Dục Uyển

Phần 4
Phần 4

Bạch Thiện kiếp này may mắn đầu thai làm thứ nữ của Hầu phủ, sau đó được gả cho trạng nguyên gia làm chính thê.

Mặc dù ả được sủng ái đến tận trời nhưng sau lần sảy thai một năm trước thì đại phu nói cả đời này không thể mang thai được nữa.

Hàng đêm trạng nguyên gia vẫn tìm niềm vui xác thịt trên cơ thể ma mị của ả, nhưng không thể xem nhẹ việc nối dõi tông đường, không con kế tự chính là tội đại nghịch bất đạo. Trạng nguyên gia lại là người xem trọng chữ hiếu.

Mất ăn mất ngủ suốt mấy đêm, hắn đã quyết định xin phép Bạch Thiện cho hắn lập thiếp và Bạch Thiện đã đồng ý, hắn mừng nhanh chóng tìm người mai mối.

Vài ngày sau trong phủ lại có thêm một nhị phu nhân, là cháu gái họ của thái phó quan. Con người đoan trang hiền thục, lại xinh đẹp nhưng vì thầm yêu trạng nguyên gia từ lâu nên mới cam tâm làm thiếp.

Hai tháng sau, nhị phu nhân có tin hỷ, có lẽ vì sợi dây liên kết giữa phụ tử quá sâu đậm. Trạng nguyên gia ngày đêm đều ở bên nhị phu nhân mà hờ hững chuyện chăn gối với Bạch Thiện.

Nhưng Bạch Thiện cũng không để tâm, vì ngoài hắn ra, còn có rất nhiều người thỏa mãn ả.

Trong phòng.

“Phu nhân! Người có thể mở rộng chân được không, ta muốn nhìn nó thật kỹ”

Một tên nam nhân to khỏe, cơ bắp lực lưỡng, cơ thể săn chắc đang quỳ giữa hai chân Bạch Thiện, hắn cúi đầu xuống đưa lưỡi vào liếm lấy huyệt động non mềm của ả, xuân thủy chảy ra được gã mút sạch không chừa giọt nào, âm thanh chụt chụt cả tiếng nước chảy ra, khiến cho ngươi nghe thấy đỏ mặt tía tai.

Bạch Thiện khó chịu, nắm lấy đầu hắn kéo ra.

“Ngươi mút khô hết… lát nữa khi ngươi đâm vào không phải muốn xé rách ta sao… không cho mút nữa”

Nam nhân ngẩn mặt lên nhìn Bạch Thiện mỉm cười tà ác, hắn đưa lưỡi đảo quanh miệng, rồi liếm đi xuân thủy dính trên miệng mình.

“Phu nhân! Người không cho ta mút thật sao…”

Bên dưới một ngón tay ấn mạnh vào hạt châu màu hồng ở giữa mật động, thân thể Bạch Thiện dị thường nhạy cảm, xuân thủy lại chảy ra không ngừng.

“Ưm… m…”

Bởi vì quá sướng nên ả hét lên một tiếng, rồi không còn sức để kháng cự, nằm xụi lơ trên giường để cho tên nam nhân chơi đùa.

Nam nhân xấu xa chỉ tay vào huyệt động non mềm của ả:

“Ở đây nước nhiều như vậy, sẽ không bị hút hết đâu mà phu nhân lo… để ta no bụng trước, ta sẽ thỏa mãn người… hơn nữa không phải người cũng rất thích được ta mút chỗ này sao”

Nói xong hắn lại cúi thấp xuống, dang rộng hai chân của Bạch Thiện ra, kề miệng vào giữa hai chân ả, đưa lưỡi mút hết dịch ngọt từ suối động.

Xuân thủy của Bạch Thiện giống như một loại xuân dược thượng hạng, càng uống vào thì người hắn lại sinh lực tràn trề, huyết khí sung mãn, cứ muốn mút mãi.

Nhưng Bạch Thiện sớm đã không chịu được nữa, cái mông bắt đầu động đậy, ả hét lên:

“Đừng mút nữa, đút nó vào đi”

Bạch Thiện ưỡn ngực, cái mông đã nhích lên khỏi giường. Nam nhân cả người cũng nóng theo, nam căn đã cương cứng cũng không thể nhịn lâu hơn nữa. Hắn lật ả lại, để cho cái mông tròn trịa đầy đặn vểnh lên cao, từ sau lưng hắn đẩy côn thịt vào, cảm giác được to lớn lắp đầy, rút ra đâm vào, mỗi lần đều sâu đến tận bên trong ả.

Bạch Thiện sung sướng mà hét liên tục.

“Áh… áh…”

“Sướng quá… mạnh nữa… đâm mạnh vào…”

“Áh… áh…”

Theo như yêu cầu của ả, nam nhân đâm vào càng kịch liệt hơn.

Sáng ngày hôm sau.

Bạch Thiện đúng là trời sinh dáng vẻ yêu nghiệt, một cái nhếch môi, một cái đưa mắt đã làm cho tất cả nam đinh trong phủ điên đảo, không có kẻ nào thoát khỏi sự mê hoặc ả.

Sau khi lượn một vòng trong phủ, nhận được vô số ánh mắt si mê thèm khát của tất cả nam nhân, ả rất thỏa thích, đang định về phòng thì lại nghe thấy một đoạn đối thoại nhỏ giữa các nô tì.

“Ngươi thấy nhị phu nhân và đại phu nhân ai xinh đẹp hơn”

Cách đó một bức tường Bạch Thiện nghe được mà nhếch miệng cười.

“Còn phải hỏi, đương nhiên là ta đẹp hơn con nhỏ đó rồi” ả thầm nghĩ trong bụng.

Nhưng…

“Ta thấy nhị phu nhân xinh đẹp hơn, con người dịu dàng thanh cao giống như tiên tử trên trời, còn đại phu nhân… ta thấy lẵng lơ làm sao…” người thứ hai lên tiếng.

“Ta cũng nghĩ như ngươi, nhị phu nhân vừa đoan trang lại hiểu ý người, nếu ta là lão gia cũng thích nhị phu nhân hơn là đại phu nhân” Người thứ ba lên tiếng.

“Cả tháng nay lão gia đều ngủ ở phòng của nhị phu nhân không phải sao, chắc là đã chán chê đại phu nhân”

Bạch Thiện nghe được mà tức giận, ả không bận tâm phu quân mình có nữ nhân khác, thậm chí hắn có mười mấy thị thiếp đi nữa ả cũng không quan tâm.

Nhưng bọn người hầu này dám nói ả không xinh đẹp bằng con nhị phu nhân đó, còn nói ả lẳng lơ thì không thể nào tha thứ được.

Bạch Thiện nhếch miệng cười, thâm hiểm.

“Nhị phu nhân… thanh cao như tiên tử trên trời sao… để rồi xem…”

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219