Dục Uyển

Phần 161
Phần 161

Hoắc gia.

Hoắc Phi trở về nhà trong trạng thái thờ thẩn, dằn vặt vì những chuyện đã làm tối qua trong khách sạn với người phụ nữ lạ. Hôm nay hắn sẽ ra sân bay đón Dục Uyển, hắn cần phải thật bình tỉnh, đã một tháng hắn và cô không gặp nhau.

Lần trở lại này, hắn không thể để Dục Uyển nghi ngờ.

Bước vội lên lầu chuẩn bị về phòng tắm, lúc đi ngang qua sảnh lớn Hoắc Phi không hề lướt nhìn. Nhưng tới lúc nghe thấy tiếng cười của một người, thì hắn lại cảm thấy giận dữ vô cùng.

“Bạch Ngạn Tổ…”

Chính là kẻ đã mang đến cho hắn cảm giác đáng nguyền rũa này, khiến hắn phải tự giày vò mình, vì có lỗi với Dục Uyển.

Tối qua hắn và Bạch Ngạn Tổ đến Đế vương uống rượu, tên huynh đệ tốt này đã dẫn theo rất nhiều em chân dài xinh đẹp cùng chơi đùa, tặng riêng cho hắn trái phải hai cô để phục vụ. Người phụ nữ đã lên giường với hắn đêm qua, có lẽ cũng là một trong số họ.

Điều cuối cùng hắn có thể nhớ bản thân và đám người mẫu đó đã uống quá say, và hắn cũng đã có những hành động quá trớn với họ. Sau đó…

Chết tiệt!

Hoắc Phi xoay người lại đi ngược xuống lầu, chỉ muốn “xử” Bạch Ngạn Tổ, vì đã giao hắn cho một người phụ nữ lạ, trong trạng thái say khướt. Nếu là huynh đệ tốt phải gọi xe đưa hắn về, chứ không phải đặt phòng cho hắn ở khách sạn và tặng kèm một cô nàng nóng bỏng để hắn phạm tội không thể tha thứ.

“Ha… a…”

Tiếng cười của Bạch Ngạn Tổ càng như trêu tức Hoắc Phi, cảm thấy người anh em này trướng mắt vô cùng. Hoắc Phi bước tới trước mặt Ngạn Tổ.

“Phi! Về tới rồi sao?” Bạch Ngạn Tổ nhếch miệng cười, hắn lướt nhìn lên đồng hồ quả lắc trên tường, đã gần 11h sáng.

“Bốp… p!!”

Một cánh tay vung thẳng ra, đấm thẳng vào mặt của Bạch Ngạn Tổ, hắn chao đảo ngả nhào xuống đất. Khiến cho tất cả mọi người trong nhà đều bất ngờ.

“Phụt!”

Phun ra một chút nước bọt, xen lẫn chút it máu tươi trên miệng. Bạch Ngạn Tổ muốn tới trả đòn Hoắc Phi, nhưng Hoắc Khiêm cản lại.

“Binh tĩnh lại! Có chuyện gì hãy từ từ nói.”

“Khốn kiếp! Mày bị điên sao? Tại sao lại đánh tao…” Bạch Ngạn Tổ lên tiếng nhìn Hoắc Phi.

Điều làm cho người ta khó chịu nhất chính là kẻ đã gây ra tội, lại không hề nhận ra tội lỗi mình gây ra.

“Nếu không phải tại mày… thì tao đã không… đã không…”

Tức giận nhưng vẫn không thể nói ra, Hoắc Phi chỉ có thể giữ lầm sai cho riêng mình.

“Mày đã không cái gì… nói cho rõ… bổn thiếu gia là bao cát sao? Để cho mày trút giận.” Bạch Ngạn Tổ rống giận.

Hoắc Phi không thể trả lời trước câu hỏi của Bạch Ngạn Tổ, chỉ biết giận dữ xoay người đi. Nhưng vừa quay lưng ra cửa thì nhìn thấy Hoắc Luật đã đứng ngay trước mặt mình. Hắn có hơi sửng sốt.

Không phải hôm nay bọn họ mới về nước sao, tại sao Luật lại xuất hiện lúc này, vậy còn…

“Dục Uyển đâu?”

Mọi người đều im lặng không lên tiếng, có phần kinh ngạc nhìn hắn. Giữ nguyên khoảng lặng cho tới khi tiếng nói của Bạch thiếu vô can, bị đánh oan lên tiếng.

“Mày hỏi ai? Trong khi mày là người đi cùng với Dục Uyển? Dục Uyển ở đâu thì mày phải hiểu rõ hơn ai.”

Một mớ bồng bông hổn loạn trong đầu của Hoắc Phi, hắn xoay người lại nhìn Bạch Ngạn Tổ.

“Mày nói cái quái gì? Tao đi cùng Dục Uyển?”

“Mày say quá hay mất trí… tối qua người đưa mày rời khỏi Đế vương là Dục Uyển, mày không biết sao?”

Bạch Ngạn Tổ vừa nói xong, thì Hoắc Phi đã chạy như bay ra khỏi cửa, tông ngã cả Hoắc Luật. Hắn đúng là mất trí thật mà, tại sao lại không nhận ra người phụ nữ tối qua lên giường với hắn là Dục Uyển.

So với việc hắn lên giường với người phụ nữ khác, thì việc hắn đã giày vò thân thể cô tới sáng, sau đó biến mất khỏi khách sạn và đặt một tờ chi phiếu trên bàn còn đáng sợ hơn.

Cho nên việc đầu tiên Hoắc Phi suy nghĩ, sau khi quay lại khách sạn là giấu nhẹm tờ chi phiếu đó đi. Trăm ngàn lần, hi vọng cô vẫn còn chưa tỉnh dậy.

“Két… t…”

May mắn cho hắn là người quản lý nói, Dục Uyển vẫn chưa trả phòng. Nhẹ nhàng mở cánh cửa ra sợ sẽ làm kinh động đến người đang nằm ngủ trên giường. Nhưng xui cho hắn, trên giường đã trống không, nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm, hắn đoán Dục Uyển đang tắm ở bên trong.

“Tờ chi phiếu…”

Hắn lập tức chạy đến cạnh bàn, tìm kiếm thứ sẽ khiến hắn khốn khổ, nhưng chẳng thấy đâu. Thay vào đó là giọng nói đầy khó chịu của một người.

“Anh đang tìm thứ gì? Có phải là cái này?” Dục Uyển đang tựa lưng lên cánh cửa phòng tắm, mỉm cười nhìn Hoắc Phi.

Người bên ngoài liền dừng động tác.

Giọng nói này… đúng là Dục Uyển của hắn. Cô thật sự đã trở về, Hoắc Phi vừa mừng lại vừa lo khi xoay người lại nhìn cô. Nhưng điều hắn thể hiện lúc này lại là sự ngỡ ngàng.

Dục Uyển của hắn thật sự quá xinh đẹp, đẹp đến mức khiến hắn như thằng ngốc không thể nói hay suy nghĩ gì khác. Hắn vô thức mà bước đến bên cạnh cô, đưa tay đặt lên khuôn mặt trắng hồng xinh đẹp, nơi mà vết bớt đã biến mất.

Những ngón tay vờn quanh, di chuyển dọc theo từng đường nét trên mặt Dục Uyển và dừng lại ở bờ môi gợi cảm bị hắn dày vò suốt đêm, đang sưng tấy.

“Đồ khốn! Bỏ tay của anh ra, trước khi tôi cắn nát nó…”

Đúng là cái khẩu khí vô đối này, chỉ có Dục Uyển của hắn, mới mắng chửi hắn một cách trôi chảy và thuần thục như vậy.

Không thể nào mà đoán được, trong người Dục Uyển đang tích tụ nhiêu tức giận giành cho Hoắc Phi. Xuống máy bay vào nửa đêm, vừa đặt hành lý xuống thì cô đã đi tìm hắn. Vì cô muốn Hoắc Phi nhìn thấy bộ dạng xinh đẹp của mình, muốn tạo cho hắn bất ngờ.

Nhưng người nhận được sự bất ngờ lại là cô. Lúc cô tìm đến Đế Vương thì nhìn thấy hắn, trái phải, tay ôm hai em chân dài xinh đẹp. Còn cười nói quá trớn, hạnh phúc như ôm được cả thế giới vào người. Nếu không phải hắn đã quá say, Bạch Ngạn Tổ phải vội vã về nhà trình diện gấp, giao hắn cho cô thì cô đã bỏ mặt hắn lại đó.

Gian nan lôi hắn ra được taxi, nhưng vừa chui đầu vào cửa thì hắn đã nôn đầy hết ra xe, mùi tanh hôi xộc thẳng lên ghế trước, khiến cho bác tài tức giận từ chối tiếp nhận khách. Cô chỉ có thể thuê một căn phòng ở khách sạn, nhét hắn vào. Chuyện xảy ra tiếp theo thì…

“Uyển! Em… em về nước… sao không cho anh hay, để anh ra sân bay đón em.” Bộ dạng không đánh mà khai, hắn tự dưng lại trở thành kẻ nói lắp.

“Bên trái ôm em tóc dài, bên phải hôn em tóc xoăn… bận rộn như vậy, anh vẫn có thời gian đến sân bay đón tôi?”

Dục Uyển bước tới, cười đến híp mắt nhìn hắn, may cho hắn là hắn không còn đủ khả năng như trước. Nếu không lúc này cô đã rất muốn hạ hắn đo sàn.

“Cái này là cái gì?” Cô cầm tấm sec, đưa đến trước mặt Hoắc Phi.

“Cái đó… hình như là chi… chi phiếu.”

Hắn xong đời rồi.

Dục Uyển mỉm cười nhìn Hoắc Phi, cô đương nhiên không ngốc đến mức không nhận ra đây là tờ chi phiếu. Nhưng cô muốn nghe một đáp án khác, một sự giải thích đủ dài để khiến cô hài lòng bỏ qua mọi chuyện.

“Vậy tại sao nó lại nằm trên bàn?” Dục uyển hỏi tiếp.

“Vì sao à… cái đó…”

Câu hỏi này Hoắc Phi không biết làm sao để trả lời, chẳng lẽ hắn khai thật. Vì hắn tùy tiện lên giường với người phụ nữ trong lúc say, nhưng lại không nhận ra đó là cô. Hay đi thẳng vào vấn đề, hắn muốn trả công cho những giọt mồ hôi cũng như công sức ở trên giường của cô, tối qua đã làm hắn rất thỏa mãn.

Nói cách nào cũng chết. Dục Uyển từng bước ép đến, Hoắc Phi cứ thế mà lùi đến ngã xuống giường.

“Anh nói… tại sao tờ chi phiếu này lại đặt ở trên bàn? Hay do người khách trước bỏ quên lại?”

“Đúng vậy… sao lại có người đãng trí như vậy, em nói phải…”

Hoắc Phi mỉm cười nhìn cô. Dục Uyển cũng dịu dàng đáp lại bằng một cái gối. Cô túm lấy nó trên giường và đập tới tấp vào người hắn.

“Bốp… bốp…”

“Anh xem tôi là con ngốc sao? Trong một tháng qua anh đã lên giường với bao nhiêu phụ nữ? Hơn tám con số, ra tay cũng hào phóng thật… mỗi lần lên giường xong anh đều cho tiền bọn họ nhiều tiền như vậy sao?”

“Bốp… bốp…”

Dục Uyển đánh không ngừng tay, nhưng sức lực của cô chỉ như là đang phủi bụi cho Hoắc phi, hắn không hề cảm thấy chút đau đớn mà lại lo lắng cô sẽ mệt vì quá sức. Hoắc Phi giữ chặt hai tay đang hành hung của Dục Uyển, bằng ánh mắt chân thành và lời lẽ ngọt ngào nhất ngăn đi cơn giận dữ của cô.

“Dục Uyển! Em hãy tin anh, đây là lần duy nhất từ khi em rời khỏi thành phố, anh không có chạm vào bất cứ người phụ nữ nào khác, ngày nào cũng nhớ đến em… ở đây… ở đây… chỉ có mình em thôi… tin anh đi”

Hoắc Phi tự đánh nhẹ vào ngực hắn, để nhấn mạnh vị trí của cô trong tim hắn là không gì thay thế được, rất quan trọng. Hắn kéo ngã cô về phía mình rồi ôm chặt, không để cô động đậy.

“Dục Uyển! Hãy tin tưởng anh.”

“Buông ra… anh mau buông tôi ra, mở miệng là nhớ đến tôi… nhưng lúc trên giường anh lại không nhận ra đó là tôi, Hoắc Phi… đây là câu chuyện cười dở nhất tôi từng nghe.”

Dục Uyển cực lực đẩy hắn ra, Hoắc Phi xiết càng mạnh hơn. Cơn giận không chỉ thể hiện qua lời lẽ, và còn tăng dần âm lượng. Hoắc Phi muốn Dục uyển nghe hắn, thì âm vang của hắn phải to gấp đôi. Hắn gần như hét lên.

“Làm sao anh có thể phân biệt được khi anh đã rất say, hơn nữa… em đã trở nên rất xinh đẹp, anh thật sự không nhận ra.”

Trước sự kích động của hắn, Dục Uyển cũng bình tĩnh hơn, không còn miệng lưỡi lanh lợi, cô ngẩn người nhìn hắn.

Thật ra, đêm qua trong lúc cuộc yêu mãnh liệt nhất đến khi Hoắc Phi như tướng bại trận nằm gục trước ngực cô, thở gấp. Thì cả quá trình yêu hắn luôn miệng gọi tên “Uyển… Uyển”. Điều đó làm cô cảm thấy rất hạnh phúc, những lời lẽ dụ hoặc những tiếng thì thầm bên tai, khiến cô mê muội mà phục tùng tuyệt đối trên giường, hắn bảo sao thì cô làm vậy, dù đã thân đã kiệt quệ sức lực vẫn nhiệt tình phối hợp tới gần sáng.

Nhưng khi mở mắt ra, bên cạnh hoàn toàn trống trãi. Cả căn phòng chỉ còn lại mình cô với tờ chi phiếu đặt trên bàn. Điều đó làm cô hiểu ra, tối qua Hoắc Phi không hề nhận ra người đó là cô. Nhưng người ta vẫn thường tin, người say luôn nói lời thật lòng, nên cô có thể tha thức cho tất cả sự ngu ngốc đó của hắn.

Cảm nhận được sự lùi bước của Dục Uyển, khi cô ngoan ngoãn không phản kháng trong ngực hắn. Hoắc Phi thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục sử dụng ba tất lưỡi lợi hại của mình, kèm theo là hành động dịu dàng hôn nhẹ lên tóc cô.

“Uyển! Tha lỗi cho sự ngu ngốc của mình, vì đã không nhận ra em… nhưng em hãy tin anh, anh thật sự rất nhớ em, mỗi ngày đều nghĩ đến em.” Hoắc Phi xoay nhẹ, đặt Dục Uyển nằm dưới thân hắn, hắn rất muốn nhìn kỹ khuôn mặt xinh đẹp của cô một lần nữa.

Dục Uyển có thể nhìn ra ánh mắt nồng nhiệt và si mê của Hoắc Phi lúc này, cô lẫn tránh, xoay mặt qua chỗ khác.

“Uyển! Em thật rất xinh đẹp, để anh nhìn kỹ em hơn.”

Lời lẽ của hắn như có ma thuật, sao lại ngọt ngào mê hoặc đến như vậy. Khiến cô không thể kháng cự. Dục Uyển xoay mặt để cho Hoắc Phi ngắm mình. Những ngón tay thon dài chậm rãi di chuyển trên mặt cô, từ làn mi, đôi mắt, sóng mũi đến cánh môi, hắn đều lưu luyến dừng lại rất lâu.

Một tháng xa nhau, kỹ năng “đốt lửa” của hắn thật đã tiến bộ vượt bật, chỉ những cái chạm nhẹ nhàng đã khiến khắp người cô nóng bừng, tim đập bối rối. Nhưng cảm giác này thật không tệ chút nào, khi hắn bắt đầu thay những ngón tay bằng những nụ hôn thì cô cũng bắt đầu nhắm mắt lại cảm nhận.

Nhưng không phải hắn, chỉ muốn nhìn kỹ khuôn mặt cô… Vậy tại sao lại cởi khăn tắm trên người cô ra, khi Dục Uyển giật mình nhận ra được điều đó.

Cô lập tức mở mắt ra, trực diện nhìn thấy chính là Hoắc Phi đang từng bước cởi nút áo sơ mi trên người hắn. Vòm ngực rắn rõi cùng cơ bụng săn chắc thoáng ẩn hiện.

“Phi! Không được… em vừa mới tắm xong… không được… ưm… m!!”

Kháng cự không thành, Hoắc Phi đã phủ hết người cô. Dục Uyển tinh thần và cơ thể đều bị đánh gục bởi những nụ hôn nóng bỏng và bàn tay nhiệt tình của Hoắc Phi.

“Áh… Áh…”

Cuộc yêu lại bắt đầu, qua khe hở giữa hai cửa, hai thân thể nóng cứng rắn mềm mại đang giao hoan tại một chỗ, những giai điệu ái tình mập mờ phát ra.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219