Dục Uyển

Phần 68
Phần 68

Trong thang máy…

“Thiếu gia! Bây giờ không đi họp… cậu tính đi đâu” Lưu trợ lý lên tiếng.

Kỉ công chúa còn đang ở bên trong, thiếu gia không thể nào vừa ra khỏi cửa, lại trở vào. Nhưng cũng không thể cứ đứng mãi trong thang máy.

“Chiều nay tôi có tiết học thì phải… vậy thì đến trường…” Hoắc Khiêm đưa tay ấn vào nút thang máy, từ tầng cao nhất xuống tầng trệt.

Cửa thang máy mở ra, Hoắc Khiêm ung dung bước ra. Lưu trợ lý vẫn đứng ngẩn tò tè nhìn theo tấm lưng rộng lớn của Hoắc Khiêm. Nếu như thiếu gia không nói ra mình sẽ đến trường, thì Lưu trợ lý cũng quên mất, Hoắc Khiêm chỉ là một thiếu niên mười bảy tuổi, vẫn còn là học sinh.

Đúng là thiếu niên kiệt xuất, lúc hắn bằng cái tuổi này của Hoắc Khiêm vẫn còn cầm máy game, không lo không nghĩ. Nhưng mà…

“Tại sao mình lại đứng ở đây…”

Lưu trợ lý giật mình chạy vào thang máy, ấn nút quay lại tầng 98. Tài liệu cơ mật mà thư kí Trần giao cho hắn đi photo vẫn chưa photo xong, khổ nhất là bây giờ hắn cũng không nhớ mình đã bỏ tài liệu gốc ở chỗ nào…

Tất cả là do Lệ Kì tiểu thư rời khỏi phòng của thiếu gia sớm hơn nửa tiếng, làm cho hắn tò mò, đang photo tài liệu giữa chừng cũng phải bỏ ngang mà chạy đi tìm hiểu nguyên do. Nếu để thư kí Trần biết được, nhất định sẽ…

“Tài liệu cơ mật này… tại sao lại ở cạnh thùng rác hả”

Xui cho hắn, cửa thang máy vừa mở ra đã gặp phải thư kí Trần. Bà ta giận dữ nắm xách lấy lỗ tai của hắn, lôi từ trong thang máy đến phòng làm việc của mình.

“Ha. A… Mẹ vợ… đừng nóng… để con rể đấm lưng cho người” Lưu trợ lý khum lưng cúi người, bóp vai đấm lưng cho thư kí Trần.

Bà lại thở dài nhìn hắn, mà lắc đầu…

“Cậu không nên thân như vậy, thì làm sao tôi yên tâm… giao con gái của mình cho cậu được đây…”

Chưa bao giờ phòng tập Judo lại sôi nổi và náo nhiệt như lúc này. Sức nóng căn phòng đang tăng đột biến, do những trận reo hò cuồng nhiệt của cổ động viên đến từ hai phía, một bên là mỹ nam và bên còn lại là xấu nữ.

Và phần thắng có hơi nghiêng về phía mỹ nam. Hai chân gã đang ra sức kẹp chặt lấy nửa thân trên của xấu nữ, khiến cho cô ta không thể nào phản công, chỉ có thể cam chịu nằm dưới. Về phía xấu nữ, cũng đang nổ lực để lật ngược tình thế, nhưng chiêu lấy thịt đè người của mỹ nam quá lợi hại, nên chỉ có thể để hắn nằm trên.

Tư thế này đã duy trì được ba phút…

“Người chiến thắng là… Hoắc Phi…”

Sau khi một tên trọng tài không ai mượn, không ai mời. Bạch Ngạn Tổ tự động nhảy lên sàn đấu, giật lấy cánh tay của Hoắc Phi kéo lên và tuyên bố người thắng cuộc.

Thì những tràng pháo tay như sấm nổ vang lên từ cổ động viên trung thành của Hoắc Phi, đã theo hắn từ câu lạc bộ bơi lội, lội đến câu lạc bộ Judo, liền vang lên từ bốn phía.

“Bốp… bốp…”

“Hoắc Phi… Hoắc Phi… Hoắc Phi…”

Nếu trên đời này có chuyện mà không ai có thể ngờ đến, thì đó chính là chuyện mà Dục Uyển đang phải đối mặt lúc này.

Quay lại ba mươi phút trước, lúc Dục Uyển còn đang ở trong phòng thay đồ. Bởi vì cô là thành viên nữ duy nhất của câu lạc bộ, nên được ưu ái sử dụng phòng thay đồ cuối cùng.

Sau một tuần kể từ ngày cô trở thành đội viên Judo, thì suất ăn trưa miễn phí mà cô mong đợi, ngày nào cũng được mang đến tận lớp. Bảy ngày như một, dù thực đơn có thay đổi thì vẫn là rau và thịt.

Cô sắp bị ngán chết rồi, nên lúc nãy có đưa ra kiến nghị với đội trưởng, xin được đổi thực đơn. Nhưng hắn cương quyết không đồng ý. Bởi vì hắn nói, thực đơn này là do một chuyên gia dinh dưỡng nào đó, rất là nổi tiếng mà hắn mời về.

Mỗi bữa ăn, ông ta đã phải tốn rất nhiều thời gian để cân đo đông đếm từng cọng rau, miếng thịt, đến mỗi loại gia vị, mới có thể tạo ra được một khẩu phần ăn đầy đủ chất dinh dưỡng cho các đội viên. Cho nên kiến nghị của cô đã bị bát bỏ. Và cô vẫn phải tiếp tục nuốt cái món dinh dưỡng “rau trộn thịt” này cho tới lúc tốt nghiệp. Nếu không muốn mất một đồng tiền nào cho suất ăn trưa ở trường.

Cô có một mong ước rất nhỏ nhoi, chỉ cần tên đội trưởng đó chấp nhận cho cô thay đổi thực đơn, không phải ăn cái món “Rau trộn thịt” đó nữa, thì hắn bảo cô làm gì cô cũng làm.

Dục Uyển vừa bước ra khỏi phòng thay đồ, trong bộ dạng thiếu sức sống, thì tên đội trưởng khó ưa đó lại xuất hiện trước mặt cô.

“Dục Uyển! Chỉ cần em đánh thắng gã đó, anh sẽ đồng ý với yêu cầu lúc nãy của em”

Đúng là ước gì được đó, chiều nay cô có nên đi muốn vé số không.

“Thực đơn do em chọn… món gì cũng được” Dục Uyển đôi mắt sáng rực, hớn hở nhìn gã.

“Phải…”

Tên đội trường vừa gật đầu, Dục Uyển lập tức đẩy hắn ra và hiên ngang đi thẳng đến “sàn đấu”. Không cần biết gã đó là ai, cô sẽ hạ hắn trong chóp nhoáng. Vì khẩu phần ăn trưa của mình, Dục Uyển càng có thêm động lực để giành chiến thắng.

Nhưng đến khi cô bước vào sàn đấu, thì mới biết gã đó chính…

“Hoắc Phi… Hoắc Phi… Hoắc Phi…”

Lỗ tai của Dục Uyển muốn nổ tung, cô phải lấy hai tay để che lại. Cô đương nhiên biết hắn là Hoắc Phi, đám cổ động viên này có cần hét lên như vậy không. Cô còn tưởng là ai đó lợi hại lắm, nếu là Hoắc Phi thì chuyện này dễ xử rồi.

Nếu không phải trên người Hoắc Phi đang mặc bộ võ phục Judo, thì cô cũng không nhớ hắn đã trở thành đội viện của câu lạc bộ mình. Suốt một tuần lặng mất tăm không thấy bóng dáng, vừa xuất hiện đã kéo theo một đám fan nữ cuồng nhiệt, còn chiếm hết hai phần ba phòng tập võ.

“Hoắc Phi… Hoắc Phi… Hoắc Phi…”

“Hoắc Phi… Hoắc Phi… Hoắc Phi…”

Nghe đám con gái reo hò, điếc cả tai. Dục Uyển nghĩ cách duy nhất để làm giảm đi cái độ nhiệt tình này của họ, chính là khiến cho Hoắc Phi nằm lếch dưới sàn giống như mọi lần cô hay làm ở nhà. Nhưng lúc này Dục Uyển đã lầm to…

Không phải vô cớ mà tên đội trưởng đó lại đồng ý với yêu cầu của cô. Nếu như Dục Uyển chịu quan sát kĩ một chút, cô sẽ nhận ra tên đội trưởng và mười đội viên còn lại của đội Judo, đã có điểm khá lạ so với lúc cô nhìn thấy họ đi ra từ phòng thay đồ, họ tơi tả và thảm bại hơn trước.

Cũng cùng tâm trạng như Dục Uyển khi nhìn thấy hơn nửa số nữ sinh của cả trường kéo đến đây reo hò vì Hoắc Phi. Những thành viên trong đội Judo cảm thấy rất đố kị, xét về gia thế thì họ và Hoắc Phi kẻ tám lạng người nửa cân. Hoắc gia có tiền, thì gia đình họ có quyền thế.

Thứ họ kém Hoắc Phi là bộ mặt đẹp trai, rất muốn cho bọn con gái ở đây biết, ngoài cái vẽ đẹp trai đó ra Hoắc Phi chỉ là một tên yếu đuối vô dụng. Nên quyết định sử dụng chiêu cũ, đã dùng với Dục Uyển mà áp dụng lên người của Hoắc Phi, từng người một lên “chỉnh” hắn.

Chỉ là họ không nghĩ đến người bị “chỉnh” lại là mình, mười một đội viên Judo đều thua thảm hại, trong vòng mười phút. Mặt mũi của họ đã mất sạch sẽ nên không thể nào vớt vát gì được nữa, nên hy vọng đều đặt hết vào Dục Uyển.

Hoắc Phi vừa nhìn thấy Dục Uyển, hắn đã mỉm cười với cô. Cho dù hắn tỏ ra thân thiện đi nữa, cô cũng không thể nhẹ tay, vì suất ăn trưa lâu dài của mình. Hoắc Phi, lần này phải khiến anh chịu thiệt thòi.

Dục Uyển bước vào trận đấu với vẽ mặt đầy tự tin. Trong một phút có thể quật ngã được Hoắc Phi. Mà hình như cô đã quá đề cao hắn, chắc chỉ cần 30 giây là đủ.

Thấy Hoắc Phi đứng yên không động, Dục Uyển cho rằng hắn là người thông minh, biết đánh không lại cô nên không muốn phí sức chống cự. Cô cũng không nên lãng phí thời gian của mọi người mà giải quyết nhanh gọn lẹ.

Nhưng…

Chuyện quái quỷ gì đang diễn ra, Dục Uyển ngạc nhiên ngẩng đầu lên nhìn Hoắc Phi.

Từ lúc nào thân thể hắn lại giống như bê tông sắt thép. Dùng chân quét ngã không được, Dục Uyển thử chuyển sang dùng tay để quật ngã Hoắc Phi. Thậm chí kết hợp cả tay và chân, còn xoay chuyển đủ mọi góc độ. Nhưng Hoắc Phi vẫn đứng yên không nhúc nhích, chân như được đóng đinh dưới sàn.

Là do cô ăn cái món rau trộn thịt đó nhiều quá nên yếu dần, hay là Hoắc Phi đã mạnh hơn. Lý do thứ nhất không thành lập, vì ngoài trừ buổi trưa, ăn cái món rau trộn thịt đó thì buổi sáng và tối, cô được mẹ Tiêu vỗ béo rất là tốt. Cho nên, chỉ có lý do thứ hai là Hoắc Phi đã mạnh hơn, nhưng tại sao trong khoảng thời gian ngắn hắn lại lợi hại như vậy.

Nhưng nếu Dục Uyển tận mắt nhìn thấy, quá trình khổ công tập ngày tập đêm của Hoắc Phi, thì cô sẽ biết hắn tiến bộ nhanh như vậy là điều tất nhiên. Mười mấy vị sư phụ của Hoắc Phi, tiếp xúc mỗi ngày với hắn cũng phải thốt lên “quái nhân”, một người có nghị lực phi thương, bất chấp mưa gió, ngày đêm chỉ biết có tập luyện và tập luyện mà thôi. Họ rất hiếu kỳ, động lực nào có thể khiến cho Hoắc Phi bất chấp như vậy.

Thật ra, tất cả sự cố gắng phấn đấu và nổ lực không ngừng nghỉ của Hoắc Phi chính là vì cái giây phút này.

“Rầm…” Có thể quật ngã được Dục Uyển xuống sàn.

Trong lúc Dục Uyển còn loay hoay không biết làm sao thì Hoắc Phi chỉ việc nắm lấy tay cô và “đè” cô xuống sàn. Đúng là thế giới đảo lộn, cô bị Hoắc Phi quật ngã chỉ bằng một đòn, bảo cô làm sao mà tin đây. Tên này nhất định không phải là Hoắc Phi, chắc chắn là một gã nào đó cũng xuyên không qua giống như cô.

Nhưng mà…

“Bây giờ… tao đã đủ tư cách để thượng mày chưa” Trong phạm vi mà chỉ họ nghe được, hắn lại cúi người xuống nói nhỏ vào tai cô.

Xuyên không sao… là không thể nào, lý do mà Dục Uyển nghĩ ra lại bị chính cô bác bỏ. Bởi vì kẻ mặt dày không biết xấu hổ và lời lẽ vô lại này chỉ có Hoắc Phi mới có thể nói ra. Lợi hại cộng thêm biến thái, không phải những ngày tháng sau này của cô, rất khó sống sao.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219