Dục Uyển

Phần 69
Phần 69

Phòng thay đồ.

“Hoắc Phi khốn! Vì anh mà tôi phải tiếp tục ăn cái món rau trộn thịt đó… đáng ghét, đáng ghét… tôi ghét anh”

“Rầm… m…”

Dục Uyển sau khi lấy túi xách ra khỏi tủ, liền mạnh tay đóng tủ “rầm”. Sau khi cô xoay người lại, mới phát hiện Hoắc Phi đang đứng sau lưng mình.

“Tao đáng ghét đến vậy sao…”

“Phải! Anh rất… rất là đáng ghét…” Dục Uyển tức tối hét vào mặt Hoắc Phi, nếu không phải hắn đột nhiên trở nên lợi hại, thì suất ăn trưa của cô sẽ rất phong phú, tất cả là lỗi của hắn.

“Tao không cho phép mày ghét tao…” Bộ dáng lười biếng, đang dựa lưng vào tường của Hoắc Phi từ từ đứng thẳng, trở nên rất nghiêm túc, hắn đi đến trước mặt Dục Uyển.

“Anh bị ấm đầu sao, ghét ai là quyền của tôi liên quan gì đến anh… tôi vẫn cứ thích ghét anh thì đã sao, ghét anh… ghét chết anh…”

“Rầm… m…”

Dục Uyển không ngờ mình đã chọc đến Hoắc Phi, hắn tức giận đẩy ngã cô vào tủ quần áo. Trước khi Dục Uyển kịp đứng vững thì tay hắn đã đặt dưới cằm của cô, siết chặt.

“Anh… anh muốn gì” Cái con người cứng đầu lớn họng vừa rồi, đã bắt đầu sợ hãi, nuốt nước bọt để giữ bình tĩnh, nhưng giọng nói vẫn run rẩy.

Hoắc Phi nhích thêm một bước, Dục Uyển cũng muốn lùi một bước nhưng phía sau đã là chân tủ, hai tay cô bấu mạnh vào tay của hắn. Có phải hắn muốn bóp chết cô, Dục Uyển cho là vậy, nhưng không ngờ Hoắc Phi lại cúi người xuống hôn lên môi cô.

Vì nụ hôn của Hoắc Phi đến bất ngờ và đi cũng rất nhanh, nên Dục Uyển không kịp phản kháng hay giãy giụa. Nếu không phải trên môi còn lưu mùi vị của Hoắc Phi, Dục Uyển vẫn chưa tin mình vừa được hắn chủ động hôn.

“Mày không được phép ghét tao… vì tao thích mày” Hắn mỉm cười nhìn cô, với thái độ ngang ngược và bá đạo không thể tưởng tượng được.

Chắc là cô đang mơ…

“Mày không được phép ghét tao, vì tao thích mày”

Suốt cả buổi chiều, Dục Uyển luôn bị ám ảnh bởi lời nói của Hoắc Phi. Nhưng cô lại tự nhắc nhở bản thân, không được tin vào những gì hắn nói.

Đó nhất định là trò đùa của Hoắc Phi, giống như tên Thanh thiếu đã làm với cô trong buổi tiệc sinh nhật ở Bạch gia. Không biết chừng, có mấy chục người đang núp ở gần đó, họ sẽ ào ạt phóng ra ngay sau khi cô sập bẫy. Máy quay phim máy chụp hình gì đó thỏa sức phát huy, cô lại trở thành trò hề của bọn họ, những trận cười giòn giã vang xa.

Rồi sáng mai, nhất định sẽ có một đoạn video với tiêu đề “kẻ khao khát được yêu” tung ra ở khắp mọi nơi. Trò chơi của bọn cậu ấm cô chơi không nổi. Dục Uyển đã bị lừa một lần, nhất định sẽ không để mình bị lừa lần thứ hai.

Cho nên, sau khi nghe được lời “thổ lộ”của Hoắc Phi, Dục Uyển không nói gì, đẩy hắn té ngã xuống đất, rồi chạy một mạch thẳng đến đây.

Tiệm bách hóa tiện lợi 24h.

“437000! Em có lấy hết không…”

Nhìn thấy Dục Uyển đang đếm từng tờ tiền trong ví với vẽ mặt căng thẳng, nên chị chủ tiệm tốt bụng đã hỏi cô trước khi in hóa đơn.

“Chị thấy em mua nhiều hộp màu như vậy… có muốn bỏ bớt lại không”

“Không! Em lấy hết…” Dục Uyển gượng cười nhìn bà chủ tiệm.

Cái gì cũng không thể bỏ lại, thức ăn là nhu cầu thiết yếu, còn những hộp bút chì màu này, lại là một câu chuyện dài chưa kể.

Cũng hơn một tuần, kể từ khi Bin và Bo đến cô nhi viện. Dục Uyển cũng thường xuyên lui tới, sau giờ học cô đã có mặt ở cô nhi viện. Cùng ăn, cùng ngủ, cùng chúng chơi những trò điên khùng. Mỗi lần như vậy, Dục Uyển lại có cảm giác như quay trở về nhà.

Khả năng thích ứng của Bin và Bo là tốt, đáng khen nhất là Bo. Lúc mới đến con bé rất rụt rè không dám bắt chuyện với ai, chỉ biết trốn sau lưng anh hai. Nhưng qua có hai ngày, con bé đã có thể chơi đùa với những đứa trẻ khác, bỏ quên mất anh hai là ai. Ngày hôm qua lúc cô đến, Bin còn đang khổ sở chạy khắp nơi tìm Bo về ăn cơm chiều, không biết con bé lại chạy đi đâu.

Gần đây con bé đang trồng cây si với một anh đẹp trai lớn tuổi nào đó, cũng giống như cô, hắn thường xuyên đến cô nhi viện chơi với chúng. Chỉ là múi giờ khác nhau, hắn thì về trước 5h, còn cô là đến sau 5h. Nên chưa có cơ hội gặp. Con bé nói hôm nay nhất định sẽ giữ anh đẹp trai lại chờ cô, nhất định cô phải đến.

Quay lại với những hộp bút chì màu cô chưa kể, ở trường của Bin có tổ chức cuộc thi vẽ tranh đề tài “đại gia đình”, cô rất là vinh dự trở thành một thành viên trong đại gia đình nhỏ của nó, nhưng năm mươi mốt đứa còn lại cũng chạy theo phong trào, bắt trước anh Bin vẽ tranh đại gia đình.

Lúc đầu Dục Uyển cũng không biết bọn nhóc đang vẽ mình, những nét vẽ ngoẹt ngoạt này chắc chỉ có thiên tài mới nhận ra. Tròn tròn, vuông vuông và hai ba cái cây que ráp lại, là đã ra được một hình người. Nhưng cho tới khi Bo cầm hộp màu của nó và cùng một vài đứa nữa đứng trước mặt cô.

“Chị Uyển! Chì màu đỏ của em hết rồi, chị mua cho bọn em nha”

Lúc này Dục Uyển mới biết là mình được vẽ. Bọn nhóc đã quy tụ hết tất cả bút chì đỏ trong mấy hộp màu lại, để thể hiện cái vẽ đẹp đặc trưng trên mặt cô. Dục Uyển nói với chúng.

“Làm người cũng không nên quá thành thật, tranh vẽ và người thật không phải lúc nào cũng giống nhau, các em có thể quên đi cái”đỏ đỏ”trên mặt của chị Uyển… thì lại càng tốt”

Cô vừa nói xong thì bọn nhóc quay sang nhìn Viện Trưởng ngay bên cạnh.

“Viện trưởng! Chị Uyển nói làm người không nên quá thành thật… có đúng không”

Nhìn ánh mắt kinh ngạc của viện trưởng nhìn mình, cô biết mình đã đạp đổ đi công sức dạy dỗ bấy lâu nay của viện trưởng, vô tình đầu độc mầm xanh của đất nước, nên vội chữa lời.

“Thành thật đương nhiên là tốt, càng thành thật lại càng tốt… các em cứ vẽ thoải mái những gì mình muốn, chị Uyển sẽ mua thật nhiều bút chì màu đỏ cho bọn em”

Đó là tất cả câu chuyện về hộp bút chì màu, mà cô muốn kể…

Sau khi vét hết những đồng tiền cuối cùng trong ví để mua những hộp chì màu, Dục Uyển tuyên bố phá sản, số tiền mà cô trấn lột của tên Thanh thiếu đã hết sạch, giờ chỉ đủ tiền để đón xe bus tới cô nhi viện.

Sáng nay, mẹ Tiêu có nhắc lại với Lữ Trị về việc mở lại thẻ tính dụng cho cô. Tâm trạng của bà ta rất là tốt, vì ngày mai Hoắc Mạn Ni sẽ về nước, nên lập tức cầm điện thoại lên gọi cho người ở ngân hàng.

Nhưng số cô thật không may, Lữ Trị lại nhận được một cuộc điện thoại của Mạn Ni. Chị ta nói ngày mai sẽ không về, mà ở lại Bunradi thêm một tháng nữa. Tâm trạng lúc đó của Lữ Trị giống như bão mạnh giật cấp 7 – 8 sắp chuyển sang cấp 9 – 10.

Bà ta ném điện thoại xuống ghế sofa, quay sang nạt nộ với tất cả người làm trong nhà, mặc dù không ai làm gì bà ta cả, ngay cả bác Trần tài xế không biết gì, chỉ đi ngang qua cửa cũng bị bà ta mắng đi quá chậm, rồi bà ta đi thẳng lên lầu.

Cho nên việc mở lại thẻ cho cô, lại hoãn vô thời hạn.

“Cô gái! Đi đâu đây…” Bác tài quay sang nhìn cô.

“Bác tài… cho con đến cô nhi viện Bác Ái…”

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219