé mắt đến màn biểu diễn ảo thuật nhàm chán của Từ Tam.

“Uyển! Chúng ta cũng chụp hình như mọi người?

“Không chụp! Xấu lắm.”

“Nhưng anh…”

Sắp tới ngày sinh, không chỉ bụng to như quả bóng mà cả mặt, tay và chân đều sưng phồng như bị đánh. Còn Hoắc Khiêm lại rạng ngời như ánh trăng, nếu đứng cạnh nhau không phải giống phù thủy và hoàng tử. Cô tuyệt đối không thỏa thiệp, cho dù đôi mắt long lanh kia bắt đầu ứa nước.

“Vèo!”

“Nếu sợ bị chê xấu thì đeo cái đó vào, sẽ không ai nhận ra cô.” Hợi miệng rộng giơ tay ném cho Dục Uyển một chiếc mặt nạ.

“Tôi…”

“Cô không nhìn thấy thằng ngốc rất muốn chụp hình? Mau đi, đừng làm mất thời gian của mọi người… ở phía sau còn nhiều người muốn chụp hình”

“Phải đó! Nhanh lên đi.”

“Nhanh lên! Đừng cản trở mọi người chụp hình.”

Xoay người nhìn qua chính là vẽ mặt hụt hẫng có phần trẻ con của Hoắc Khiêm, chìu hắn, an lòng mọi người, Dục Uyển đành mang cái mặt nạ vào. Hoắc Khiêm mừng rỡ dính sát vào cô còn cười rất là hạnh phúc.

“Tách!”

Giống như những gì cô nghĩ Hoắc Khiêm rất nổi bật trong hình, soái ca đẹp không góc chết, nhìn ở góc độ nào cũng đều đẹp. Còn cô chẳng khác nào một cái thùng phi di động, to gấp đôi hắn, dù đã “ẩn” mặt nhưng vẫn mang nặng mặt cảm… Một chữ “Xấu”, hai chữ “Cực xấu”, ba chữ “cực cực xấu”. Vừa cầm tấm hình Dục Uyển đã muốn hủy thi diệt tích, nhưng Hoắc Khiêm đã liều mạng giữ lấy, còn xem như báu vật cất giữ cẩn thận không cho phép cô chạm tay vào.

“Đưa đây!”

“Không! Bây giờ nó là của anh.”

“Trong hình cũng có ảnh của em, sao lại của anh… trả lại đây.”

“Không! Em nhất định sẽ xé nó.”

Mãi lo tranh cãi với Hoắc Khiêm, mà Dục Uyển không hay tay họa từ trên cao đang ập xuống đầu cô.

“Coi chừng!”

“Á… A…”

Từ trên cao, một chiếc lồng đèn bất ngờ tuột dây rơi xuống, Dục Uyển hốt hoảng né tránh và té ngã xuống đất. Những người xung quanh bị cô dọa sợ mà chạy đến, đám đông nhanh chóng bu lấy Dục Uyển.

“Té như vậy, chắc không nhẹ đâu… liệu đứa nhỏ trong bụng có sao không đây…”

“Dục Uyển! Cô có ổn không?”

Lần này không phải là diễn trò nữa, mà thật sự Dục Uyển đã ngã rất đau. Cơn đau âm ỉ vẫn đang lan tỏa ở phần bụng, nhìn vẽ mặt như cố chịu đựng của Dục Uyển, không ai tin là cô không sao.

“Bụng… bụng em đau quá…”

Dục Uyển vừa gượng đứng dậy, đã ngã ngay vào người của Hoắc Khiêm.

“Máu… u…”

Màu đỏ tươi rực rỡ chảy mượt xuống hai chân, khiến cho người xung quanh càng thêm hoang mang.

“Không ổn! Phải lập tức Dục Uyển trở lại đất liền.” Hợi miệng rộng lên tiếng.

“Tao đi chuẩn bị tàu.” Từ Tam lên tiếng.

Trước giờ những phụ nữ gần tới ngày sinh đều được trở lại đất liền, dù chỉ là thị trấn nhỏ không có những cơ sở y tế khang trang, máy móc tiên tiến nhưng với những ca sinh nở bình thường thì một trung tâm y tế cũng đủ. Còn trường hợp của Dục Uyển…

Nhấc bổng Dục Uyển, ôm chặt cô trong người. Hoắc Khiêm khẩn trương chạy theo sau Từ Tam.

“Uyển! Em nhất định sẽ không sao.”

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219