Dục Uyển

Phần 80
Phần 80

12h trưa…

Sau khi vui chơi chán chường, bọn nhỏ đã ngoan ngoãn tập họp lại tại điểm xuất phát. Bin rất tự tin giao đủ người cho Dục Uyển. Cô bắt đầu công tác kiểm tra quân số.

“Bốn hàng ngang tập hợp…” Lần này khá hơn lần trước, bọn nhóc nhanh chóng vào ngay hàng thẳng lối, sau khi nghe khẩu hiệu của Bin.

“Bắt đầu điểm danh…”

“Một, hai, ba, bốn, năm… mười, mười hai, mười ba, mười bốn, mười lăm, mười sáu…” Hàng loạt những con số xuất hiện, theo từng giọng nói ngọng nghịu đáng yêu của bọn trẻ.

Dục uyển rất hài lòng vì bọn trẻ rất ngay hàng thẳng lối, hàng nào là ra hàng nấy. Cô đi lướt qua từng hàng một, và rồi…

Hình như có một cái gì đó sai sai, giữa số mười và số mười hai, hình như còn một số nữa thì phải. Một dự cảm chẳng mấy tốt đẹp gì, đã khiến cả khuôn mặt đang vui của Dục Uyển hiện ra sự khẩn trương.

“Ba mươi sáu, ba mươi bảy, ba mươi tám…”

“Dừng lại…” Bọn nhóc đang điểm danh tới số ba mươi tám, hàng thứ ba. Thì Dục Uyển bảo chúng dừng lại, cô xoay người lại, quay trở lại hàng thứ nhất.

“Em nào là số mười một, bước ra cho chị xem…”

Những cái đầu nhỏ nhắn đáng yêu, đang quay trái, quay phải. Tìm xem số mười một đang ở đâu, một lúc sau thì em số mười lên tiếng.

“Chị Uyển! Số mười một mất tích rồi…”

Dục Uyển chỉ muốn ngất ngay tại chỗ…

5 phút sau…

“Bo ơi! Em đâu rồi… Bo ơi…”

“Hu… u… Bo ơi, em đừng làm anh hại sợ mà… Bo ơi”

Để không phải tìm được đứa này lại mất đứa kia, Dục Uyển đem chúng bỏ hết lên xe, rồi cô, Hoắc Luật và Bin chạy khắp nơi để tìm Bo. Bin vừa chạy đi tìm em gái, vừa khóc, vừa tự trách. Nếu nó không ham chơi thì đã không lạc mất em gái.

“Anh ơi! Anh có thấy một bé gái cao cỡ này, thắt hai bím tóc…”

“Không nhìn thấy”

“Chị ơi! Chị có nhìn thấy một bé gái chừng 6 – 7 tuổi, cao cỡ này, mặc váy…”

“Tôi không nhìn thấy”

Dục Uyển cũng bắt đầu hoảng loạn vì không thể nào tìm được bé Bo, cô cũng tự trách cho sự bất cẩn của mình, nước mắt cũng vỡ òa.

“Hu… u… Tất cả là tại tôi, tại tôi không trông coi con bé Bo cẩn thận, nên mới để nó bị lạc”

“Mày đừng hoảng lên… con bé sẽ không có gì, chúng ta sẽ tìm được nó…” Hoắc Luật bên cạnh trấn an Dục Uyển.

“Hu… u… Nếu con bé bị kẻ xấu bắt đi thì sao… nó sẽ gặp nguy hiểm đúng không” Dục Uyển lại tiếp tục tự trách mình.

“Không có chuyện đó, Bo thông minh lanh lợi như vậy sẽ không có chuyện gì…”

“Thật không, con bé sẽ không có chuyện gì”

“Tin tao… con bé sẽ không có chuyện gì” Hắn ôm lấy Dục Uyển, vỗ nhẹ vào vai, giúp cô trấn tỉnh lại.

Trong lúc tất cả mọi người đang tá hỏa đì tìm Bo, thì con bé lại đang ngồi trên ngọn núi giả, làm một công việc rất là thú vị, chính là dụ dỗ khỉ ăn chuối.

“Khỉ con! Lại đây… Bo cho mày ăn chuối”

“Lại đây đi! Chuối này ngon lắm đó…”

Soái hầu nhìn Bo một cách dè chừng. Nó đang trầm tư suy nghĩ, là từ khi nào trong bầy đàn của nó có một con khỉ cái xấu xí như vậy. Chỉ có một quả chuối mà muốn dụ dỗ anh sao, đúng là nằm mơ.

Nó một “soái hầu” đẹp trai nhất trong bầy, đâu phải dạng dễ dãi. Cho nên lúc Bo đưa chuối cho soái hầu ăn, nó làm cao, không thèm ngón ngàng đến.

“Ăn đi mà… Bo đã lột sẵn cho mày rồi nè, rất là thơm đó”

Nhìn thấy Bo cứ van nài mãi, quả chuối cũng rất là đẹp mắt. Thôi kệ, Soái hầu miễn cưỡng nhận chuối vậy. Anh chỉ nhận quà thôi đấy, chứ em thì anh không nhận đâu. Soái hầu nhảy đến giật lấy quả chuối của Bo, sau khi nó ăn xong đã quất ngựa truy phong.

“Hu… u…”

Tiếng khóc của Bo nhanh chóng đã đánh động hết tất cả mọi người, những người xung quanh xa gần liền kéo đến xem.

Soái hầu quay đầu lại nhìn Bé Bo, bọn giống cái đúng là rắc rối, biết vậy thì nó đã không ăn chuối của con cái này rồi. Dù không thích nhưng soái hầu phong độ, vẫn phải quay đầu lại, thật phiền phức.

“Hu… u… Anh hai ơi… chị Uyển… Bo sợ… hu… u…”

Tại sao nó quay lại rồi mà con cái này còn khóc dữ hơn khi nãy nữa, thật không hiểu nổi. Đó là lý tại sao nó quyết định sống độc thân, giống đực mãi mãi không hiểu nổi giống cái đang nghĩ gì.

Bé Bo thì khóc ầm lên, nó khóc không liên quan đến soái hầu mà là nó không biết làm sao để trèo xuống, bây giờ nhìn xuống đất thấy cao ơi là cao, là nó sợ hãi khóc thét.

“Bo! Em có sao không”

Dục Uyển hoảng hốt hét lên, khi vừa tìm được con bé. Không biết làm sao mà nó lại trèo lên cao được tới tận đó.

“Hu… u… Chị Uyển, em sợ quá… hu… u…” Nhìn thấy cô Bo mừng rỡ, vừa đứng dậy, nhích một bước đã trượt chân, suýt té xuống núi.

“Hu… u…”

Tim Dục Uyển như rớt ra ngoài…

“Bo đừng sợ, em cứ ngồi yên đó… Chị Uyển sẽ đưa em xuống”

Hòn núi giả này không quá cao, chỉ có 7m thôi, nếu trượt chân mà té xuống chắc sẽ không đến nổi chết, Dục Uyển lấy hết dũng khí mà trèo lên. Thật sự cô rất sợ độ cao.

Nhưng sau bao nhiêu lần trượt lên trượt xuống, Dục Uyển đã trèo lên tới đỉnh núi. Cô ôm chặt Bo đang khóc, rồi dỗ dành nó. Sau khi nó đã nín khóc, Dục Uyển mới cõng nó trên lưng, mà trèo xuống.

Mấy ngày nay mưa nhiều, nên vách núi trở nên trơn trượt, leo xuống được giữa chặng đường thì cô trượt tay mà tuột xuống vách. Tay của cô cạ vào vách núi, bị trầy xước không ít, rách hết cả da.

“Á…” Tiếng hét này là phản ứng mạnh của những người ở dưới đang quan sát, chứ thật ra Dục Uyển đã kịp bám lại vách núi sau tức khắc, nên không sao.

“Nguy hiểm quá…”

“Tại sao lại trèo lên trên đó chứ”

Hoắc Luật theo đám đông mà tìm tới, nhìn thấy Dục Uyển suýt nữa rơi từ trên vách xuống, tim hắn muốn nhảy thót ra ngoài. Cái cảm giác sợ hãi này, không phải lúc nào hắn cũng có. Tim hắn cuối cùng đã trở lại bình thường khi thấy Dục Uyển đã an toàn chạm đất.

Bạch gia.

Bạch Ngạn Tổ đang yên ổn nằm ngủ trên giường, thì rèm cửa phòng hắn bị người ta kéo ra. Nắng chói chang từ bên ngoài hất vào cửa sổ, rọi thẳng vào khuôn mặt đẹp trai của hắn, độ nóng rát đó đủ khiến cho kẻ đang ngủ say phải tỉnh dậy.

Bạch Ngạn Tổ đưa tay lên che đi ánh nắng chói mắt, là tên khốn kiếp nào dám kéo rèm cửa của hắn lên, trong khi hắn vẫn còn đang còn ngủ. Bạch Ngạn Tổ cố gắng mở to hai mắt, vượt qua chướng ngại về ánh sáng, hắn đã biết thằng khốn đó là ai.

Bạch Ngạn Tổ lại lăn đùng xuống giường, kéo chăn đắp qua khỏi đầu, ngủ tiếp…

“Tổ! Dậy đi, tao có chuyện muốn nhờ mày” Hoắc Phi chạy lên giường, giật lấy cái chăn của Bạch Ngạn Tổ.

“Dậy mau đi, đừng có ngủ nữa… mau dậy đi” Kéo không dậy, Hoắc Phi không ngại mà dùng chân đá tới tấp lên người của Bạch Ngạn Tổ.

Bạch Ngạn Tổ muốn ngủ cũng không được yên, chắc chắn kiếp trước hắn mất nợ cái thằng ôn thần này rồi, nên kiếp này, mới đeo theo đòi nợ hắn.

“Thằng ôn thần! Mày muốn tao làm cái gì hả” Bạch Ngạn Tổ lớn tiếng hét vào mặt của Hoắc Phi.

“Mày nói với em Nhã, giúp tao rủ Dục Uyển tham gia lể hội hóa trang ở đảo Không Tên…”

“Sao mày không tự đi nói với Dục Uyển, mà phải nhờ Lý Nhã…” Bạch Ngạn Tổ lên tiếng.

“Không được, sáng nay tao vừa mới chọc giận nó… nếu nó biết là tao, nhất định sẽ không đi”

“Được rồi tao sẽ nói với Nhã, mà mày định giở trò gì nữa đây…” Bạch Ngạn Tổ ngờ vực nhìn Hoắc Phi.

“Tao muốn tỏ tình với Dục Uyển” Ngắn gọn xúc tích, không che đậy gì cả.

“Không phải lần trước mày đã tỏ tình rồi sao”

“Có thì có rồi… mà hình như Dục Uyển không hiểu thì phải, lần này tao nghiêm túc muốn thổ lộ với cô ấy… trong một bầu không khí ấm áp lãng mạn, với nến và hoa lung linh”

Bạch Ngạn Tổ hoàn toàn bất ngờ, không thể tin những lời vừa rồi được thốt ra từ miệng của Hoắc Phi, không biết ai lợi hại như vậy, có thể đầu độc, nhồi nhét những cái tư tưởng lớn lao đó vào đầu Hoắc Phi.

“OMG! Mày kiếm đâu ra những thứ sởn gai óc như vậy…”

“Trong sách… bọn họ đều nói như vậy, bọn con gái luôn thích những thứ bất ngờ và lãng mạn, chẳng lẽ sách nói sai sao…”

Còn dùng đến cả sách tâm lý nữa cơ, Bạch Ngạn Tổ bất ngờ tập hai, Hoắc Phi đúng là đã thay đổi.

“Tao thấy mà quá rắc rối, trực tiếp đến gặp cô ấy, bày chi lắm trò… đợi mày chuẩn bị xong hết mọi thứ, cô ấy bị người ta cướp đi rồi”

“Chắc sẽ không xảy ra…”

Bạch Ngạn Tổ thật sự không có gì để mà nói, tại sao huynh đệ tốt của hắn lại bộ dạng ngốc tử, còn có thể nói ra những lời thiếu tự tin như vừa rồi.

“Tao chỉ đùa thôi, xấu như Dục Uyển… chỉ có thằng ngu như mày mới chú ý, yên tâm đi… cả trăm năm nữa, cũng không có ai giành Dục Uyển với mày…”

“Cũng đúng…” Hoắc Phi phì cười.

“Khoan đã! Vừa rồi mày nói ai ngu hả… thằng khốn này, chắc mày chán sống” Hoắc Phi lập tức nhào lên giường, quật cổ Bạch Ngạn Tổ xuống sàn.

“Thằng này! Mày đánh thật sao… mày chết với tao”

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219