Dục Uyển

Phần 24
Phần 24

Bạch Ngạn Tổ vừa mới bước qua cửa thì đã có người tập kích, một quyền của Hoắc Luật đánh ra Bạch Ngạn Tổ ngã ngửa ra phía sau.

“Luật! Mày điên rồi sao…” Bạch Ngạn Tổ đưa ngón tay lên chùi vết máu trên miệng rồi đứng dậy, chất vấn Hoắc Luật.

“Bốp!!!” Thì cú đấm thứ hai của Hoắc Luật lại tung ra, Bạch Ngạn Tổ lại ngã xuống đất.

“Vẫn chưa đủ” Hoắc Luật bước tới lôi Bạch Ngạn Tổ đứng dậy, đánh tiếp cú thứ ba.

“Mày nghĩ tao sẽ tiếp tục để cho mày đánh nữa sao” Bạch Ngạn Tổ đón lấy cú đấm của Hoắc Luật.

Trong khi hai người họ vật lộn nhau dưới đất, thì Hoắc Khiêm vẫn nhàn hạ uống trà, đọc báo. Hắn đặt ly trà xuống, rồi lật sang trang tin tức. Bàng quan trước cảnh tượng ẩu đã trong phòng.

“Rầm… m…”

Bạch Ngạn Tổ bị ném một cách không thương xót, nằm dài dưới đất. Hoắc Luật nhào tới, khống chế lấy Ngạn Tổ, rồi tung quyền đánh vào mặt.

“Đồ khốn! Mày ra tay nặng như vậy sao”

“Vậy lúc đánh tao có nhẹ tay không”

“Bốp!!!”

Ngạn Tổ lật ngược tình thế, đè Hoắc Luật xuống sàn rồi đáp trả một quyền vừa rồi.

“Bốp!!!”

“Nếu mày là tao… nhìn thấy đàn bà của mình bị mấy thằng thượng cùng lúc thì có bình tĩnh mà nhẹ tay không”

“Bốp!!!”

Hoắc Luật xoay người đè Bạch Ngạn Tổ xuống, đấm trả hai cú đánh vừa rồi.

“Nhưng tụi tao vẫn chưa làm hại em Nhã, mày có cần phải đánh thật nặng tay”

“Ừ! Phải rồi… tao sẽ chống mắt mà xem, đám thánh nhân tụi mày sẽ làm gì khi đàn bà của bọn bây rơi vào hoàn cảnh giống Nhã”

Hai người họ sau khi làm rối tung hết mọi thứ trong phòng, thì mới chịu dừng tay. Cả hai ngã lưng xuống đất, thở hổn hển. Tâm tình cũng bình ổn hẳn.

“Nhã sao rồi”

“Không có gì… em ấy hoàn toàn không nhớ gì hết, tao cũng không có kể cho em ấy nghe chuyện đã xảy ra”

“Như vậy cũng tốt”

Ngạn Tổ nhìn xung quanh căn phòng thì thấy thiếu đi một người, ba anh em này trước giờ như hình với bóng, vắng một người cũng cảm thấy rất lạ.

“Phi đâu… nó không đến trường sao”

“Không biết! Sáng ra đã rất thần bí…” Hoắc Luật lên tiếng.

“Khiêm! Phi có nói nó đi đâu không”

“Nó không nói, anh cũng không hỏi”

Hoắc Khiêm lãnh đạm đặt tờ báo xuống, sửng sốt nhìn căn phòng đã không còn nguyên vẹn, bàn ghế, cửa kính, cửa sổ đều vỡ nát, mọi thứ ngổn ngàn dưới sàn.

“Thiếu gia! Xe đã chuẩn bị xong, có thể đến công ty được rồi”

“Ừ…”

Người của Hoắc gia từ ngoài đi vào, Hoắc Khiêm liền đi theo họ.

“Khiêm nó đi đâu vậy…” Bạch Ngạn Tổ quay sang nhìn Hoắc Luật.

“Năm tới Khiêm sẽ tiếp quản tập đoàn, từ hôm nay, ba tao muốn anh ấy đến công ty làm quen việc trước”

“Vậy còn mày thì sao”

“Tao sao… không biết nữa, chưa nghe ông già nói gì”

Bạch Ngạn Tổ và Hoắc Luật nhìn theo bóng lưng của Hoắc Khiêm, đồng điệu thở dài.

“Hây… za!!!”

Đế Vương – Phòng VIP.

Mùi rượu nồng nặc cùng mùi ái dịch nguyện lẫn vào nhau, khiến cho bạn hít thở không thông một khi cánh cửa đó được đẩy ra.

“Áh… h… h…”

Trong phòng, một người phụ nữ đang nằm sấp trên bàn, chiếc váy được kéo lên tận thắt lưng, lộ hẳn ra chiếc mông tròn trịa vểnh cao, nghênh đón từng đợt xâm nhập mãnh liệt từ phía sau của Hoắc Phi.

Mật dịch tràn ra, chảy dọc xuống hai bên đùi của người phụ nữ, bên dưới đã thành vũng nước.

“Thật kích thích… thật thoải mái… thiếu gia…”

Người con gái phát ra tiếng rên rỉ ngọt ngào này chính là tiểu ni cô trong truyền thuyết, chỉ vì ác ma Hoắc Phi mà chìm vào hố sâu dục vọng. Cho dù bên trong ấm áp mềm mại đến đâu, cũng không thể thỏa mãn được dục vọng của hắn.

Tại sao cái cảm giác như thiên đường đó chỉ xuất hiện một lần duy nhất. Hoắc Phi muốn phát điên lên vì điều đó.

“Thiếu gia! Cậu bị sao vậy… Phi Yến không làm cậu thấy thoải mái sao”

Hoắc Phi rút dục vọng của hắn ra khỏi người của Phi Yến, rồi ngã phịch ra ghế sofa, cũng không kéo khóa quần lên. Nhìn Dục vọng của hắn vẫn cứng rắn thẳng đứng, Phi Yến không hiểu do tâm trạng hắn không tốt, hay thân thể này đã không còn tạo cho hắn sự hưng phấn như trước.

“Thiếu gia để Phi Yến giúp cậu thoải mái hơn”

Cô đi đến chỗ Hoắc Phi, rồi quỳ xuống giữa hai chân hắn, như một con mèo nhỏ ngoan ngoãn.

Đôi tay mềm mại của cô chậm rãi cầm lấy dục vọng của hắn nâng niu, cho vào trong miệng mình, ra sức để thỏa mãn hắn, tất cả những kỹ năng điêu luyện này là cô vất vả luyện tập để phục vụ cho riêng hắn. Dục vọng của Hoắc Phi được khoang miệng ấm áp mềm mại của Phi Yến chậm rãi bao lấy, không lâu sau thì ham muốn trong hắn một lần nữa bị đốt cháy.

“Kỹ thuật của em ngày càng giỏi”

Hoắc Phi mỉm cười, hắn kéo Phi Yến đứng lên, đặt ngồi trên đùi mình, dục vọng hướng thẳng hoa huyệt mà đâm vào.

“Ưm… m…”

Hắn không tin trên đời này ngoại trừ Dục Uyển ra, thì hắn không thể tìm thấy cảm giác đó trên bất kỳ người phụ nữ nào khác, đúng vậy, phụ nữ thì đều như nhau cả thôi.

“Áh… h…”

“Thiếu gia! Cậu chậm thôi… Phi Yến chịu không nổi”

“Áh… h…”

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219