Dục Uyển

Phần 186
Phần 186

Nửa đêm xoay mình vì khó ngủ, sự lạnh lẽo đang thấm vào da thịt, chăn đắp của cô đâu…

Dục Uyển cố sức kéo về nhưng có thứ gì đó níu giữ lại. Cảm giác cứ mông lung như người đang ngủ say, từ vô thức đến dần có ý thức. Quên đi chuyện cái chăn, sợ hãi chính là cảm giác lúc này, có thứ gì đó đang động đậy ở ngay sau lưng cô.

Dục Uyển run rẩy xoay người lại, thế chỗ là vẻ mặt sửng sốt đến cứng đờ…

“Chỉ là ảo giác…” Nhắm mắt lại và nằm xuống giường.

Nhưng sau khi nhắm mở nhiều lần thì ảo giác đó vẫn còn, và Hoắc Khiêm cũng không hề biến mất đi. Hắn đang nằm trên giường, ngay bên cạnh cô và chiếm hết 3/4 góc chăn, thảo nào người cô lạnh cóng như vậy.

Cơn tức giận dồn nén bộc phát, hắn nói không đi đôi với hành. Miệng hứa sẽ cho cô đi du học, nhưng lại không giữ lời hứa. Nếu cảm thấy phí chu cấp hàng tháng quá đắt, thì có có thể thương lượng lại, tại sao không nói gì đã cho người chụp thuốc mê, lôi cô đến đây.

“Đồ khốn Hoắc Khiêm! Có nhà không về ngủ… lại chạy đến đây, giành hết chăn đắp của tôi.”

Vừa lầm bầm trong miệng, Dục Uyển lại dùng sức giật tung chiếc chăn ra.

“Cái quái gì?”

Nhưng điều làm cô kinh hãi là thân thể đang co rút của Hoắc Khiêm, cả người hắn đang phát sốt, trán ướt đẫm mồ hôi. Nhưng đều làm cô sợ hãi hơn là vết thương trên cánh tay của hắn đang chảy máu.

“Hoắc Khiêm! Anh bị làm sao?” Dục Uyển vừa chạm tay vào cơ thể ướt nhễ nhãi mồ hôi của hắn mà giật mình rút tay về, người hắn nóng như một lò than.

“Lạnh… lạnh…” Đôi môi run rẩy của Hoắc đại thiếu gia, bập bẹ như đứa trẻ vừa học nói.

Dục Uyển lập tức bước xuống giường, nhặt chiếc chăn lên đắp cho Hoắc Khiêm. Và bắt đầu một buổi tối không ngủ, bận rộn để chăm sóc cho hắn. Cho đến khi cơn sốt hạ dần thì Dục Uyển cũng mệt mỏi đến không thể trèo nổi lên giường, ngủ quên dưới sàn.

Sáng hôm sau…

Âm thanh rục rịch trong túi đã đánh thức Hoắc Khiêm, không phải là những tia nắng chói mắt từ bên ngoài cửa sổ. Mà là cuộc gọi từ phía Lệ Kì tiểu thư, người vừa trở về từ Hawai tối qua.

“Khiêm là tôi… Lệ Kì, cậu đang ở đâu? Tôi đã về nước… cậu…”

Lệ Kì tiểu thư còn chưa nói xong thì có kẻ đã lạnh lùng ngắt máy. Hoắc Khiêm úp điện thoại xuống giường, rồi ngồi dậy. Chiếc khăn ẩm trên trán cũng theo đà trượt xuống người hắn. Hoắc Khiêm cầm lấy chiếc khăn và nhìn xuống kẻ đã chăm sóc hắn suốt đêm.

Ánh mắt chăm chú đặt trên gương mặt nhỏ nhắn xinh xắn đang ngủ say của Dục Uyển, thời gian trôi qua từng phút mà hắn không hay biết, cô như một nàng tiên xinh đẹp đang nằm giữa những tia nắng lấp lánh, suối tóc đen mượt óng ả trải dài trên mặt đất, khắp người như đang phát sáng.

Cảm thấy Dục Uyển đã không còn chướng mắt như trước. Trái lại, gương mặt rất dễ nhìn. Khóe môi lại vô thức mà cong lên. Ngay cả hắn cũng không nhận ra sự thay đổi này.

“Anh tỉnh rồi sao?”

Thu nhanh lại vẻ mặt thất thần vừa rồi, Hoắc đại thiếu gia lập tức tạo dáng một thanh niên nghiêm túc, với vẻ mặt điềm tĩnh.

Nhưng Dục Uyển có nhìn đến đâu, cô bật người dậy. Với đôi mắt lim dim không mở nổi, và bộ dạng ngáp dài. Cô trèo lên giường, hơi hướng người về trước. Hành động một cách vô thức, khi đặt tay lên trán của Hoắc Khiêm.

Mùi hương trên tóc và thân thể mềm mại đang ép sát xuống người hắn, Hoắc Khiêm như đang cố phải chịu đựng. Những ngón tay mềm mại bắt đầu chạm vào da thịt hắn, chầm chậm xoay tròn. Thật ra, đó chỉ là suy diễn của Hoắc đại thiếu gia, hành động của Dục Uyển rất nhanh gọn lẹ, không phải đếm từng giây như hắn nói.

Đây là cảm giác lần đầu tiên Hoắc Khiêm có, trán đã không còn sốt nhưng ngực lại nóng bừng, nguồn nhiệt đang cuộn tròn lại một chỗ, chỉ vì một cái chạm nhẹ. Có phải khá lâu không gần phụ nữ nên khiến hắn khó chịu như vậy, lại động tình với Dục Uyển.

“Hết sốt rồi?” Dục Uyển như trút được gánh nặng, cô thở phào.

“Cảm ơn.”

Cô có nghe nhầm không, Hoắc Khiêm mà cũng biết nói cảm ơn. Nhưng không vì một chút lịch sự bất thường của hắn, cô có thể cho qua chuyện hắn giam giữ người trái phép. Sáng hôm đó hắn nói đưa cô ra sân bay, đón chuyến bay sớm nhất đến Ý. Nhưng ngay sau khi cô làm thủ tục xong, chỉ thiếu một bước nữa là đặt chân lên máy bay thì bị hắn bắt đến đây.

“Khiêm đại ca! Chúng ta có thể thương lượng một chút được không?

Trong lòng dù đang mắng chửi nhưng ngoài mặt lại cười tươi, cô nhích mông, lếch đến bên cạnh Hoắc Khiêm, lời lẽ nhỏ nhẹ, bởi vì cứng rắn với tên này là không được.

“Có gì thì nói, không cần phải ngồi sát như vậy.” Hoắc Khiêm nhích người, ngồi cách xa Dục Uyển ra, hắn cũng không biết tại sao lại cố giữ khoảng cách với cô, trong lòng hắn đang lo sợ điều gì đó…

“Vậy đã đủ xa chưa?” Có cái gì quý, ngồi gần anh một chút, thì lớp vàng trên người anh sẽ bay hết sao, quay lại vấn đề thương lượng trước đó, cô mỉm cười cầu hòa.

“Hoắc Khiêm! Nếu anh không muốn tôi xuất hiện trước mặt Luật và Phi, tôi sẽ giữ đúng lời hứa không để họ nhìn thấy… không giống tên ngụy quân ném đá sau lưng, không biết chữ tín như…”

Nhưng nhìn thấy đôi mày đậm đang chau lại, tặng kèm nụ cười nhếch môi rùng rợn, lời đang tuột dốc không phanh, cũng phải kéo ngược trở về. Như ai… thì Dục Uyển không dám nói tiếp, cô liền chuyển đề tài.

“Xem như báo đáp tối qua… tôi đã chăm sóc anh, thả tôi đi… được không?”

“Được!”

Dễ dàng như vậy sao, cô nghe nhầm hay bắn buột miệng nói đùa…

“Lần này anh sẽ không gạt tôi? Anh sẽ không đưa tôi đến đâu đó… rồi nhốt lại một tháng hay một năm… vừa rồi anh thả tôi đi, đúng không?”

“Ba mươi phút nữa nếu không thấy mày và vali trước cửa, tao sẽ thu lại lời vừa rồi.”

Không còn nghi ngờ gì hơn, lời lẽ đe dọa này đúng là khẩu khí của Hoắc Khiêm. Còn không sợ hắn sẽ đổi ý sao, Dục Uyển nhanh chóng nhảy xuống giường và gom hết quần áo, vali cho vào một chỗ. Chưa tới ba mươi phút đã tươi tắn trước mặt hắn.

Thật ra không phải Hoắc Khiêm đột nhiên đổi ý, mà hắn đã có dự định từ trước. Tất cả mọi người đều biết Dục Uyển sẽ đi Ý du học. Dù hắn không tiết lộ đó là ngôi trường nào, nhưng với sự khôn ngoan của Luật, và nhiệt tình của Phi, nhanh chóng sẽ điều tra ra danh tính của ngôi trường đó và tìm ra Dục Uyển. Cho nên hắn trì hoãn lại chuyến bay và lên kế hoạch đưa Dục Uyển đến Anh.

Nhưng hắn không ngờ chuyến bay đến Ý ngày hôm đó lại xảy ra tai nạn, vì trên danh sách hành khách có tên của Dục Uyển, mọi người đều tin là cô đã chết, hắn chỉ là thuận nước đẩy thuyền đi, giấu Dục Uyển ở nơi này.

“Xong rồi… chúng ta có thể đi.”

Sau khi Dục Uyển chuẩn bị hành lý xong, thì Hoắc Khiêm đã cầm điện thoại gọi cho Tiểu Cường.

“Anh đang ở đâu?”

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219