Dục Uyển

Phần 195
Phần 195

Sáng hôm sau…

Lần đầu tiên trong đời, Dục Uyển được tựa vào vai một người đàn ông, cùng ngắm mặt trời mọc lúc bình minh. Nắng ấm ban mai chiếu rọi lên làn da mịn màn của Dục Uyển, khiến mặt cô ửng hồng xinh đẹp, nhìn từ xa như một thiếu nữ đang e ấp nép mình vào bạn trai.

Mọi người nhìn vào nhất định sẽ rất ngưỡng mộ đôi trai xinh gái đẹp này, mà xuýt xoa không thể rời mắt, hệt như một bức tranh đẹp. Cũng như hai đôi vợ chồng già phía trước.

“Ông à! Ngày mai tôi muốn ngắm mặt trời mọc.”

“Được! Sáng mai tôi sẽ dẫn bà đi.”

Nhưng đằng sau bức tranh đẹp này là cả một câu chuyện dài, ngược dòng quá khứ quay lại năm tiếng trước. Sau giây phút ngỡ ngàng buổi ban đầu, cô đã xác thật Hoắc Khiêm không hề bị câm, không những vậy hắn còn mang về cho cô cả đóng chìa khóa, chỉ gói gọn có bốn chữ.

“Chìa khóa… về nhà.”

Dục Uyển lại hiểu ra cả một vấn đề, thì ra cô đã trách lầm hắn. Khiêm của bây giờ thật sự rất biết làm cho người ta bất ngờ, và không thể nào ghét được vì hắn quá đáng yêu. Dục Uyển vui mừng nhảy cẫng lên vì quá sung sướng, còn ôm chặt lấy hắn.

“Hoắc Khiêm! Cuối cùng anh cũng làm được một chuyện rất có ích, tôi thật sự rất yêu anh… rất yêu anh…”

“Ha… a… Tôi sắp được về nhà rồi… i… i…”

Tiếng hét hạnh phúc của Dục Uyển vang xa đến tận bến bờ đại dương bên kia, không có gì ngăn được sự phấn khởi đang trào dâng trong cô.

Nhưng…

Đời không như mơ, thực tế luôn gay nghiệt và đi ngược lại với gì ta mong đợi. Sau khi lội bộ gần chục cây số, đến được xào huyệt của Hợi miệng rộng, tiếp cận được cái bốt điện thoại mà cô hằng ao ước thì Dục Uyển đã ngỡ ngàng biết bao, khi nhìn thấy một đóng sắt vụn đỗ nát trên đất, và đường dây điện thoại bị chém đứt thành nhiều đoạn nhỏ.

Thời gian quả thật ghê gớm có thể tàn phá bất cứ thứ gì trên đời này, câu nói đó bây giờ nghe ra rất thấm và dễ dàng đi vào lòng người, bằng chứng mới có một ngày không gặp, thì cái bốt điện thoại đã thay đổi đến mức không thể nhận diện.

Mệt mỏi rã rời, hai chân không thể đi tiếp mặc dù bọn họ chỉ cách nhà trọ chưa tới nửa cây số. Dục Uyển ngồi bệt xuống bãi cát, gục đầu vào vai của Hoắc Khiêm. Hừng đông bắt đầu lộ diện ở phía chân trời, hào quang chói mắt lan tỏa, mặt trời dần nhô lên cao, thời khắc đó thật đẹp.

Những người dân trong thôn từ sớm đã thức dậy, giăng lưới bắt cá. Nhưng đông đủ và nhộn nhịp nhất là lúc này, nắng lên cao. Bọn trẻ trong thôn thì lon ton chạy khắp nơi, phụ nữ thì đan lưới, đàn ông thì đẩy thuyền đánh cá.

Cuộc sống ở đây thật sự rất đơn giản, không bon chen, không giành giật như ở bên ngoài. Mọi người tìm đến đây, đều cầu mong một cuộc sống yên ổn, bỏ mặt lại quá khứ sau lưng xây dựng cuộc sống mới.

Trong giây phút yên bình này, một suy nghĩ thoáng qua trong đầu Dục Uyển, điều mà cô lớn tiếng hô hào và luôn tìm kiếm, nhưng khi nó xuất hiện ngay trước mắt cô lại không nhận ra.

Đây không phải là cuộc sống tĩnh lặng bình thường mà cô luôn muốn có, một thế giới không ai biết đến Hoắc Dục Uyển, một dâm nữ tiếng xấu nhất Á Lạp Tân. Không ai biết đến Hoắc gia danh tiếng lẫy lừng, không có Hoắc Luật, cũng không có Hoắc Phi. Cô có thể bắt đầu lại cuộc sống của mình, một Đồng Dục Uyển, một nhân vật phụ bình thường không phải là một nhân vật chính trong cuộc đời của bất cứ ai, sống theo cuộc sống của cô.

Nhưng còn người bên cạnh cô thì sao, hắn có gia đình, có người thân, và cả thế giới ngoài kia mới thuộc về hắn. Dục Uyển xoay người lại nhìn Hoắc Khiêm.

“Hoắc Khiêm! Nếu suốt đời chúng ta sống ở đây, không trở về nhà… anh có buồn không?”

“…”

Một nụ cười rạng rở trên môi, Hoắc Khiêm không lên tiếng chỉ lắc đầu nhìn cô. Đó chính là đáp án của hắn. Nhà là gì hắn không còn nhớ cũng không còn bất kỳ một ấn tượng sâu sắc nào. Kể từ khi tỉnh dậy thế giới của hắn chính là người phụ nữ này. Cô nấu cơm cho hắn, tắm cho hắn, ru hắn ngủ, mỗi tối còn cho hắn chạm vào hai cái bánh bao mềm mại trên người mình.

Cô tốt như vậy thì hắn cần cái gì là nhà, chỉ cần có cô là đủ.

“Thằng ngốc! Bọn em có thứ này chơi vui lắm, lại đây đi… bọn em cho anh xem”

“Ừ…”

Không do dự chạy theo tiếng gọi của bạn mới, Hoắc Khiêm đã bật người dậy. Những người bạn nhỏ này là bạn thân thiết của hắn từ lúc đặt chân lên đảo. Nhìn nụ cười trong sáng trên khuôn mặt thiên thần đó, Dục Uyển lại không thể rời mắt. Suy nghĩ táo bạo đó lần thứ hai xuất hiện trong đầu cô, nếu cùng Hoắc Khiêm trải qua cuộc sống vô ưu vô lo ở đây, không hẳn là một chuyện xấu.

“Uyển! Ba anh em họ Từ vừa mới vào thôn, cô không phải rất muốn gặp họ?”

Bà chủ nhà hớn hở chạy đến thông báo tin cho Dục Uyển, nhưng cảm xúc lúc này của cô rất kỳ lạ. Không phấn khởi như trong suy nghĩ, có chút chần chừ. Bởi vì vừa rồi, cô đã có ý định sẽ sống ở đây.

“Nhanh lên đi! Ba anh em họ chỉ tiện đường ghé qua, họ sắp đi rồi… không còn cơ hội nữa đâu.”

Cô không nên ích kĩ như vậy, Hoắc Khiêm chỉ tạm thời mất trí ký ức, sớm muộn gì hắn cũng sẽ nhớ lại chuyện trước đây. Nếu như thời khắc đó đến, hắn nhất định sẽ oán trách cô vì đã khiến hắn mất đi cơ hội rời khỏi đây.

“Được…”

Dục Uyển đứng dậy, phủi lớp cát trắng dính trên người, rồi chạy ra ngoài biển kéo Hoắc Khiêm về. Cả hai cùng đi theo bà chủ về lại căn nhà trọ.

“Uyển! Tôi có nói với anh em họ có người muốn gặp… ba anh em họ đang chờ hai người ở bên trong, mau vào đi…”

Bà chủ nhà dẫn họ tới cửa, thì lại xoay người đi. Dục Uyển hít một hơi thật sâu rồi đẩy cửa vào.

“Rầm… m!!!”

Nhưng tiếng đập bàn đã làm cô giật mình, cả Khiêm ngốc cũng hốt hoảng, đứng yên không dám nhúc nhích.

“Chết tiệt!”

Vọng ra ngoài là tiếng quát tháo của một người. Khi vừa cởi áo ra, nhìn thấy vết sẹo mới toanh trên cánh tay lực lưỡng đầy sẹo của mình, anh Đại lại vô cùng tức giận. Đằng sau mỗi vết thương trên người gã, đều có một câu chuyện lẫy lừng, một niềm tự hào kể cho con cháu đời sau nghe.

Nhưng nhìn vào vết thương mới trên cánh tay này xem, không chỉ nhạt nhòa yếu ớt, mà kích thước còn rất nhỏ so với những vết thương khác trên người gã, và do một tên nhóc miệng còn hôi sữa mẹ, tuổi đời chỉ bằng phân nửa của gã ban cho, đó chính là nổi nhục giành cho một tay sát thủ khét tiếng.

“Tên Hoắc Khiêm đó đúng là may mắn, nếu để anh tìm ra… anh nhất định sẽ băm dầm nó ra thành tương.”

“Đại ca! Anh nghĩ tên Hoắc Khiêm đó còn sống không? Cả tháng nay không chỉ anh em chúng ta đi lùng sục hắn, mà cả Á Lạp Tân này đều sôi sục… nhưng vẫn không có tin tức.”

Dục Uyển ở bên ngoài mặt đã biến sắc, nắm chặt lấy tay của Hoắc Khiêm, cô vừa nghe thấy chuyện gì đây. Bọn họ muốn giết chết Hoắc Khiêm, đám người này có phải là bọn sát thủ ngày hôm đó. Oan gia nhỏ hẹp, tại sao lại xúi quẩy như vậy.

“Tốt nhất là tên nhóc đó nên còn sống… anh nhất định sẽ trả lại vết sẹo này cho nó.”

“Rầm… m…”

Một lần nữa gã đập tay xuống bàn.

“Bà chủ nhà nói có người muốn gặp mặt chúng ta… sao tới giờ vẫn chưa xuất hiện?” Một người trong bộ ba lên tiếng, gã đặt ly nước xuống bàn.

“Để em ra ngoài hỏi bà chủ nhà.” Đào viên tam bái, gã đứng hàng thứ ba.

Vừa đẩy cửa ra, thì gã nhìn thấy hai bóng người đang vội vã chạy, vốn không nhìn thấy mặt nên cũng không gợi chút sự quan tâm nào. Nhưng khi nghe thấy tiếng nói của bà chủ nhà thì dù không muốn quan tâm cũng không được.

“Hoắc Khiêm… Dục Uyển! Hai người chạy đi đâu?”

Khiêm ngốc nghe thấy có người gọi tên mình, nên ngoảnh mặt lại cười toe toét. Hành động rồ dại này, lại rất giúp ích cho việc nhận dạng của anh em bộ ba sát thủ.

“Có chuyện gì?” Hai anh Đại, và Nhị từ trong nhà bước ra.

Gã quay lại mỉm cười nhìn hai anh trai.

“Em nghĩ mình đã tìm thấy Hoắc Khiêm.”

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219