Dục Uyển

Phần 118
Phần 118

Thật là căn thẳng, nếu lúc nãy cô không nhanh trí mà ngắt điện thoại, thì với sự thông minh của Hoắc Luật, anh ấy nhất định sẽ cảm nhận được sự bất ổn. Bây giờ thì đã không sao rồi.

“Phịch…”

Dục Uyển ngã lưng xuống giường, cảm giác thật quá tốt, ôm lấy chiếc gối mềm mại và nhắm mắt lại. Thật sự cô đã quá mệt cho một ngày dài như hôm nay.

Nhưng mộng đẹp còn chưa bắt đầu, hai mí mắt chỉ vừa chạm vào nhau thì vật dụng nhỏ nhắn trước mắt cô lại phát sáng và rung mạnh dữ dội. Cách cả mấy gang tay, tác động rung với tần suất liên tục đó, đang ảnh hưởng trực tiếp đến giấc ngủ của cô.

“Reng… reng…”

Là ai không biết điều lại gọi điện vào ngay lúc này. Dục Uyển với tay cầm lấy điện thoại, mơ màng mở mắt ra thì hai chữ “Hoắc Phi” to tướng đã hiện ở giữa màn hình. Không hề nhìn tiếp mà ném ngay điện thoại xuống giường, nhắm mắt ngủ tiếp.

Hơn mười phút sau thì điện thoại mới chịu ngừng đổ chuông. Xem ra Hoắc Phi đã bỏ cuộc. Trong cuộc chiến kiên nhẫn này, cô là người chiến thắng.

“Tại sao không nghe máy”

Dục Uyển vẫn đang nhắm nghiền mắt lại, cô thầm nghĩ. Sóng ở đây tốt thật, giọng của Hoắc Phi qua điện thoại nghe cứ như thật, còn rõ đến từng chữ một, ngay cả thái độ khó chịu của hắn, cũng được truyền tải rất tốt.

Không đúng, cô chưa từng mở điện thoại “Alo” thì làm sao có thể nghe được giọng của hắn. Vậy giọng nói vừa rồi là ở đâu ra. Dục Uyển giật mình mở mắt ra, đang nằm sấp cô lật người dậy. Hoắc Phi đang đứng trước mặt cô, với khuôn mặt hầm hầm.

“Tại sao anh biết tôi ở đây”

Nhưng vừa hỏi xong thì Dục Uyển tự đã có đáp án. Bên cạnh Hoắc Phi chính là bạn tốt của cô. Phi Yến. Nhưng cô còn chưa lên tiếng thì Phi Yến đã biết cô muốn nói gì.

“Dục Uyển! Không phải là mình nói…”

Nếu không phải là Phi Yến, thì chỉ còn một người duy nhất biết được cô đang tá túc ở Đế vương. Cùng lúc đó ở Bạch gia, Lý Nhã đang âm thầm tự trách “Tiểu Uyển! Mình xin lỗi… hic… c…”

Hai… i… za… a!!! Dục Uyển thở dài mà lắc đầu. Cô quên mất, Lý Nhã là người nói dối rất là dở.

“Anh có chuyện muốn nói với riêng với Dục Uyển” Không hề nhìn đến Phi Yến, chỉ có Dục Uyển.

Phi Yến biết rõ vị trí của mình trong lòng Hoắc Phi hiện tại là thế nào, cũng có thể cô chưa từng đặt tham vọng muốn độc chiếm Hoắc Phi, cô chỉ muốn lăng lẽ ở bên cạnh hắn, làm tất cả cho hắn. Cho nên lúc Phi Yến biết Hoắc Phi có người người phụ nữ mình thích, cô đã không quá đau lòng.

Phi Yến nhẹ nhàng khép cửa lại, không để tạo ra tiếng động. Cửa vừa đóng lại thì Hoắc Phi bước tới, túm lấy Dục Uyển.

“Lập tức thu dọn đồ đạc, theo tao về nhà”

Dục Uyển nhếch nửa môi cười, rồi hất tay hắn ra.

“Không về! Mà tại sao tôi phải quay về…

Khó khăn lắm thuyết phục được mẹ Tiêu, chấp nhận cho cô ra ngoài ở riêng. Bây giờ theo hắn về mọi công sức của cô không phải đã uổng phí. Dục Uyển ngồi phịch xuống giường, lẫm bẫm một mình, Hoắc Phi có nghe hay không cô cũng không để tâm.

“Không có tôi ở đó, chắc chắn mọi người sẽ cảm thấy vui mừng, dì của anh, anh trai của anh, còn có anh nữa…”

“Ai nói mày là tao muốn mày rời khỏi” Hoắc Phi phẫn nộ nhìn Dục Uyển.

“Không phải sao” Cô ngẩng đầu lên nhìn hắn.

“Đúng vậy! Tao không muốn mày đi…” Hắn từng bước chỗ Dục Uyển đang ngồi và cô đang còn ngơ ngác nhìn hắn.

“Khuôn mặt xấu xí… bộ dạng đanh đá dữ dằn… và cả tiếng mắng chửi chói tai của mày, mỗi ngàytao đều muốn được nhìn thấy” Cho tới khi mũi giày thể thao chạm vào chân của Dục Uyển, Hoắc Phi mới dừng lại.

Đúng là Hoắc Phi, cách giữ người của hắn cũng đặc biệt khác thường. Nghe nãy giờ Dục Uyển không phân biệt được là hắn đang khen hay chê cô, hắn làm cho cô bị lẫn lộn giữa hai khái niệm “Khuyết điểm” và “Ưu điểm”.

Nhưng lời nói của hắn có một cái gì đó ám muội…

“Sao tôi nghe thấy… giống như là anh đang tỏ tình với tôi vậy…” Dục Uyển không phải tự cho thông minh, nhưng bởi vì hắn làm cho cô suy nghĩ như vậy.

“Phải! Anh thích em”

Cả người Dục Uyển đều bị đóng băng…

Sáng ngày hôm sau – Trường Dahila.

Hàng loạt những chiếc xe sang trọng đang nối đuôi nhau chạy vào cổng chính. Hết chiếc này đến chiếc khác, giống như là hội triển lãm xe. Loại nào, màu nào cũng có, nhưng không phải ngày nào cũng đông đủ như hôm nay.

Bởi vì các cậu ấm cô chiêu này ít khi dậy sớm. Chuông chưa reo là chưa thấy mặt họ, nhưng hôm nay là một ngày vô cùng đặc biệt, nên họ phải đến sớm ba mươi phút để sắp xếp chỗ ngồi.

Là ngày cuối cùng của học kì một. Mỗi năm học chia làm bốn học kì, một học kì kéo dài khoảng ba tháng. Sau mỗi một học kì thì nhà trường sẽ cho nghỉ xả hơi một tuần, trước khi bắt đầu vào học kì mới. Cho nên hôm nay họ phải có mặt đông đủ.

“Đại thiếu gia! Đó không phải là tam thiếu gia sao… còn Dục Uyển tiểu thư nữa” Bác Trần vừa lái xe tới cổng thì nhìn thấy Dục Uyển và Hoắc Phi đang đi tới.

“Hình như hai người họ đang cãi nhau…”

Cả Hoắc Khiêm và Hoắc Luật đều ngẩng đầu lên nhìn. Dục Uyển thì vội vã đi trước, giống như là đang lẫn tránh ai đó. Hoắc Phi thì mặt dày cứ bám theo sau, cắt không đứt mà bứt không rời, dính như sam.

Dục Uyển xoay người lại sạc cho một trận, tại vì hắn quá đẹp trai, khiến cho mọi người xung quanh chú ý, họ cứ chỉ trỏ vào cô suốt dọc đường đi.

“Hoắc Phi! Sao anh cứ đi theo tôi mãi, không phải tối qua tôi đã nói rất rõ rồi sao… anh còn muốn tôi nói bao nhiêu lần nữa, tôi là không thích anh…”

Dục Uyển đã dùng hết cả thời gian buổi tối để nói cho Hoắc Phi hiểu điều đó, cô không có cảm giác với hắn, không có chút xíu rung động nào cả. Nhưng xem ra cách truyền đạt của cô có phải là quá khó cho một người thông minh như Hoắc Phi.

“Em không thích anh… thì đã sao…” Có người nghe mà cố ý không hiểu.

“Thì… thì là…” Dục Uyển không còn lời gì để nói, lời đơn giản nhất, trực tiếp nhất là “tôi không thích anh” cũng nói rồi mà hắn nghe lại không hiểu thì cô còn lời gì để nói đây.

“Ây… y… za…” Dục uyển bó tay kêu trời, cô xoay lưng đi vào trong.

Hoắc Phi cười tủm tỉm, rồi tò tò đi theo sau cô. Dục Uyển, anh đã chọn em thì em đừng hòng chạy thoát. Anh tin tưởng, sẽ có ngày em yêu anh như anh đang yêu em.

“Dục Uyển! Đợi anh với”

“Tránh ra! Anh nắm tay tôi làm gì hả… buông tay ra, tôi với anh không thân thiết đến mức nắm tay nhau đến trường” Hoắc Phi vừa sáp tới gần thì cô lại đẩy hắn ra.

Trong xe Hoắc Khiêm và Hoắc Luật vẫn còn đang nhìn Dục Uyển và Hoắc Phi.

Mặc dù Hoắc Khiêm không nghe thấy hai người đó nói gì, nhưng hắn đã quá hiểu tính khí của em trai mình, Hoắc Phi là người yêu ghét rất rõ ràng, mọi cảm xúc đều thể hiện ra mặt. Nên khi Hoắc Phi yêu hay ghét ai đó, mọi người xung quanh dễ dàng nhận ra. Vì điều đó mà Hoắc Khiêm đang lo lắng.

“Trò chơi giữa em và Dục Uyển kết thúc rồi sao” Hoắc Khiêm quay sang nhìn Hoắc Luật.

“Đó không phải là trò chơi, em và Uyển thật sự đã từng hẹn hò… nhưng đó là chuyện của quá khứ, bọn em đã chia tay”

Hoắc Luật không hề nhìn Hoắc Khiêm khi nói chuyện, ánh mắt của hắn vẫn đang đặt trên người Hoắc Phi và Dục Uyển, từ nãy giờ chưa từng rời đi.

Tối qua Phi không về nhà ngủ… có phải, nó đã ở chỗ của Dục Uyển.

Lời lẽ thẳng thắng và thái độ này của Hoắc Luật, đã gia tăng thêm nổi lo cho Hoắc Khiêm. Bất hòa xảy ra giữa Phi và Luật gần đây, chắc chắn có liên quan đến Dục Uyển. Trước giờ tình cảm anh em họ rất là thân thiết, chưa từng tồn tại bất kỳ một xích mích nào, nhưng bây giờ… là anh lớn, hắn không để chuyện này tiếp tục, tình cảm anh em giữa họ không thể bị chen ngang bởi một người phụ nữ.

Ánh mắt của Hoắc Khiêm trở nên sắc bén khá thường, không biết hắn đang toan tính điều gì…

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219