Dục Uyển

Phần 61
Phần 61

Sáng nay lúc Hoắc Khiêm đến công ty liền cảm nhận được một bầu không khí kỳ lạ. Qua khung kính xe, hắn có thể nhìn rõ tất cả nhân viên của Hoắc thị đang đứng xếp hàng dài, từ trước cổng công ty đến tiền sảnh, còn trải thảm đỏ và bày trí mọi thứ rất long trọng.

Nghi thức trọng đại này chỉ dùng để tiếp đón những đối tác tầm cỡ của Hoắc thị. Nhưng hôm nay Hoắc thị không hề có đại nhân vật nào ghé thăm, vậy tất cả những thứ này là giành cho ai.

“Chào buổi sáng đại thiếu gia…”

“Chào buổi sáng đại thiếu gia…”

Tất cả nhân viên công ty đều khum lưng cúi chào với Hoắc Khiêm, khi hắn vừa bước xuống xe. Dẫn đầu mọi người là bộ ba Bành Diêu Ngô tổng, ba vị tổng giám đốc cấp cao của Hoắc thị, bọn họ đang tiến gần đến chỗ Hoắc Khiêm đứng.

“Hoắc thiếu gia! Chào buổi sáng” Khi nãy là lời của những người khác, còn đây mới là lời của họ.

“Chào buổi sáng…” Hoắc Khiêm cũng đáp lễ lại với ba người họ.

“Không biết là đại nhân vật nào sắp đến Hoắc thị… mà khiến cho ba vị tổng giám đốc cùng ra cửa đón rước” Hắn nói.

“Là cậu…” Bành tổng lên tiếng.

“Thật là ngạc nhiên… không rõ từ lúc nào Hoắc Khiêm lại có thể diện như vậy, đích thân ba vị tổng giám đốc ra cửa nghênh đón”

“Hoắc Thiếu gia! Là bọn tôi đã thua cậu… sau này mọi quyết định của cậu đưa ra, mấy lão già này sẽ không can dự vào, tuyệt đối sẽ làm theo mệnh lệnh của cậu”

“Xin lỗi nếu chúng tôi đã gây không ít khó khăn cho cậu, trong thời gian qua…” Bành tổng cúi người xuống nhận lỗi, dáng vẽ rất là thành tâm.

“Mong cậu đừng chấp dứt chuyện cũ, chấp nhận lời xin lỗi của bọn tôi” Diêu Tổng lên tiếng, rồi cũng cúi đầu xuống.

“Là mấy lão già này thiển cận, không đủ nhìn xa trông rộng như cậu, mong cậu tiếp nhận lại mấy lão già này” Ngô Tổng cũng cúi đầu, xưng thần trước Hoắc Khiêm.

Hình tượng Hoắc Khiêm trong lòng họ bây giờ đã khác trước, nên cách hành xử của họ cũng phải thay đổi. Trước đây, họ cho rằng Hoắc Khiêm là cậu ấm chỉ biết ăn chơi hưởng lạc, thích ra vẻ ta đây nhưng bản thân lại không có thực lực. Nên muốn dạy cho hắn biết cách cư xử lể độ hơn.

Nhưng từ sau vụ việc của vịnh Thiên Sa, họ đã có suy nghĩ khác. Bọn họ đã có cảm giác “người nhà” với Hoắc Khiêm, vì bọn họ là cùng một loại người. Thâm độc và đầy quỷ kế. Bây giờ thì họ đã tâm phục khẩu phục với tài năng của hắn.

“Ba vị tổng giám đốc đều là công thần của Hoắc thị, tôi còn phải học hỏi ở các vị rất nhiều, sau này nhờ các vị giúp đỡ thêm…” Hoắc Khiêm mỉm cười nhìn họ.

Phần của Ba vị tổng giám đốc thì đã giải quyết xong, giờ là đến ba vị giám đốc dự án đứng sau lưng họ. Những kẻ đã phá hư buổi kí hợp đồng đầu tiên với ba công ty Protte, Maxis, và Wkin. Ba người họ đang rụt rè núp sau lưng của Bành Ngô Diêu tổng, nhớ đến rắc rối mà họ đã gây ra, thư kí Trần vẫn còn thấy tức giận.

“Giám đốc Trình! Không phải ông nói mình bị đau ruột thừa phải đi cấp cứu… xin nghỉ phép mười ngày, hình như vẫn chưa hết mười ngày thì phải…” Thư kí Trần lên tiếng.

“Ha… a!!! Sức khỏe tôi hồi phục nhanh, nên không cần đợi đến mười ngày đã có thể đi lại bình thường…”

Hừ… giả tạo, Thư kí Trần nhìn sang người bên cạnh ông ta, tỏ ra vô cùng kinh ngạc.

“Giám đốc Phạm! Không phải ông nói đưa mẹ sang nước ngoài trị bệnh sao, tại sao còn ở đây…”

“Ha… ha… Tôi đã tìm được một danh y trong nước, tay nghề của ông ta rất giỏi nên không cần phải ra nước ngoài nữa…” ông ta vừa nói vừa gãi gãi đầu.

Người phụ nữ kẹt giữa giám đốc Phạm và giám đốc Trình, cũng không thoát khỏi số kiếp.

“Giám đốc Mẫn! Nghe mọi người nói mặt cô bị dị ứng… phải xin nghỉ phép một tuần, mới có năm ngày cô ra ngoài, liệu có ổn không”

“Không sao! Bác sĩ nói là tôi có thể ra ngoài… phiền thư kí Trần đã quan tâm”

Thủ lĩnh đã đầu hàng, thì bọn tiểu tướng lâu la như họ sao dám làm loạn. Trong lúc này…

“Hoắc Khiêm…”

Theo quán tính có người gọi mình, Hoắc Khiêm xoay người lại. Thì bị một người đấm thẳng vào mặt, mặt mày choáng váng, hắn suýt đã ngã xuống sàn.

“Bảo vệ đâu… bảo vệ…”

Thấy có kẻ đến gây rối, nhân viên Hoắc thị lập tức ấn chuông báo động và gọi bảo an. Nhưng trước lúc bảo vệ chạy đến, thì chủ tịch Dương lại lao vào đánh Hoắc Khiêm lần nữa.

Bị đánh lần thứ nhất là hắn bất cẩn, nếu để bị mình đánh lần thứ hai thì hắn không phải là Hoắc Khiêm nữa, lúc Dương Tổng giơ tay đấm vào mặt hắn thì Hoắc Khiêm đã chụp được, bóp mạnh lấy tay của ông ta, mạnh đến mức khiến cho cả người ông ta không còn chút sức lực nào, mặt mày nhăn nhó đau đớn, từ từ ngã xuống sàn.

“A… a…”

Bảo vệ bây giờ mới chạy đến bắt giữ lấy chủ tịch Dương. Tất cả mọi người đều bu lại xem, bởi vì họ nhận ra người vừa đánh Hoắc Khiêm, là người đứng đầu Dương thị.

“Chủ tịch Dương! Sáng sớm ông chạy đến đây, tặng cho tôi một đại lể như vậy… không biết Hoắc Khiêm đã đắc tội gì với ông”

“Thằng khốn, tiểu nhân bỉ ổi… chuyện hèn hạ mày làm quá nhiều nên không thể nhớ nổi sao” Dương chủ tịch tức giận như muốn giết người.

“Tin tức chính phủ sẽ cho xây dựng khu nghỉ dưỡng cao cấp ở Vịnh Thiên Sa, là do mày ngụy tạo ra, đúng không”

Hoắc Khiêm nhếch miệng cười, rồi lắc đầu nhìn Dương chủ tịch.

“Dương chủ tịch! Ông nghĩ tôi rảnh rổi như vậy sao… tại sao tôi phải làm vậy…”

“Mày cho người ngụy tạo làm giả mọi thứ, đánh lừa tất cả mọi người về dự án khu nghỉ dưỡng ở Vịnh Thiên Sa… rồi đánh trống khua chiêng thông báo cho cả thành phố này biết Hoắc nhất định muốn có được vịnh Thiên Sa, chính là muốn đưa tao vào bẫy… ngay từ lúc đầu, dự án Vịnh Thiên Sa đã là một cái bẫy do mày tạo ra, thằng tiểu nhân thâm hiểm…”

Nhiều năm nay Dương chủ tịch vì muốn trả thù cho con trai mình, dùng đủ mọi cách để cạnh tranh với Hoắc Thị nên tổn hại không ít đến nguồn vốn của Dương thị.

Trong dự án Vịnh Thiên Sa lần này cũng đã tiêu tốn rất nhiều tiền lực và tài lực của ông ta. Sau khi biết tin dự án này thất bại, tất cả chủ đầu tư đều tranh nhau rút lại vốn vì không ai muốn quăng tiền vào một dự án không thể sinh lợi nhuận. Khiến cho các dự án khác của Dương thị cũng bị ảnh hưởng khá nghiêm trọng, những chủ đầu tư khác cũng đua nhau rút vốn, vì không muốn bị kéo xuống nước nên họ tranh thủ nhảy sang con thuyền, trước khi con tàu Dương thị bị chìm.

Dương thị đang đứng trước nguy cơ có thể sẽ phải phá sản…

“Bộp! Bộp… bộp!!!”

Một tràng pháo tay tán thưởng cho suy luận rất hợp logic của Dương chủ tịch, Hoắc Khiêm vừa vỗ tay vừa tiến lại gần Dương chủ tịch.

“Nói rất hay… nhưng có một điểm, tôi vẫn không thông… cho dù tin tức về dự án khu nghỉ dưỡng là tôi tung ra ngoài, và tôi có thể đánh lừa hết tất cả mọi người, nhưng làm sao tôi biết chắc Dương chủ tịch đây sẽ mắc bẫy… mà gài sẵn cái bẩy này để chờ ông…”

Đương nhiên là hắn biết, Dương chủ tịch nhất định sẽ mắc bẫy. Bởi vì đứa con trai tàn tật của mình, Dương chủ tịch luôn ôm mối thù với Hoắc thị. Bất cứ dự án nào Hoắc thị nhúng tay vào thì ông đều phỏng tay trên. Nên lần này cũng không ngoại lệ. Thật sư, để lừa được ông ta, hắn đã mắc không ít công sức cho kế hoạch lần này.

Dương thị bị rơi vào bước đường cùng hôm nay là do ông ta tự mình chuốc lấy, không thể tránh được hắn.

“…” Chuyện mà ai ai cũng biết, nhưng Dương chủ tịch vẫn không thể nói ra là ông ta luôn nhắm vào Hoắc thị, chỉ cần Hoắc thị muốn làm là ông sẽ nghĩ đủ mọi cách để phá banh.

“Dương chủ tịch! Dương thị rơi vào bước đường này, ông nên xem lại mình, ngày thường có phải hành sự không quang minh chính đại… đây là quả báo của ông”

“Hoắc Khiêm! Hoắc gia bọn mày là lũ khốn không tính người, em trai mày lái xe tông con trai tao đến tàn phế, trong khi nó còn đang hôn mê trên giường, thì em trai mày vẫn có thể nhởn nhơ ngoài kia… nếu có quả báo phải ứng lên người của bọn bây”

“Dương chủ tịch! Thời gian cũng qua lâu rồi, sao ông lại cố chấp như vậy… tòa án cũng đã phán quyết đó chỉ là một sự cố ngoài ý muốn”

“Phụt… t…” Dương chủ tịch tức giận nhổ một ngụm nước bọt vào mặt Hoắc Khiêm. Tất cả nhân viên của Hoắc thị nhìn thấy mà giật mình.

“Là sự cố ngoài ý muốn… hay là cố ý gây tai nạn, mày phải là người rõ hơn ai hết”

Hoắc Khiêm vẫn rất bình thản, không lộ vẻ gì khó chịu. Hắn lấy khăn ra lau đi nước bọt của Dương chủ tịch trên mặt mình. Còn mỉm cười với ông ta.

“Phiền các người đưa Dương chủ tịch ra ngoài, nhưng cẩn thận đừng để ông ta bị ngã… lớn tuổi rồi xương cốt cũng cứng hơn trước, nếu để gãy chân hay gãy tay rất khó mà lành”

Lời nói của Hoắc Khiêm, giống như điềm báo trước kiếp nạn của Dương chủ tịch sẽ gặp phải. Cũng là vào ngày hôm đó, sau khi ông ta rời khỏi Hoắc thị thì bị cướp. Bọn cướp không chỉ lấy hết tiền bạc trên người ông ta, còn đánh gãy một chân. Khiến cho Dương chủ tịch phải ngồi xe lăn suốt một tháng.

Những người sáng suốt có mặt, điều có thể nhận ra thật chân. Thật không ngờ “tên nhóc” này còn thâm độc và quỷ kế hơn họ nghĩ rất nhiều. Cả bộ ba Bành Diêu Ngô tổng lại càng thích thú và tán thưởng Hoắc Khiêm hơn. Thương trường như chiến trường, nếu lòng dạ mềm yếu nhân từ như đàn bà thì mãi sẽ không làm được việc lớn, thế giới này là do kẻ mạnh thống trị.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219