Dục Uyển

Phần 31
Phần 31

Chuyện làm cho Dục Uyển cảm thấy ân hận nhất, là khi nãy ở khách đã quá nhẹ tay với Hoắc Phi, nếu biết trước thiệt hại hắn gây ra ảnh hưởng trực tiếp đến ví tiền của cô thì kết cuộc của Hoắc Phi nhất định đã rất thê thảm.

Nhưng nói gì bây giờ thì cũng đã quá muộn…

“Năm chục… một trăm… một trăm bảy, cô đếm lại xem đã đủ chưa”

“Đủ rồi, cảm ơn bác tài”

Dục Uyển mỉm cười vẫy tay chào tạm biệt với bác tài xế taxi, cho đến khi chiếc xe taxi biến mất thì nụ cười thân thiện vừa nãy cũng không còn, thay vào đó là dáng vẽ cáu giận, tức tối.

“Hoắc Phi khốn, Hoắc Phi thúi… Hoắc Phi chết bầm”

Dục Uyển tức giận, không phải vì Hoắc Phi sai người bắt cô đến khách sạn, mà là việc hắn lựa chọn khách sạn, vừa nghĩ đến mà ruột gan cô quặn đau.

Thử nghĩ mà xem, trong thành phố này có bao nhiêu khách sạn lớn nhỏ nhưng hắn không chọn, lại nhắm đến cái xa tít ở ngoại thành, chuyện đó đồng nghĩa với việc những tờ giấy bạc yêu thích của cô, sẽ bốc hơi theo từng kilômet. Hỏi sao cô không tức cho được.

“Tiểu Thư”

Dục Uyển cứ lẩm bẩm lầm bầm trong miệng cho tới khi có người gọi tên cô, mới để cho hai chữ “Hoắc Phi” được yên thân. Cô ngẩng đầu lên nhìn, thì ra là người đã mất tích lúc sáng.

“Dịch Nam”

Bộ dạng hoang mang sợ hãi, tinh thần thì xuống sắc trầm trọng, chỉ có một buổi chiều mà cô đã không còn nhận ra hắn.

“Tiểu thư”

Dục Uyển còn chưa bước tới thì hắn đã vội vàng đứng dậy, chạy về phía cô, không nói lời nào đã lôi cô đi, Dục Uyển cũng không lên tiếng. Cô hiểu rõ khiến cho Dịch Nam thành ra bộ dạng này chỉ có một người, chính là mẹ của hắn, bà có thể đã gặp chuyện.

Khi hai người họ ra tới cổng, thì đúng lúc xe hơi của Hoắc Khiêm cũng về tới. Đèn xe chiếu rọi vào hai người họ. Từ bên trong, Hoắc Khiêm hạ kính xe xuống nhìn ra ngoài, rồi nhếch miệng cười.

“Họ cũng nhanh thật”

Sau khi chiếc xe hoàn toàn cách xa hai người họ, thì Hoắc Khiêm mới kéo kính xe lên, nhưng đừng hiểu nhầm…

Thật ra thứ Hoắc Khiêm nhìn nãy giờ không phải đôi nam nữ đang tay trong tay, dắt dìu nhau trong đêm tối Dịch Nam, Dục Uyển. Mà là ba chiếc xe hơi sang trọng đang đậu ở giữa sân nhà hắn. Nó thuộc quyền sở hữu của ba vị tổng giám đốc cấp cao của Hoắc thị Bành, Diêu, Ngô ba lão hồ ly.

Ba lão già này cũng thật nhanh chân, vừa cãi nhau nãy lửa ở Hoắc thị xong, đã có mặt ở đây. Nếu hiệu suất làm việc của họ cũng tốt như vậy, thì Hoắc thị đã không phải xuống dốc như bây giờ.

“Đại thiếu gia! Lão gia gọi cậu vào thư phòng”

Hoắc Khiêm vừa bước xuống xe thì Hoắc tổng quản đã chạy ra nghênh đón.

“Ừ! Tôi biết rồi”

Bệnh Viện GoK.

Một trong những bệnh viện tư lớn nhất ở Á Lạp Tân, và người lãnh đạo bệnh viện không ai khác chính là Lữ thị.

Trong một căn phòng bệnh giành cho khách VIP, tất cả các bác sĩ trưởng khoa của bệnh viện đều có mặt, nghẹt kín cả lối vào, chỉ để chăm sóc một bệnh nhân duy nhất. Tất cả sự quan tâm đặc biệt này, bắt nguồn từ thân phận phó chủ tịch của bà ta mà ra.

“Nhị thiếu gia! Cậu không phải lo… chân của phu nhân chỉ bị bong gân không phải gãy xương”

Viện trưởng Lương chưa dứt lời thì Lữ Trị đã ngắt ngang.

“Các người thấy chưa… tôi đã nói mình không sao, các người lại không nghe”

“Cả đám kéo đến đây, còn gọi Hoắc Luật đến… sao lần nào cũng thích làm lớn chuyện ra” Lữ Trị khó chịu lớn tiếng với viện trưởng Lương.

Viện trưởng Lương và tất cả trưởng khoa đều cúi mặt. Thật không biết làm sao với bà ta, lúc Lữ Trị đến bệnh viện còn la hét ầm ĩ, gọi hết tất cả các bác sĩ đến chỉ để phục vụ cho bà ta, còn quở trách, tại sao chất lượng phục vụ của bệnh viện lại kém như vậy, “bệnh nhân” xảy ra chuyện sao không liên lạc với người nhà gấp. Nói thật ra, chính bà ta đã ám chỉ họ gọi điện cho Hoắc Luật, bây giờ lại trở quẻ.

“Viện trưởng Lương! Cảm ơn chú…”

“Thiếu gia! Đây là chuyện mà chúng tôi nên làm”

“Đã làm phiền mọi người, tất cả có thể quay trở về làm việc” Hoắc Luật lên tiếng.

“Dạ! Thiếu gia”

Hàng dài chiếc áo blouse nói bước đi ra, trên dưới cả mấy chục người đều thở dài ca thán, họ quá ngán ngẩm cái tính thất thường lại kiêu căng này của Lữ Trị, rảnh rõi không có chuyện là chạy đến bệnh viện ra vẽ ta đây, gây chuyện với tất cả bác sĩ y tá, nên không ai trong bệnh viên này ưa nổi bà ta. Nhưng không còn cách nào, bởi vì bệnh viện này là của bà ta.

Hoắc Luật bước đến giường bồng Lữ Trị lên đặt xuống xe lăn, rồi đẩy bà ta ra ngoài.

Dọc theo những hành lang, trải dài đến đại sảnh. Nơi nào cũng gắn liền với những hồi ức thuở bé của Hoắc Luật. Tiếng cười nói khúc khích, và hình ảnh của một đứa bé trai cứ chạy theo đuôi một đứa bé gái, như hòa vào khung cảnh hiện tại. Đứa bé trai đó chính là hắn và người con gái kia… là người hắn không thể nào quên.

“Luật! Trong ba đứa con người mà dì thương nhất cũng chỉ có con… con vừa chu đáo lại tỉ mỉ, người làm vợ con sau này nhất định sẽ rất hạnh phúc”

“Nếu như Mạn Ni cũng có suy nghĩ giống dì thì con và nó đã…”

Nhắc đến Mạn Ni chính là chạm vào nổi đau của Hoắc Luật, và cũng nên quay về câu chuyện của hai mươi ba năm trước.

Lữ Tranh làm dâu Hoắc gia hơn ba năm vẫn không thể mang thai, Hoắc gia cần người nối dõi tông đường, nên buộc lòng Hoắc Nghị phải cưới thêm vợ hai.

Lữ gia đương nhiên không muốn chuyện đó xảy ra, không cho phép người đàn bà khác bước vào Hoắc gia, ảnh hưởng đến địa vị của Lữ Tranh. Nước phù sa không chảy ruộng người ngoài, nên quyết định gả em gái Lữ Tranh, là Lữ Trị cho Hoắc Nghị làm vợ hai.

Hây za… a…

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219