Dục Uyển

Phần 13
Phần 13

Tiệm ăn nhanh cách Iris 200m.

Khách khứa tấp nập, đa phần là học sinh. Dục Uyển nhìn đám người bước vào, ăn xong và rời khỏi.

Hơn hai tiếng đồng hồ trôi qua, họ đã ăn xong mấy cái bánh trứng, mấy dĩa gà rán, uống mấy lon coca. Nhưng hai đứa trẻ vẫn ngồi lì không chịu đứng dậy.

“Sắp tới giờ chị hai đi làm, để chị đưa hai đứa về cô nhi viện”

“Chị! Khi nào chị mới đón Bo, Bo muốn sống với chị” Bo ươn ướt nước mắt nhìn Dục Uyển.

“Bin cũng vậy, Bin muốn mỗi tối được chị đọc truyện cổ tích nghe” Bé Bin lên tiếng.

“Các sơ trong cô nhi viện không tốt hay có người bắt nạt hai đứa” Dục Uyển vừa nhích mông lên, lại đặt mông ngồi lại ghế.

“Không phải! Các sơ rất tốt, mọi người ai cũng tốt… nhưng tốt sao cũng không bằng chị” Bo cúi mặt nhìn xuống bàn, Bin cũng gục mặt theo.

Mẹ cô tái giá với người đàn ông khác, hai đứa bé này là con của cha dượng, khi mẹ cô mất thì cha dượng lại bỏ đi với người phụ nữ khác, để lại Bin và Bo cho cô chăm sóc, nên chúng chính là người thân duy nhất trên đời này của Dục Uyển.

“Bin! Bo! Hai em nghe chị nói… chị cũng rất muốn ở cạnh hai đứa nhưng bây giờ thì không thể, hai đứa ngoan ở cô nhi viện đợi chị hai, sau khi chị kiếm thật nhiều tiền trả hết nợ, sẽ đến đón hai đứa về sống chung”

“Thật không chị hai” Hai đứa mừng rỡ ngẩng đầu lên.

“Thật…”

“Hu… u… Đứa con gái nghiệp của tôi”

Mọi người đều nói những oan hồn chết bất đắc kì tử, là khách trọ lâu năm của địa phủ. Với những hồn ma bình thường sau khi xuống địa phủ nhập tịch không lâu đã có thể đi đầu thai, nhưng riêng những vị khách lâu năm này thì khác, oán khí quá nặng không dễ mà xua tan, trừ phi tâm nguyện của họ được hoàn thành.

Cũng bởi vì là bạn lâu năm nên địa phủ cũng khá dễ dãi với họ.

Phán quan đại đóng Thiên Kính lại, rồi đến an ủi oán phụ, bạn tốt lâu năm.

“Chị Hảo à! Xem làm gì cho đau lòng, rồi khóc… chị cứ như vậy, thì lần sau tôi sẽ không cho chị thấy con gái nữa”

“Phán quan đại nhân! Đừng mà… tôi không khóc nữa, xin ngài đừng cướp đi cơ hội để tôi nhìn thấy nó”

Tất cả mọi người đều cảm động trước tình cảm mẫu tử của Chị Hảo, chị nhập tịch địa phủ hơn mười năm nhưng mãi không chịu đi đầu thai. Lúc ở tạ thế chị Hảo thành thiện tích đức là một người rất tốt, còn vì cứu người mà chết. Diêm Đế cũng đặc biệt sắp xếp cho chị có một cuộc sống viên mãn ở kiếp sau. Nhưng hết lần này đến lần khác chị Hảo đều không chịu đi.

“Chị Hảo! Nếu lần này chị không đi đầu thai sẽ không còn cơ hội nào nữa đâu” Phán quan đại nhân lên tiếng.

“Nếu tôi đi đầu thai, sẽ không còn cơ hội nhìn thấy con gái, tôi không muốn đi đầu thai”

“Chị đã chết rồi có thể làm gì cho con gái mình, chị nên nghĩ cho mình, cũng là nghĩ cho bọn tôi đi” Ất Diễn từ bên ngoài vào, bạn hữu chí cốt với Phán Quan đại nhân.

“Chết! Hắn đến rồi” Phán quan run rẩy, giấu Thiên Kính ra phía sau, nhưng không qua lọt ánh mắt của Ất Diễn.

“Trả Thiên Kính đây… sao lúc nào ông cũng vậy, chưa xin phép đã tự ý lấy đồ của ta đi” Ất Diễn giật lấy tấm Thiên Kính từ tay của Phán Quan đại nhân.

“A… Vậy là ông không thấy mãnh giấy ta để trên bàn” Phán Quan đại nhân tìm lời chống chế.

“Ông định ghạt ai, làm gì có mãnh giấy nào trên bàn”

“Có lẽ là bị gió thổi bay… nên ông không nhìn thấy” Phán Quan đại nhân gượng cười.

“Ông còn dám nói…” Ất Diễn lớn tiếng chấp vấn.

Thấy họ cãi nhau vì mình Chị Hảo cảm thấy tội này là do bà mà ra, nên bước đến ngăn lại.

“Đai nhân! Lỗi này là của tôi… chính tôi đã van nài Phán Quan đại nhân cho tôi nhìn thấy con mình, người đừng trách Phán Quan, tội cho ông ấy”

Nhìn thấy nước mắt của Chị Hảo, Ất Diễn có cảm giác như mình là người xấu vậy. Nên không còn muốn gây với Phán quan đại nhân nữa, mặc dù trong lòng vẫn còn rất khó chịu.

“Được rồi! Đã quá thời gian quy định, để quỷ sai đưa chị về địa lao”

“Đa tạ”

Chị Hảo vừa được qủy sai đưa ra ngoài thì Ất Diễn lại thở dài nhìn Phán quan.

“Tại sao ông không nói sự thật với chị ta, biết đâu chị ta nghe xong, sẽ chịu đi đầu thai sớm hơn”

“Ông bảo tôi phải nói làm sao hả, chẳng lẽ nói… chị không cần nhìn con gái Dục Uyển của chị qua Thiên Kính làm gì, vì vài ngày nữa chị sẽ nhìn thấy nó ở địa phủ sao”

Nói vậy thì cũng không thể được…

“Hây… za… a!!!”

Cả hai người đều thở dài xoay người nhìn ra cửa thì không ngờ chị Hảo đang đứng ngay trước cửa.

Chị Hảo bất động như tượng, không lên tiếng…

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219