Dục Uyển

Phần 5
Phần 5

Cũng trong ngay cái đêm đó, khi trạng nguyên gia đi đến phòng của nhị phu nhân như những ngày khác, trên tay hắn còn bưng theo một chén thuốc dưỡng thai.

“Ưm… m…”

Nhưng chưa bước qua cửa đã nghe thấy tiếng rên dâm đãng của nữ nhân, từ trong phòng phát ra.

“Choang… ng…”

Hắn vừa đẩy cửa vào, nhìn thấy cảnh tượng nóng mặt phía trước thì chén thuốc trên tay đã rơi xuống đất. Trên giường, nhị phu nhân hắn yêu thương, đang trần truồng cưỡi trên người của một thiếu niên, cặp vú mềm mại còn nảy lên liên tục, theo từng cái nhấp nhả của nàng.

Kịch liệt, dâm mỹ là thế nhưng lại chỉ có mỗi một mình nhị phu nhân là động, còn thiếu niên kia vẫn hôn mê không biết gì.

Trạng nguyên gia ngay lập tức nhận ra người đang nằm dưới chính là tiểu đệ đệ của hắn, hai tháng nữa nó mới đủ mười ba tuổi, người mà trạng nguyên gia yêu thương hơn bản thân.

Hắn bước tới, túm lấy tóc của nhị phu nhân lôi xuống giường.

“Tiện nhân!”

“Chát… t…”

“Chát… t!!” Trạng nguyên gia tát tới tấp, máu từ miệng của nhị phu nhân chảy ra, ngửi được mùi máu tanh, con người dần tỉnh táo.

“Dâm phụ! Sao ngươi dám cưỡng bức đệ đệ ta, nó chỉ là một đứa trẻ, ngươi… ngươi lại làm ra hành động không bằng cầm thú” Hắn giận đến mặt đỏ tai hồng.

“Hu… u… Tướng công, chàng nghe thiếp nói… thiếp không biết chuyện gì hết, hồi chiều này đại phu nhân sai người mang canh qua cho thiếp, sau khi thiếp uống canh xong đã trở nên như vậy, trong canh nhất định là có xuân dược”

“Tướng công! Xin chàng hãy tin thiếp, người thiếp yêu chỉ có chàng… hu… u… chỉ có chàng mà thôi”

Nhị phu nhân chạy tới quỳ dưới chân trạng nguyên gia, ôm lấy chân hắn cầu xin.

“Hu… u!!! Chàng phải tin thiếp…”

Trạng nguyên gia nhìn nhị phu nhân khốn khổ lại đáng thương, nên cũng mủi lòng.

“Nàng nói thật”

Sau khi nghe lời giải thích của Nhị phu nhân, trạng nguyên gia đã mời đại phu đến chẩn mạch cho nàng ta nhưng sau khi đại phu bắt mạch xong thì…

“Chát… t… t…”

“Tiện nhân! Người còn gì để nói…”

“Tướng công! Thiếp… thiếp không biết”

“Chát… t. T!!”

Nhị phu nhân chưa biết giải thích sao thì đã nhận thêm một cái tát khác. Kết quả chẩn mạch của đại phu là nhị phu nhân không hề trúng xuân dược nhưng nhị thiếu gia thì trúng mê dược cực mạnh, mãi tới hai ngày sau cậu mới tỉnh dậy, cũng không nhớ chuyện gì đã xảy ra.

“Dâm phụ! Đi theo ta”

“Tướng công! Chàng muốn dẫn thiếp đi đâu”

“Đi đâu rồi ngươi sẽ biết”

Trạng nguyên gia bước tới, nắm tóc của nhị phu nhân kéo lê ra khỏi phủ trạng nguyên, ném nàng ra ngoài đường.

“Đệ đệ của ta mới có mười ba tuổi ngươi lại cưỡng bức nó, hành động như súc vật… phủ trạng nguyên ta không thể chứa hạng nữ nhân dâm đãng như ngươi… mau cút đi”

“Hu… u… Tướng công, thiếp không có người thân ở Kinh Thành, chàng đuổi thiếp thì thiếp biết đi đâu đây… thiếp còn đang mang thai”

“Rầm…”

Nhị phu nhân vừa bước tới thì hắn lại tung một cước, nàng ngã ra phía sau, một dòng máu đỏ thẳm liền chảy ra giữa hai chân chảy nàng, nhị phu nhân ôm bụng đau đến quằn quại, không thể ngồi dậy nổi.

“Tướng công! Bụng… bụng… của thiếp… đau quá”

“Từ đây về sau người không còn là người của phủ trạng nguyên, biến đi cho khuất mắt ta”

Bạch Thiện hả hê đứng sau cánh cửa quan sát mọi thứ, sau khi nhìn nhị phu nhân ngã dưới đất, mới bước ra, đóng vai một người tốt đại lượng.

“Tướng công! Dù sao muội ấy cũng đang mang thai, chàng không nên nhẫn tâm như vậy” Ả đỡ nhị phu nhân đứng dậy, còn oán trách trạng nguyên gia.

“Phu nhân! Nàng quá lương thiện, nàng có biết vừa rồi con dâm phụ này đã vu khống nàng, nói nàng hạ xuân dược, gài bẫy hại ả… bây giờ nàng còn muốn nói giúp ả sao” Trạng nguyên gia bước tới kéo Bạch Thiện về.

Nghe được những lời này trong lòng của Bạch Thiện rất sảng khoái, bên tai ả còn nghe thấy những lời xầm xì của mọi người, họ nói ả là người lương thiện, đại bồ tát, còn nhị phu nhân là dâm phụ lẳng lơ.

Bạch Thiện nghe mà mát dạ mát gan, nhưng vẫn giấu đi nụ cười đắc chí vào trong. Tiếp tục làm một người tốt.

“Tướng công! Muội ấy dù sao cũng đang mang cốt nhục của chàng, chàng không nghĩ cho mẹ thì cũng phải nghĩ cho con… chàng đừng đuổi muội ấy ra khỏi phủ mà”

“Phỉ… Ta khinh”

Trạng nguyên gia lại tức giận, nhổ ngụm nước bọt vào người của nhị phu nhân.

“Thứ dâm phụ như ả không biết đã gian díu với bao nhiêu gã, đứa con trong bụng chắc chắn không phải là của ta…”

“Nhưng mà…” Bạch Thiện lên tiếng.

“Phu nhân! Chúng ta vào trong thôi”

Bạch Thiện còn muốn tiếp tục làm người tốt, nhưng trạng nguyên gia đã kéo ả vào trong phủ. Hắn còn sai người khóa cửa lại không cho nhị phu nhân vào, bỏ mặt nàng trơ trội ở bên ngoài.

Mấy ngày sau lại có những lời đồn đại, có người nhìn thấy nhị phu nhân của trạng nguyên gia bị một đám thổ phỉ kéo vào trong miếu hoang cưỡng bức cho tới chết. Đương nhiên đây cũng là một kiệt tác khác của Bạch Thiện.

“Cốc… cốc…”

“Phu nhân! Ta là Lý đại phu, ta đến để bắt mạch cho người”

“Cửa không khóa, vào đi…”

“Két. T!!”

Lý đại phu đẩy cửa mà bước vào, nhìn thấy Bạch Thiện đang ngồi trên ghế uống trà, dáng vẽ ả lúc này, làm cho lão bàng hoàng đến đánh rơi luôn cả hộp thuốc xuống dưới đất.

“Rầm”

Bởi vì trên người Bạch Thiện hoàn toàn không mặc gì, chỉ khoát có một chiếc sa y mỏng như cánh ve, còn không thèm buộc lại.

Hai cặp vú vểnh cao ngạo nghễ, hai nhũ hoa như ẩn như hiện mời gọi người ta chạm vào, còn eo thon nhỏ nhắn, bụng trắng phẳng phiu khiến cho lão đê mê nuốt vào nước bọt ừng ực khi nhìn xuống giữa hai chân của ả, đôi chân thon dài đang vắt chéo, ả còn ngoe nguẩy ngón chân, mời gọi lão tiến vào.

“Khóa cửa lại” Bạch Thiện nhếch miệng cười.

Lý đại phu lúc này thần hồn đã điên đảo vì ả, hoàn toàn không biết gì.

“Dạ… dạ… Phu nhân”

Lúc lão xoay người lại thì Bạch Thiện đã ngã lưng lên bàn, cặp vú căng tròn của ả hoàn toàn thoát ra khỏi y phục, hai chân ả lại từ từ mở ra, vùng đào nguyên đen nhánh dưới ánh nến càng mị hoặc khiến cho đôi mắt Lý đại phu đỏ ngầu, như thổi nam châm bị hút vào, lão muốn đưa tay chạm vào, Bạch Thiện lại khép chân lại, tay lão hụt hẫng mà đặt lên đùi của ả.

“Phu nhân! Không phải người muốn nuốt lời… ta đã làm theo đúng như lời người nói lại với trạng nguyên gia, nhị phu nhân không bị trúng xuân dược, bây giờ ta chỉ đến lấy phần thưởng mình nên có”

Bạch Thiện lại nhếch miệng cười, ngón chân của ả lại chọt thẳng vào đũng quần của lão, trêu ghẹo nam căn giữa hai chân, còn cười rất lẳng lơ.

“Ta muốn xem hàng trước, không được sao”

“Được… được…”

Lý ngự y lập tức thoát y hết toàn bộ y phục trên người trước mặt của ả. Thân lão tuy già, cơ thể nhăn nheo gầy yếu, nhưng nơi đó lại không hề nhỏ chút nào, đặc biệt sau khi được Bạch Thiện chọt vào, nó lại càng lớn hơn thì phải. Lão vừa cười, vừa cầm côn thịt đưa đến trước mặt ả.

“Phu nhân! Như vậy có đủ tiêu chuẩn của người chưa”

Bạch Thiện nhếch miệng cười:

“Cũng tạm chấp nhận”

Ả ngã người ra phía sau, hai chân cũng banh rộng ra.

“Đến đây… mà lấy phần thưởng của lão”

Con sói già vội chạy đến đè Bạch Thiện xuống bàn, tiến hành bú mút hôn lên khắp người của ả, môi lưỡi triền miên, những sợi chỉ bạc liên tục chảy ra.

Lão buông ả ra liếm khô hết những sợi chỉ bạc đang dính trên cằm của ả, rồi dời lưỡi xuống cổ, đến hai bên vú, nhũ hoa lần lượt được lão mút vào.

Đôi tay bên dưới lại sờ vào huyệt động, tìm tới hạt châu nhỏ nhắn, ấn nhẹ vài cái thì xuân thủy lại tràn trề. Lão cúi xuống, chôn mặt vào giữa hai chân của ả, còn đặt đùi ả vắt lên vai để dễ dàng bú mút, nghe thấy tiếng rên sung sức của Bạch Thiện lão như được cổ võ càng mút hăng say.

“Á… a!!! Sướng quá…” tay ả nắm lấy tóc lão vò tới vò lui, thành một cái ổ quạ. Hai chân kẹp chặt lấy cổ lão mà rên rỉ.

“He… e!!! Ta sẽ làm phu nhân sướng hơn nữa”

Một ngón, hai ngón rồi cả ba ngón tay lão lần lượt cho vào hoa huyệt chặt khít của ả. Nhưng giữa lúc hưng phấn như thế này thì lão lại không nghe thấy tiếng rên của Bạch Thiện, cơ thể của ả cũng dần trở nên lạnh buốt.

“Á… á…”

Lão ngẩng đầu lên thì không biết Bạch Thiện đã tắt thở từ lúc nào không hay.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219