Dục Uyển

Phần 23
Phần 23

Dục Uyển bưng khay thức ăn xuống bếp, vừa rửa bát vừa hát vô tư. Cô hát quá say sưa cũng không biết có người đang đứng phía sau mình.

Hoắc Luật lười biếng dựa lưng vào tường, hai tay khoanh trước ngực. Đầy ngạc nhiên nhìn dáng vẽ đang rửa chén của Dục Uyển. Dưới ánh sáng yếu ớt của ánh đèn, chiếc váy ngủ hai dây siêu mỏng càng thêm gợi tình. Hắn có thể nhìn thấy tất cả đường cong trên cơ thể của Dục Uyển.

Mái tóc đen dài được búi cao gọn gàng, giúp khoe trọn bờ vai mảnh khảnh và chiếc cổ thon dài. Tấm lưng thanh mảnh, vòng eo nhỏ nhắn cùng với đôi chân thon dài trắng muốt, cả chiếc quần lót nhỏ màu trắng gợi cảm, đang ôm sát cặp mông tròn trịa mà Dục Uyển mặc trên người.

Dục Uyển sau khi úp chén xong vừa xoay người lại thì nhìn thấy Hoắc Luật, giật mình suýt nữa đã hét lên.

“Anh đứng đó từ lúc nào, sao không lên tiếng”

“Mày sợ như vậy, có phải lại làm ra chuyện gì mờ ám”

“Tôi mà làm gì mờ ám chứ”

Hoắc Luật bước tới trước, Dục Uyển từng bước bị ép lùi ra phía sau. Trước bá khí áp đảo của hắn, cô nuốt vào một ngụm nước bọt để trấn tỉnh.

Hoắc Luật theo như hiểu biết của cô là người có thù tất báo, Dục Cô đã hạ thuốc hắn, hắn nhất định sẽ không dễ mà bỏ qua, khốn thay, cô hiện tại là Hoắc Dục Uyển.

Nhưng mà…

Tại sao cô phải sợ chứ, người tổn thất nặng nề, bị thiệt thòi không phải là cô sao.

“Anh muốn làm gì”

“Uống nước”

“Với cái tư thế này sao”

Cơ ngực săn chắc của hắn dán chặt vào bộ ngực mềm mại của Dục Uyển, đầu gối của hắn chen vào giữa hai chân cô. Hoắc Luật với tay lấy cái ly trong tủ, đùi của hắn vô tình hay cố ý chạm vào đáy quần lót của Dục Uyển, làm cô rùng mình, nín thở.

“Giúp tao rót nước” Hắn đưa cái ly thủy tinh cho Dục Uyển.

“Uống nước chứ gì”

Cô đẩy Hoắc Luật ra, rồi cầm theo cái ly đi rót nước cho hắn. Hoắc Luật quan sát cô từ đâu đến chân, không bỏ xót điểm nào.

“Hoắc Phi nói là mày đánh nó, có thật không”

Cô nên đoán ra ngay, tên Hoắc Phi đó không phải là đàn ông đánh không lại cô, nên gọi anh trai đến tìm cô tính sổ.

Hoắc Luật lợi hại hơn Hoắc Phi nhiều, đánh tay đôi thì cô không thể nào là đối thủ của hắn.

“Có đúng như vậy không” Hoắc Phi lên tiếng.

Nên trả lời là có hay là không đây…

Có lẽ mình đã đánh giá cao thực lực của đối phương mà xem nhẹ khả năng của bản thân. Hoắc Luật không mạnh như trong tưởng tượng của cô. Nhưng khi nhìn lại khuôn mặt băng sơn vạn năm của hắn thì niềm tinh mãnh liệt vừa nãy đã bị lung lay.

“Sao có thể… một đứa con gái yếu đuối mong manh dễ vỡ như tôi, một ngọn gió cũng thổi bay sao có thể đánh anh ta được chứ”

Hoắc Luật có hơi chút khó ngờ đến, bởi vì thái độ và khẩu khí nói chuyện của Dục Uyển đã không còn giống như trước, trước đây không khi nào “nó” dám nhìn thẳng vào hắn nói chuyện, cũng không nói nhiều như bây giờ.

“Anh nghĩ tôi nói có đúng không” Dục Uyển chóp chóp đôi mắt long lanh nhìn hắn.

Ngờ đâu…

“Mày mà mong manh dễ vỡ… thì đứa vừa lớn tiếng đánh tao khi nãy là đứa nào, không phải Hoắc Dục Uyển mày sao”

Hoắc Phi từ đâu không biết đã xuất hiện ở sau lưng họ, vạch trần lời nói dối của Dục Uyển.

Tên khốn đó sao lại xuất hiện lúc này chứ, Dục Uyển âm thầm nguyền rũ.

“Phi! Tôi biết trước giờ anh không ưa gì tôi, cũng không nên vu khống cho tôi, tôi làm gì có khả năng đánh anh chứ”

Bộ dáng đáng thương tội nghiệp này thật dễ dàng lấy được sự đồng tình từ bốn phía.

“Mày còn mở to mắt nói dối… vết bằm này trên mặt tao không phải do mày gây ra sao”

Hoắc Phi bước tới bóp chặt lấy tay của Dục Uyển.

“Á… A… Đau quá… tay của tôi”

Giống như thủy tinh mong manh vậy, Hoắc Phi vừa đụng vào thì Dục Uyển đã khóc thét lên, Hoắc Phi càng tức điên hơn, ép cả người Dục Uyển xuống bàn.

“Phi! Đủ rồi… tay của nó sắp bị em bẽ gãy, thả nó ra đi” Hoắc Luật lên tiếng.

“Làm gì dễ gãy như vậy, anh không thấy khi nãy nó lợi hại thế nào đâu”

Nhìn thấy sự đau đớn trên mặt của Dục Uyển, và sự ngờ vực trên mặt của Hoắc Luật, Hoắc Phi có cảm giác thất bại.

“Luật! Anh không tin em sao… con nhỏ này nó đang diễn kịch, tay nó còn cứng hơn cả sắt thép”

“Híc… c… Anh nói nghe thật lạ, có đứa con gái nào mà tay lại cứng như sắt thép chứ”

“Mày còn dám nói hả” Hoắc Phi tức giận ấn mạnh tay Dục Uyển xuống bàn.

“Tay của tôi… hu… u… nó gãy mất thôi”

“Phi! Thả nó ra mau, em sẽ làm kinh động mọi người”

“Luật anh không tin em sao, nó là đang đóng kịch đó… khi nãy nó rất lợi hại”

“Được rồi, em muốn làm gì nó thì làm… cũng đã khuya rồi, anh đi ngủ trước… em cứ từ từ chơi” Hoắc Luật đặt ly nước xuống rồi xoay người về phòng.

“Luật!”

Hắn vừa rồi khỏi thì cảnh tượng liền đổi khác, Hoắc Phi có thể cảm nhận được nguồn sát khí khổng lồ từ sau lưng mình, hắn xoay người nhìn lại.

“Mày… mày định làm gì tao hả” Hoắc Phi liên tục lùi ra sau, Dục Uyển thì không ngừng lấn tới.

“Không phải tôi đã cảnh cáo anh rồi sao… không được sử dụng bạo lực với tôi, anh mau quên thật” Dục Uyển mỉm cười rạng ngờ, và giơ chân ra.

“Bốp…”

Vẫn là hạ bộ, trong một đêm mà Tiểu phi tử của hắn hai lần bị tấn công mạnh, Hoắc Phi đau đến nằm sấp xuống đất, trước khi hắn bỏ chạy lại bị cô chế ngự dưới chân.

Dục Uyển ngồi xuống vỗ về lấy đầu của Hoắc Phi còn vuốt ve tóc của hắn, như âu yếm một chú chó nhỏ.

“Nhớ nhe… lần sau còn dại dột như vậy… chị đây sẽ không nương tay”

Dục Uyển thì ung dung bước đi, lửa hận của Hoắc Phi đã cao ngút trời. Hắn lật người lại nhìn trần nhà.

“Hoắc Dục Uyển! Tao không chơi chết mày thì tao không gọi là Hoắc Phi”

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219