Dục Uyển

Phần 84
Phần 84

“Cốc! Cốc… cốc…”

Hoắc Phi sau khi cắt đuôi được mấy em xinh tươi khi nãy, đã quay lại phòng của Dục Uyển. Lần này không ai cản trở hắn gõ cửa nữa, nên hắn có thể gõ đến nửa đêm cũng không sao.

“Két… t…”

Nhưng cửa không khóa chốt, lại tự động bị đẩy vào. Không có gì ngăn lại, âm thanh từ trong phòng lại vọt thẳng ra ngoài.

“Ưm… m…”

“Ah… a… ah…”

Tiếng vận động kịch liệt trên giường, tiếng rên rỉ mất hồn của phụ nữ, cùng tiếng đàn ông sung sức hét gầm lên. Khiến cho đôi mày của Hoắc Phi chau lại, lòng nôn nóng khẩn trương. Tại sao trong phòng Dục Uyển lại có những âm thanh này phát ra. Chẳng lẽ…

“Cộp… cộp…”

Hoắc Phi lập tức đi thẳng vào trong, không cần sự cho phép của chủ nhân. Chỉ muốn lôi đầu tên gian phu đó ra đánh một trận nhừ tử, hắn còn chưa được thượng dù một lần, lại dám phỏng tay trên hắn.

Nhưng thật là xấu hổ đi à…

“Á… a…”

Lý Nhã đang trần truồng cưỡi trên người của Bạch Ngạn Tổ, nhìn thấy Hoắc Phi bước vào, xấu hổ lập tức hét lên, chưa biết phản ứng ra sao.

Bạch Ngạn Tổ lập tức xoay người đè Lý Nhã xuống dưới giường, lấy chăn đắp lại cho cô. Phụ nữ của hắn đương nhiên không thể để cho tên đàn ông khác thấy tiện nghi được, cho dù là huynh đệ tốt đi nữa.

“Vèo…” Bạch Ngạn Tổ quơ tay cầm lấy cái gối, ném vào mặt Hoắc Phi.

“Tại sao mày không gõ cửa trước khi vào…”

“Ai nói là tao không gõ cửa, cả cánh cửa sắp bị tao đập nát, mày có nghe sao…”

Hoắc Phi thân thủ mau lẹ, nhanh tay chụp được cái gối trước khi nó đập vào mặt hắn, rồi chọi ngược về phía Bạch Ngạn Tổ.

“Dục Uyển đâu…” Hoắc Phi lên tiếng.

“Làm sao tao biết”

Lý Nhã từ trong ổ chăn, chui đầu ra.

“Từ tối em đã không thấy bạn ấy… chắc cũng được một tiếng”

Thật lạ, đã hơn mười giờ Dục Uyển có thể đi đâu.

“Hai người cứ tiếp tục chuyện đang làm…”

“Rầm… m…”

Hoắc Phi đóng sập cửa lại, cầm điện thoại lên gọi thì chỉ nghe thấy nhạc chờ tò tí te. Không ai bắt máy, hắn đi dạo một vòng quanh khách sạn cũng không tìm được Dục Uyển.

“Có thể đi đâu được chứ” Hoắc Phi mỏi nhừ cả hai chân, hắn ngồi xuống ghế đá.

Cách đó không xa, ở ngay phía sau lưng của hoắc phi. Dục Uyển đang làm chuyện mà người đời ném đá, xã hội lên án. Đó là chia rẻ uyên ương.

“Cục xương này là anh tặng em, anh biết em thích ăn thịt… đợi khi nào ông chủ cho anh ăn thịt, anh sẽ chui rào sang nhà em”

“Anh Yêu! Anh thật đối xử tốt với em” Cẩu tỷ Siberia, e thẹn nhận lấy cục xương định tình từ Cẩu ca Alaska.

Dục Uyển bị Hoắc Luật chọc tức, nên nhìn thấy cái gì cũng chướng mắt. Đến hai con chó đang ân ân ái ái trước mặt cũng làm cô không thuận mắt.

“Cẩu ca! Sáng nay tao thấy mày chạy theo đuôi con chó cái của bà chủ nhà, bây giờ lại quấn lấy cô nàng tuyết Siberia này… mày biết cái gì là chung thủy không, giống hệt như cái tên khốn đó”

“Còn mày nữa… đừng nhìn thấy anh Alaska này cao to, lông nhiều mà thích thú, nó chẳng phải là loại chó tốt lành gì, khắp người nó đều là bệnh truyền nhiễm cả, ở cạnh nó mày nhất định sẽ bị lây bệnh…”

Hoắc Luật khốn kiếp, tôi nguyền rũa cả đời này anh sẽ không cưới được vợ. Đồ xấu xa, anh lên giường với người phụ nữ khác có gì hay ho, mà muốn tôi đến xem. Muốn khoe khoang kỹ thuật của anh lợi hại thế nào sao. Đợi đến lần sau, tôi lên giường với đàn ông khác bảo anh đến xem, nhất định sẽ chọn người có kỹ thuật giỏi hơn anh gấp mười lần, khiến anh xấu hổ đến chết.

“Gâu… gâu…”

Chó tuyết Siberia hình như nghe hiểu hết lời của Dục Uyển nói, nó quay sang nhìn chó đực Alaska, sủa “gâu… gâu…” rồi nguây nguẩy cái đuôi bỏ đi, chó đực Alaska đuổi theo.

“Gâu… gâu…” Hai con cùng sủa loạn xạ một hồi lâu, không biết chúng nói gì. Nhưng Dục Uyển cũng đoán được đại khái ý chính.

“Cưng à! Em đừng tin lời bà tám đó, anh chỉ có mình em thôi, con chó cái bà chủ nhà nào đó… anh không hề biết, anh không quen cô ta…” Cẩu ca sủa gâu gâu, phần lớn những kẻ lăng lăng khi bị bắt quả tang thì đều sẽ nói như vậy.

“Tôi không tin anh… không có lửa làm sao có khói, anh và con chó cái đó nhất định đã có gì với nhau nên người ta mới nói… chúng ta chia tay đi, sau này anh đừng đến tìm tôi nữa, nếu không ba mẹ tôi sẽ cắn chết anh” Cẩu tỷ Siberia nhả cục xương nó đang ngậm ra, trả lại tính vật định tình cho cẩu ca Alaska, rồi chạy thẳng về nhà.

Nhìn thấy Cẩu tỷ bỏ chạy, còn Cẩu ca nửa bước cũng không đuổi theo. Dục Uyển biết chuyện của chúng coi như là đã xong.

“Gừ… ừ… gừ… ừ… ừ…”

Nghe thấy tiếng gầm gừ, anh mắt phát ra lửa của Cẩu ca. Dục Uyển nuốt từng ngụm nước bọt, cô biết lần này mình đã gây ra họa lớn, lỗi tất cả là do Hoắc Luật. Chính hắn làm cho cô tức giận che mờ đi lý trí, tại sao lại đi chọc giận một con chó.

“Cẩu ca! Anh bình tĩnh lại, đừng nên manh động… chó cái thôi mà, không có con này thì có con khác…” Dục Uyển cố gắng vùng vẫy trước phút chót.

“Bà tám! Bà làm cho em Siberia giận tôi, tôi sẽ cắn nát bà ra… gâu… gâu…” Cẩu ca lấy đà thật xa, rồi chạy thẳng đến chỗ Dục Uyển.

“Cộp… cộp…”

Nhìn khí thế của cẩu ca như thủy triều dâng, nước lũ vỡ đê không có gì có thể ngăn được cơn tức giận của nó. Dục Uyển biết chuyện duy nhất cô có thể làm lúc này là bỏ chạy.

“A… a… Cứu mạng, có ai không…”

Hoắc Phi nghe thấy tiếng hét, và dáng người quen thuộc đang bán mạng chạy về phía hắn. Lúc đầu hắn không thể nhìn ra đó là ai, nhưng khi nhận ra đó là Dục Uyển, còn đang bị một chó hung hăng dữ tợn đuổi dí.

Hoắc Phi lập tức phóng qua phía đối diện, giật lấy hai cái đùi gà trên tay của một bé trai đứng bên kia đường.

“Em trai! Cho anh mượn, lát nữa anh sẽ mua cái khác trả em”

“Hu… u…” Mất trắng hai cái đùi gà về tay của Hoắc Phi, nó khóc thét như trời u đất ám, còn mẹ hiền của nó thì chửi xói xả.

“Thằng khốn nạn! Ngay cả đồ ăn của con nít mày cũng giành hả… thằng khốn”

“Bốp…” Bà ta tháo chiếc dép ra, ném thẳng về phía của Hoắc Phi.

“Đừng khóc con yêu! Mẹ sẽ dẫn con đi mua hai cái đùi gà khác, xem như là cúng cho cô hồn vậy…”

“Híc… híc… cô hồn là gì vậy mẹ” Cậu bé lấy hai tay dụi dụi vào mắt, ngơ ngác nhìn người mẹ hiền của mình.

“Cô hồn là cái loại giống như thằng khốn nạn vừa rồi”

Quay lại diễn biến của Dục Uyển…

Cô đang chạy thục mạng, khắp người đều đổ hết mồ hôi. Nếu biết nó hung dữ như vậy thì cô đã không chọc vào nó. Dục Uyển vừa kêu cứu, vừa chạy và nhìn lại phía sau, để xem Cẩu ca đuổi đến đâu rồi.

“Á… A…” Số cô thật là xui mà, giữa lúc nước sôi lửa bỏng thế này lại mọc ra một cục đá ngán giữa đường, hại cô ngã nhào xuống đất.

“Gừ… m… gừ… m… m…” Cẩu ca lao đầu về phía cô.

Không xong rồi, lần này cô nhất định bị nó cắn chết…

“Bà tám! Bà tới số rồi… Gừ… m… m…” Cẩu ca sủa, lúc cẩu nhào tới thì nghe được âm thanh vi vút trong gió, những vật thể lạ đang đáp xuống người nó.

“Bốp… bốp…” Hai cái đùi gà thơm phúc, nóng hổi đã đập ngay vào bản mặt của cẩu ca.

“Gâu… gâu…”

Cẩu ca bị tập kích bất ngờ có chút bấn loạn nên sủa ầm trời, hết giây phút hoang mang, nó bắt đầu chú ý đến hung khí trước mắt. Thật thơm, thật to và có nhiều thịt.

“Em siberia rất thích gà rán KFC, đem cái này tặng cho em ấy… nhất định sẽ không còn giận mình nữa” Cẩu ca cúi xuống ngậm hai cái đùi gà cho vào miệng, rồi quay đầu lại, chạy như bay đến nhà nàng Siberia, chui hàng rào.

“Gâu… gâu… em cưng, em có nhà không… gâu… gâu”

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219