Dục Uyển

Phần 95
Phần 95

Câu lạc bộ Judo – Dahlia.

“Zá… a…” Hoắc Phi xoay người, túm lấy tay của một đội viên, quật mạnh xuống sàn.

“Bịch…”

Chắc là đau lắm, mọi người bên dưới đều ớn lạnh rùng mình, nhăn mặt không dám nhìn.

“Thật đáng sợ…”

Đó đã là người thứ bảy trong buổi tập ngày hôm bị Hoắc Phi đánh ngã, bốn người còn cũng không muốn lại trở thành bao cát tiếp theo cho hắn xả giận. Nên khi Hoắc Phi vừa chỉ tay xuống dưới, gọi tiếp người thứ tám bước lên thì người nọ lại đùng đẩy cho người kia.

“Mày lên đó đi…” Bạn hiền nhìn Hoắc Phi đang chìa ngón tay ra, ngoắc gọi mình, liền đẩy vai của người bên cạnh.

“Tại sao lại là tao, nó kêu mày mà…” Người bên cạnh lên tiếng.

“Vì mày là đội trưởng, bảo vệ an toàn cho các thành viên trong câu lạc bộ là trách nhiệm của mày”

“Vậy ai sẽ bảo vệ an toàn cho tao, mày không thấy nó mạnh cỡ nào sao”

Tên đội trưởng đang đau đầu nghĩ cách để không biến mình thành bao cát, thì nhìn thấy Dục Uyển từ bên ngoài cửa bước vào. Một tia sáng xoẹt qua trong đầu hắn, chạy đến giữ Dục Uyển lại.

“Dục Uyển! Anh chợt nhớ mình có hẹn, em ở lại tập với Hoắc Phi… khi nào tập xong thì khóa cửa phòng lại giùm anh, chìa khóa anh giao cho em…” Sau khi đặt sâu chìa khóa vào tay của Dục Uyển thì hắn bỏ chạy nhanh như tên bắn.

“A… Anh đau bụng quá… phải đi ra ngoài giải quyết, em ở lại mạnh khỏe…”

“A… a… Bọn anh cũng có hẹn… bọn anh về trước, em bảo trọng…”

Cái gì đây, cái gì mà “mạnh khỏe” “bảo trọng”. Dục Uyển còn ngơ ngác không hiểu chuyện gì thì tất cả đã biến mất. Câu lạc bộ chỉ còn cô và Hoắc Phi thì tập cái gì chứ.

“Hoắc Phi! Hay là chúng ta cũng…” Dục Uyển vừa đi đến trước mặt của Hoắc Phi.

“Bịch… ch…”

Cô vẫn chưa nói hết câu đã bị hắn quật mạnh xuống. Một trận long trời lỡ đất, cô đã nằm sấp dưới sàn. Hoắc Phi lạnh lùng đi lướt qua người cô, hắn không để tâm Dục Uyển còn nằm dưới sàn.

Cô thật sự không thể nhịn hắn được nữa, mới sáng ra cướp son môi của cô không trả, tiếp theo giành chỗ ngồi của cô, bây giờ không nói gì hết quật cô một cái chí mạng rồi bỏ đi.

“Zá… a!!!”

Dục Uyển đuổi theo Hoắc Phi. Cô vung tay đấm tới tấp vào mặt hắn, thân thủ của Hoắc Phi cũng rất nhanh nhẹn, hắn cứ lùi cứ né, cứ lùi cứ né. Tất cả cú đấm của Dục Uyển, chẳng có cái nào có thể đánh trúng vào người của hắn.

“Á… A…”

Cô không tin, không có cái nào đánh trúng hắn. Tức giận Dục Uyển vung chân lên đá thật cao, một vòng xoẹt qua ngang mặt của Hoắc Phi, hắn cúi người xuống tránh đòn, hại cô mất đà, trẹo chân nên té cái rầm xuống đất.

“A… a… Cái chân của tôi… đau quá…” Dục Uyển lại nằn lăn ra đất, ôm cái chân kêu la ầm ĩ.

“Có sao không, đưa tao xem” Hoắc Phi khẩn trương vọt đến, hắn nắm bàn chân nhỏ nhắn của Dục Uyển lên xem, lại bị cô đá văng ra.

“Tránh ra! Ai cần thứ thất thường như anh quan tâm… tôi không biết anh bị làm sao, lúc thì đối xử rất tốt với người ta… lúc lại nổi điên giận dỗi, tôi đã làm gì anh hả…” Cô hét lên.

“Mày không biết thật sao…”

“Tôi không biết… không biết… không biết đó…” Dục Uyển ương bướng, liên tiếp hét vào mặt hắn.

Hoắc Phi bất ngờ sáp tới, đặt tay sau gáy của Dục Uyển kéo gần khoảng cách giữa họ, môi hắn mạnh mẽ chiếm lấy môi cô, thô bạo hôn xuống.

“Ưm… m…” Cô đánh túi bụi vào ngực Hoắc Phi, nhưng hắn không hề dừng lại vẫn cắn vẫn mút theo ý mình.

“Bây giờ có hiểu hơn không…”

“Chát… t…”

Dục Uyển tát thẳng vào mặt của Hoắc Phi, ngay sau khi hắn vừa buông cô ra, rồi bỏ đi. Anh xem tôi là đồ vật để trêu đùa sao, muốn làm gì thì làm…

“Tao thích mày… con ngốc”

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219