Dục Uyển

Phần 63
Phần 63

Lần này Lưu trợ lý hoàn toàn tự tin khi đứng trước Dục Uyển, mọi vấn đề khó giải đã được Hoắc Khiêm giải quyết. Thật sự mà nói, đại thiếu gia không phải là một người bình thường. Đề toán mà hắn thức suốt cả đêm không giải ra, nhưng cậu ấy vừa nhìn, đã có thể đặt bút viết ngay đáp án.

“Dục Uyển tiểu thư! Bây giờ chúng ta có thể bắt đầu học được chưa”

“Chưa được”

“Tại sao” nụ cười của hắn lịm tắt.

Không ngờ lại phát sinh chuyện hắn không bao giờ nghĩ ra.

“Tiểu thư! Đây lại là cái gì…” Lưu Thanh ngơ ngác nhìn sấp giấy mà Dục Uyển vừa đặt vào tay hắn.

“Thầy giỏi thì trò mới giỏi được, cho nên tôi hơi nghiêm khắc trong việc lựa chọn gia sư cho mình… mấy đề toán này anh không cần phải làm ngay lúc này, có thể mang về nhà giải cũng được”

“Rầm… m…”

Cánh cửa đóng sập trước mắt hắn, Lưu trợ lý yếu đuối đang rưng rưng nước mắt. Thật là hiếp người quá đáng, thật ra ai mới là gia sư đây…

Lần này vẫn là không thể giải ra, sáng hôm sau đến công ty, hắn lại cầm sắp bài tập đi cầu cứu cao nhân…

“Cạch!!!” Lưu trợ lý đặt tách trà xuống bàn thở hồng học…

“Thiếu gia! Tôi cảm thấy có chút rối… không phải tôi đến làm gia sư cho Dục Uyển tiểu thư sao, vậy tại sao cô ấy lại cho tôi bài tập về nhà làm, trong khi việc đó đáng lý ra là của tôi… tôi mới là người cho cô ấy bài tập về nhà làm, cậu thấy tôi nói có đúng không”

“Bộp…”

Trong lúc Lưu trợ lý còn đang lẩm bẩm lầm bầm thì một sấp đáp án ném ngay lên bàn, trước mặt của hắn. Hoắc Khiêm đóng nắp viết lại. Thật sự trên đời này không có gì làm khó được đại thiếu gia sao, Lưu trợ lý lắc đầu thán phục. Ba mươi đề cũng chỉ khoảng một tiếng đã giải xong, thiếu gia đúng là thiên tài.

“Thiếu gia! Tôi thấy cậu và Dục Uyển tiểu thư đều là những người không bình thường…” nhìn thấy đôi mày kiếm hơi nhướng lên của Hoắc Khiêm, Lưu trợ lý vội sắp xếp lại lời nói.

“Không… ý tôi là hai người đều là những người rất thông minh, không phải người thông minh nên được người thông minh hơn dạy sao, hay cậu làm gia sư cho cô ta đi… tôi đỡ phải đi đi lại lại giữa hai người”

“Bớt nói nhảm đi… chuyện tôi giao cho cậu làm đã làm tới đâu rồi”

“Thiếu gia! Cậu muốn tìm người chuyên nghiệp, người giỏi nhất thì cần phải có chút thời gian, gấp như vậy đi đâu mà tôi kiếm ra”

“Không chỉ là người giỏi nhất, còn phải là người kín miệng… không thể có bất cứ sơ xuất nào…”

“Cậu yên tâm, tôi biết mình nên làm gì… bây giờ, tôi phải đi làm công việc thiêng liêng cao cả của mình rồi… bye cậu…”

Lưu trợ lý lần thứ ba quay lại Hoắc gia.

“Rầm… m…”

Chuyện cũ lại tái diễn, sau khi hắn đưa đáp án cho Dục Uyển, cô kiểm tra từ đầu đến cuối không sai một đáp án nào, cô mỉm cười tán thưởng rồi lại trả cho hắn một đống bài tập khác.

“Rầm… m…” Cánh cửa đóng sập lại.

Cái tình hình gì đây, thế giới loạn hết rồi sao. Hắn đến để làm gia sư, chứ đâu phải đến để lấy bài tập về nhà làm… A… A… thật không thể nào chịu nổi nữa.

Lần này Lưu trợ lý không thèm ngó mắt đến, cũng không lật ra xem. Hắn đem hết tất cả đặt lên bàn cho Hoắc Khiêm.

“Thiếu gia! Bài tập của cậu…”

Sau đó Lưu trợ lý xoay người bỏ đi làm chuyện mà Hoắc Khiêm đã giao cho hắn.

Giai nhân tài tử ngày trước yêu thích nhau qua thi từ ca phú, vịnh thơ đối câu, thì ngày nay giữa Hoắc Khiêm và Dục Uyển lại là những con số và những phép tính. Suốt một tuần tiếp theo, Hoắc Khiêm liên tiếp nhận được những đề toán khó từ Dục Uyển, riết rồi thành một thói quen, giống như việc một người nghiện chơi cờ, sắp tới giờ là tay chân ngứa ngái, dù không đến mức đó, nhưng Hoắc Khiêm vẫn nhìn lên đồng hồ…

Nhìn thấy Lưu trợ lý bước vào, Hoắc Khiêm dù trong lòng rất nôn nóng nhưng vẫn tỏ ra bình tĩnh, không quan tâm. Nhưng lần này hắn không thấy Lưu trợ lý đặt thứ gì khác lên bàn của hắn, ngoại trừ bản kế hoạch mà hắn yêu cầu từ nửa tháng trước.

“Lần này nó không đưa bài tập gì cho cậu sao…” Hoắc Khiêm bên ngoài thì không thèm đếm xỉa, không thèm nhìn lên, chỉ lật hết trang này đến trang khác trên bản kế hoạch, trong lòng hắn thế nào chúng ta đều rõ cả.

“Không có…” Lưu trợ lý lên tiếng.

Hoắc Khiêm kinh ngạc ngẩng đầu lên…

“Sao lại không có…”

Lưu trợ lý cảm thấy rất ngạc nhiên. Không có thì không phải rất tốt sao, đáng lý cảm thấy vui mừng mới đúng. Nhưng tại sao nhìn vẽ mặt của thiếu gia, giống là thất vọng nhiều hơn.

“Hoắc tiểu thư không có ở nhà, hình như là vẫn còn ở trường…”

“Có biết tại sao nó còn ở trường không”

“Tôi không biết…”

Thật kỳ lạ, buổi chiều không có tiết học, sao giờ này nó còn ở lại trường. Mà tại sao hắn lại phải quan tâm chuyện đó.

“Cậu ra ngoài làm việc đi”

“Dạ thiếu gia”

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219