Dục Uyển

Phần 156
Phần 156

Hoắc gia…

Lại thêm một ngày nữa không ai trong Hoắc gia có một giấc ngủ ngon, bởi vì lo lắng cho Dục Uyển. Ngoại trừ Hoắc Mạn Ni ra…

“Mọi người định không ăn sao?” Lữ Trị lên tiếng.

Điểm tâm sáng đã chuẩn bị sớm hơn mỗi ngày, một tiếng đồng hồ, bởi vì tất cả thành viên trong nhà đều không ngủ được và dậy từ rất sớm. Nhìn một bàn đầy điểm tâm, mà không ai có tâm trạng cầm đũa, mệt mỏi chán nản.

Mạn Ni ngồi bên cạnh chủ động gấp thức ăn cho Hoắc Luật, chưa kịp mở miệng thì hắn đã đứng dậy kéo ghế ra.

“Em không đói… mọi người ăn trước đi” Hoắc Luật cúi đầu chào những trưởng bối trong nhà, rồi rời khỏi bàn ăn.

Vừa bước tới sảnh thì Hoắc Luật đã cầm điện thoại lên gọi cho cục trưởng Hà, hỏi về tin tức của Dục Uyển. Hoắc Phi cũng không khá hơn, một hơi uống sạch ly sữa, cũng kéo ghế đứng dậy, sau đó gọi điện cho Bạch Ngạn Tổ.

Một buổi sáng thiếu sinh khí, không ai còn có tâm trạng ăn, chỉ gấp vài đũa, vài muỗng rồi cũng đứng dậy. Ăn ngon miệng nhất có lẽ là Mạn Ni.

Trong lúc mọi người đang mệt mỏi vì không biết tung tích của Dục Uyển thì Mạn Ni lại biết chính xác đó là đâu.

Chính là địa phủ, với một đứa tay chân tàn phế muốn rời khỏi căn nhà kho đó là điều không tưởng, lại xuất hiện thêm đám cháy thì cơ hội thoát chết là con số không.

Hoắc Mạn Ni tin chắc Dục Uyển bây giờ đã là một bộ xương khô cháy đen trong căn nhà kho, dù có người phát hiện ra, chắc chắn cũng không thể nhận dạng.

“Sáng nay vào lúc 6 giờ, tại nhà kho chứa hóa chất của Bạch thị ở ngoại thành, cách trung tâm thành phố về phía nam 50 km, đã xảy ra một trận hỏa hoạn lớn… không rõ nguyên nhân, trong căn nhà kho chúng tôi đã tìm ra một cô gái, nghi ngờ có liên quan đến phụ hỏa hoạn… hiện cơ quan chức năng đang bắt đầu điều tra.”

Trên truyền hình đang tường thuật trực tiếp tất cả hiện trường vụ hỏa hoạn, nơi căn nhà kho Dục Uyển bị bỏ lại.

Hoắc Khiêm vô tình ấn nút remote đã chuyển sang kênh tin tức, không phải những kênh chứng khoán, kinh tế mọi ngày hắn vẫn thường xem nên muốn chuyển kênh.

Hơn ai hết trong Hoắc gia, Hoắc Mạn Ni là người có những phản ứng mạnh nhất, cô giựt mình ngẩn đầu lên. Và từng bước đi đến đại sảnh.

Tại sao lại như vậy, tại sao được khiêng ra không phải là bộ xương cháy khét của nó, mặc dù khắp người bỏng rất nặng, nhưng Mạn Ni có thể khẳng định một điều “nó” vẫn còn sống.

Một không khí ngột ngạt cho ngày mới, và phải đối diện với những khuôn như đưa tang đã đủ làm cho Hoắc Khiêm thấy mệt mỏi. Hoắc Khiêm muốn chuyển kênh, và cũng không ai quan tâm đến điều đó, vì họ đã có đủ chuyện để lo, không cần bận tâm đến một nhà kho chứa hóa chất, đã bỏ hoang suốt nhiều năm mà Bạch gia gần như quên lãng, cùng một cô gái bị nghi ngờ là thủ phạm gây đám cháy.

Hoắc Luật nhắm mắt ngã lưng ra sau ghế, mọi thứ trong đầu hắn lúc này đều xoay quanh Dục Uyển.

Hoắc Phi đứng dậy, hắn không thể cứ ngồi yên chờ tin tức của Bạch Ngạn Tổ, dù là vô vọng mò kim dưới bể hắn cũng muốn tự mình đi tìm Dục uyển.

Lúc Hoắc Khiêm chuẩn bị chuyển kênh thì trên truyền hình là cảnh tượng, hai nhân viên y tế đang khiêng một cô gái nửa tỉnh nửa mê, ra khỏi nhà kho.

Nhân viên cứu thương đang khiêng Dục Uyển từ trong nhà kho ra, với họ đây là một chuyện rất thần kì chưa chứng kiến bao giờ, trong khi tất cả mọi thứ trong nhà kho đều bị cháy thành tro bụi thì cô gái này vẫn còn có thể thở được, có lẽ do cơn mưa tối qua dập tắt đám cháy.

“Cô gái! Cô tên gì? Cho chúng tôi biết để liên lạc với người nhà của cô.”

Đôi mắt mơ màng không thể mở nổi, hơi thở yếu ớt như người sắp chết, Dục Uyển cố gắng nói ra từng chữ.

“Hoắc… Hoắc… Dục… Uyển…”

Hoắc Luật kinh ngạc mở mắt ra, Hoắc Phi thì dừng lại tại cửa. Tất cả mọi người trong Hoắc gia đều ngẩn đầu lên nhìn màn hình.

“Dục Uyển.”

Phòng vip – Gok.

Dục Uyển sau khi được đưa đến bệnh viện, trong tình trạng nửa mạng sống. Nhịp tim gần như ngưng đập, khắp người toàn vết bỏng, chân và tay đều bị đánh gãy, một đội ngũ bác sĩ hùng hậu được quy tụ tại phòng cấp cứu, suốt năm tiếng đồng hồ giành giựt với tử thần họ đã mang Dục Uyển toàn vẹn bước ra khỏi phòng cấp cứu.

Chuyện mà tất cả mọi người tin tưởng sẽ không thể, hay vẫn gọi là kì tích đã xảy ra trên người Dục Uyển. Với những gì một bệnh nhân như cô phải trải qua, mọi người đều nghĩ ít nhất một tuần mới có thể hồi tỉnh, thì sau ba ngày cô đã mở mắt ra, tốc độ hồi phục nhiều gấp mười lần người bình thường.

Chỉ là lúc này, Dục Uyển cảm giác bản thân như một cục bột. Băng trắng quấn khắp người từ đầu đến chân, hai tay hai chân còn bị treo lên cao. Hệt như một xác ướp Ai Cập cổ đại trong viện bảo tàng.

Còn hai gã ngốc bên cạnh cô, dù chưa thể tỉnh dậy, nhưng ý thức đã hồi phục từ tối qua, tất cả những lời thổ lộ lẫn những lời nói sởn gai ốc của bọn họ cô đều nghe tất cả. Đó là lần đầu tiên cô nghe thấy tiếng khóc của Hoắc Phi, và một Hoắc Luật luôn kiệm lời, lại biến thành một bà thím lãi nhãi bên tai suốt đêm.

Bọn họ đều nói yêu cô…

Mở mắt ra người cô nhìn thấy đầu tiên là Hoắc Luật, dù rất muốn chạm tay vào mái tóc đang rối bời của hắn, nhưng không thể, hai cánh môi từ từ hé ra, gọi tên hắn…

“Luật…”

Hoắc Luật sửng sốt vui mừng khi nghe thấy tiếng nói của Dục Uyển, hắn đang mệt mỏi gục mặt xuống giường. Ba ngày nay Hoắc Luật luôn ở trong bệnh viện, từng giây từng phút đều không rời khỏi phòng chỉ mong Dục Uyển tỉnh dậy.

Hắn muốn xác thực có phải Dục Uyển đã tỉnh dậy… Hoắc Luật ngẩn đầu lên, trên môi hắn là nụ cười rạng rỡ đã biến mất từ khi Dục Uyển mất tích, là Dục Uyển của hắn, cô thật sự đã tỉnh lại.

“Luật… có… có phải trông em rất buồn cười?”

“Không! Không buồn cười chút nào cả…” Lời nói nghẹn lại ở cuống họng, vừa cười vừa khóc cảm xúc đang xen là đây, Hoắc Luật mừng rỡ ôm chặt lấy Dục Uyển.

“Dục Uyển! Cuối cùng em đã tỉnh lại… em đã tỉnh lại.”

Bó người trong lớp băng kín đã khiến cô đủ ngột ngạt, lại thêm cái ôm xiết chặt của Hoắc Luật, cô thật không thể thở nổi, cô cần không khí.

“Luật! Thả em ra.”

“Được…”

Hoắc Luật vừa buông ra thì liền có hai cánh tay khác xiết mạnh lấy cô.

“Uyển…”

Hoắc Phi từ ngoài cửa đi vào nhìn thấy cô tỉnh dậy, hắn mừng rỡ chạy đến ôm chặt lấy Dục Uyển. Tiếp theo là mẹ Tiêu, Tiêu lão, Hoắc Nghị. Dục Uyển lần lượt đón tiếp những cái ôm và tiếng khóc xem lẫn tiếng cười của mọi người. Sau ba mươi phút ồn ào náo nhiệt của mọi người thân vì sự tỉnh lại của Dục Uyển trôi qua, giờ đây là thời khắc mà mọi người hồi hộp nhất.

“Viện trưởng Lương! Tình trạng của Dục Uyển thế nào?” Hoắc nghị lên tiếng.

Sau khi khám lại tổng thể cho Dục Uyển, vẽ mặt của viện trưởng Lương có rất nhiều biểu cảm, vui mừng, lo ngại… khiến cho mọi người rất sốt ruột, nhất là thái độ thích đóng mở của ông ta.

“Hoắc chủ tịch! Những vết bỏng trên người và trên mặt của Hoắc tiểu thư chúng tôi sẽ cố gắng, nhưng còn…” Viện Trưởng Lương ấp úng nhìn những người trong phòng bệnh.

“Nhưng thế nào… Viện trưởng Lương?” Mẹ Tiêu khẩn trương lên tiếng, những điều con gái bà đã trải qua đã đủ tồi tệ, liệu còn những điều tồi tệ nào khác giành cho đứa con gái đáng thương Dục Uyển của bà đây.

“Viện Trưởng Lương! Dục Uyển thế nào? Chú đừng khiến mọi người phải lo lắng hơn” Hoắc Phi nóng vội lên tiếng, hơn ai hết, hắn là một người rất lo lắng cho tình trạng của Dục Uyển.

“Vậy tôi nói thẳng… những vết bỏng trên người của tiểu thư rất nặng, thật sự nếu sau khi tiểu thư bình phục dù có phẫu thuật thẩm mĩ cũng sẽ để lại rất nhiều sẹo, còn tay và chân của tiểu thư…” Viện trưởng Lương dừng lại, bởi vì ông sắp nói đến vấn đề quan trọng hơn, nên cần phải chuẩn bị tâm lý trước, ông chỉnh sửa lại gọng kính.

“Tay và chân của Dục Uyển thế nào?” Hoắc Phi gấp gáp lên tiếng.

“Tay và chân của tiểu thư đều bị đánh gãy, mặc dù không ảnh hưởng đến sinh hoạt thường nhật, nhưng sẽ không thể nào vận động mạnh được nữa.”

“Thế nào gọi là vận động mạnh? Viện trưởng Lương, chú có thể nói rõ hơn?”

“Tôi muốn nói bắt đầu từ bây giờ… Hoắc tiểu thư sẽ không thể tập võ được nữa, bất cứ động tác mạnh nào cần nhiều sức lực sẽ khiến cho cô ấy ngã quỵ”

Với người tập võ mà nói không thể động tay chân đó chính là bản án tử hình. Dục Uyển hoàn toàn bị sốc nặng. Nhưng với những người quan tâm Dục Uyển, chỉ cần cô còn sống thì những chuyện khác không quan trọng.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219