Dục Uyển

Phần 153
Phần 153

Ba ngày sau…

Hoắc gia.

“Hu… u… Tiểu Uyển… thật ra con đang ở đâu?”

“Hu… u…”

Trước khi bước qua cửa lớn Hoắc gia thì đã nghe thấy tiếng khóc của mẹ Tiêu vang khắp biệt thự. Từ sau khi Dục Uyển mất tích thì mẹ Tiêu đã trở thành bạn thân thiết với khăn tay và nước mắt. Một sản phụ cao tuổi vừa mới sinh xong đó là chuyện không tốt chút nào.

“Tiêu Tường! Em vừa mới sinh xong, không nên quá xúc động, để tôi đưa em về phòng nghỉ ngơi.”

Dục Uyển mất tích nhưng Hoắc Nghị lại không lo lắng bằng việc Tiêu Tường cứ ngồi khóc suốt ngày, ông lo cho tình trạng sức khỏe của bà nhiều hơn.

“Lão gia! Tiểu Uyển mất tích đã ba ngày, tới giờ vẫn không biết thế nào… em làm sao có thể đi nghỉ.”

“Hoắc Nghị nói rất đúng… suốt cả đêm còn đã không ngủ, con còn phải chăm sóc Hoắc Tâm, quên rồi sao” Tiêu lão lên tiếng.

Hoắc Tâm là tiểu công chúa nhỏ Hoắc Nghị và Tiêu Tường, vừa nhắc đến là nghe thấy tiếng khóc của cô nhóc, vú nuôi từ trên lầu ẩm tiểu công chúa nhỏ xuống, bởi vì dỗ mãi không nín. Người duy nhất có thể làm điều đó là mẹ Tiêu.

“Con xem… con bé lại khóc, con mau dỗ nó… ở đây đã có cha và Hoắc Nghị, mọi người sẽ giúp con tìm tiểu Uyển.”

“Cha! Vậy con lên lầu dỗ Hoắc Tâm… khi nào có tin tức của Dục Uyển, mọi người phải báo cho con biết.”

Lớn hay nhỏ đều là con. Đứa nào xảy ra chuyện mẹ Tiêu cũng sẽ sốt ruột. Nghe Hoắc Tâm khóc, bà cũng nóng lòng đứng dậy chạy đến chỗ của vú nuôi, từ tay vú nuôi bồng lấy cô nhóc rồi đi lên lầu.

“Khiêm! Con nghĩ chuyện này có phải do bọn bắt cóc làm?”

“Con nghĩ không phải”

Nếu chuyện này do bọn bắt cóc làm, thì ba ngày nay đã phải có điện gọi đến tiền chuộc. Nhưng đã ba ngày trôi qua, chuông điện thoại vẫn chưa reo.

“Vậy có phải là kẻ thù của Hoắc thị? Nhưng kẻ thù của Hoắc thị rất nhiều… có thể là ai trong số bọn họ, lại nhắm vào Dục Uyển?”

Với khả năng này Hoắc Khiêm cho là không thể, người bên ngoài đều biết Dục Uyển chỉ là con gái riêng, ngoài cái họ ra thì không có quan hệ với Hoắc gia, nếu muốn gây khó khăn Hoắc gia, thì cũng nên chọn một đối tượng nào có quan hệ thân thiết hơn, không phải là Dục Uyển.

Vậy chỉ có thể là ân oán cá nhân, kẻ thù của Dục Uyển gây ra. Nhưng là người nào có khả năng một tay che trời, ngay cả Bạch gia cũng không thể tìm ra chút manh mối.

Đảo mắt một lượt, Hoắc Nghị cảm thấy đại sảnh thật trống trải, như thiếu ai đó

“Luật và Phi đâu? Mấy ngày nay sao cha không nhìn thấy” Hoắc Nghị lên tiếng.

Ba ngày nay không chỉ Tiêu Tường không nhìn thấy Dục Uyển, mà cả Hoắc Nghị muốn nhìn thấy mặt hai thằng con trai của mình cũng không được. Suốt cả ngày Hoắc Luật và Hoắc Phi đều ở bên ngoài, chạy qua lại giữa sở cảnh sát à Bạch gia, không lúc nào có mặt ở nhà.

“Lão gia!”

Hoắc quản gia từ ngoài cửa vội vã chạy vào.

“Lão gia! Cục trưởng Hà đến… đã có tin tức của tiểu thư.”

Ngoại ô – kho chứa hóa chất, gần bến tàu ca cách trung tâm thành phố 50 km.

Ngoài cửa nhà kho, hai trong ba gã đàn ông đã xuất hiện ở căn hộ của Dục Uyển ngày hôm đó, đang ngồi xổm hút thuốc.

“Tao mệt mỏi lắm rồi, chuyện này tới khi nào mới chấm dứt?”

Sau khi Dục Uyển mất tích, không chỉ thành phố mà cả Á Lạp Tân đều xôn xao. Hoắc Nghị đã nhờ đến sự can thiệp của cả hai giới hắc bạch để tìm kiếm tung tích của cô, báo chí và giới truyền thông cũng vào cuộc. Ba ngày nay chỉ cần bật tivi lên hay là mở báo ra xem, đều là tin tức về Dục Uyển.

“Mày bình tĩnh lại, tối mai tàu sẽ cập bến, sau khi đưa ả lên tàu… chúng ta sẽ lên máy bay trở về Cabo.”

“Mẹ kiếp! Không ngờ lại rắc rối như vậy.” Một gã đứng dậy, hít một hơi dài nốt điếu thuốc, rồi ném xuống dưới đất.

“Này ở đây canh chừng nó… tao ra ngoài kia hít thở chút không khí.” Hắn nghiền nát điếu thuốc dưới chân rồi bỏ đi.

Bên trong căn phòng.

Cách âm không tốt nên đoạn đối thoại bên ngoài, Dục Uyển đều nghe hết tất cả.

“Tới giờ ăn.”

Cánh cửa được kéo ra, ánh tràn vào trong căn phòng lạnh lẽo, cô có thể cảm nhận được một chút hơi nóng yếu ớt đang chạm vào mặt mình. Hắn bước vào trong phòng, kéo chiếc ghế ra và ngồi trước mặt Dục Uyển.

“Há miệng ra!”

Hắn mở hộp cơm ra, đúc từng muỗng và gấp từng đũa thức ăn cho cô.

Chân tay đều bị bọn họ bắt trói, ngay cả mắt cũng bịt kín. Với Dục Uyển ba ngày qua thì ngày hay đêm đều như nhau, trước mặt là một dãy màu đen. Cô không biết đã đắc tội với ai, mà khiến bản thân rơi vào hoàn cảnh này. Cũng không biết hiện giờ bản thân thân đang ở đâu, chỉ rõ một điều duy nhất, tối mai đám người này sẽ bán cô đến Đảo Chết, một hòn đảo bất trị mà chính phủ phải đầu hàng, cái nôi của tội phạm, và nơi đầu mối chế tạo và sản xuất vũ khí, thuốc phiện.

Cô từng nghe Hoắc Luật kể qua, chỉ cần đặt chân lên đảo thì cơ hội trở ra là con số không. Đời cô coi như xong nếu bị bán lên đảo chết.

Làm sao để thoát khỏi nơi này…

Thức ăn vừa nuốt vào lập tức phun ra, vọt thẳng vào người gã. Gã nổi điên, ném hộp cơm xuống đất, rồi phủi hết thức ăn dính trên người.

“Mày giở trò gì hả?”

Dục Uyển lăn đùng xuống đất, hai tay ôm bụng, mặt mày thì nhăn nhó, và dáng vẽ rất đau đớn.

“Mày có chuyện gì?” Gã ta nắm tóc Dục Uyển giựt ngược dậy.

“Chắc do thức ăn bị hư rồi, tôi… tôi… muốn đi đại tiện”

“Mày muốn lừa ai? Tưởng tao là thằng ngu.” Hắn nhếch miệng cười.

“Tin hay không tùy anh, nhưng tôi chịu hết nổi hay… để tôi giải quyết tại đây luôn cũng được, tôi nhịn hết nổi rồi.”

Nghe Dục Uyển nói xong mặt hắn liền tối sầm. Nếu để con đàn bà này phóng uế ngay tại đây, thì tối nay anh em bọn họ làm sao ngủ, hôi thối chết đi được.

“Đứng dậy! Tao đắt mày ra ngoài”

Sau khi đạp đỗ cái ghế, hắn bước đến lôi Dục Uyển ra phía sau căn nhà kho, để cô giải quyết mớ hỗn độn trong bụng ra.

“Đừng có giở trò, đi nhanh.”

“Anh giúp tôi cởi trói được không? Bất tiện như vậy thật khó đi.”

“Đàn bà phiền phức… chờ một chút.”

Sau khi lấy cái khăn đen trong túi quần ra, che kín lại mặt mũi của mình. Gã mới bước tới cởi trói cho Dục Uyển. Sau đó quay lưng đi, rồi châm một điếu thuốc lên hút hơi dài.

Hắn ta vừa xoay mặt đi, Dục Uyển lập tức tháo khăn bịt mắt ra. Cô bắt đầu bước lùi bước, nhẹ nhàng, cẩn trọng và không để phát ra bất kì tiếng động nào. Nhưng tác dụng của việc tim thuốc an thần quá liều, khiến người cô choáng váng, đầu óc cứ quay cuồng.

Ở đây là nơi hoang vắng, cách xa thành phố chỉ cần cô tìm đến gần nơi dân cư sinh sống thì có cơ hội thoát khỏi đây.

Nhưng người tính lại không qua được ý trời, Dục Uyển có thể may mắn trốn được gã ngu ngốc kia. Lại xui quẩy đụng ngay vào gã muốn ra ngoài hít khí trời khi nãy. Lúc cô trượt chân ngã phịch xuống đất, ngẩn đầu lên đã nhìn thấy một bóng đen phủ lấy mình, mặt mũi thì cô không nhìn ra, nhưng giọng nói của hắn thì quen tai vô cùng, là một trong ba gã đang giam giữ cô.

“Muốn đi đâu?”

“Tôi… tôi…”

“Rầm… m…”

Một cú đập sau gáy, Dục Uyển ngã xuống đất. Gã “ngu” kia đã chạy đến kịp lúc và đánh ngất Dục Uyển.

“Thằng ngu! Không phải nói mày canh giữ ả rồi sao?”

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219