Dục Uyển

Phần 27
Phần 27

“Cốc!! Cốc…”

“Tiểu Uyển! Nếu con không muốn xuống lầu… mẹ để điểm tâm ở đây, khi nào con đói thì ra ăn” Tiêu Tường đặt khây điểm tâm xuống trước cửa, rồi xoay người đi.

Đã ba ngày từ khi Bạch gia đến Hoắc gia từ hôn, thì cánh cửa đó vẫn chưa từng được mở ra.

“Dục Uyển! Vẫn không ra khỏi phòng” Hoắc Nghị lên tiếng.

Từ lúc nhỏ tâm nguyện của Dục Uyển là được gả cho Bạch Ngạn Tổ, làm thiếu phu nhân của Bạch gia. Bạch gia từ hôn chính là một đả kích rất lớn với con bé, nhưng thà là nó làm ầm lên, đòi sống đòi chết như trước đây, sẽ không khiến cho bà lo lắng như bây giờ.

“Con bé cứ nhốt mình trong phòng, em sợ nó sẽ suy nghĩ dại dột mà làm chuyện bậy… nếu Dục Uyển nghĩ không thông mà tìm đến cái chết, thì em cũng không muốn sống nữa”

“Em suy nghĩ đi đâu vậy…” Hoắc Nghị kích động khi nghe Tiêu Tường nói chuyện gỡ, trong lòng bà, ông biết bản thân mãi chỉ là thứ hai.

“Con bé chỉ muốn yên tĩnh, em quên rồi sao… trong mấy ngày này nó không muốn mọi người đến làm phiền”

“Nhưng em vẫn cảm thấy không được yên tâm, trước đây con bé chưa bao giờ như vậy”

“Trước đây là vì nó chưa trưởng thành, em phải cảm thấy yên tâm hơn vì Dục Uyển ngày càng hiểu chuyện, không phải ngồi đó mà suy nghĩ lung tung”

“Anh nói đúng… có lẽ là em đã suy nghĩ quá nhiều”

Tiêu Tường được Hoắc Nghị dìu xuống lầu, hai người họ không hề hay biết, thật ra đằng sau cánh cửa đó là căn phòng trống rỗng. Dục Uyển đã biến mất cùng với tất cả nữ trang quý giá, chỉ để lại lá thư, với một dòng duy nhất.

“Tạm biệt”

Tập đoàn Hoắc thị.

Restroom.

“Tôi nghe nói tất cả các khoản đầu tư của các ông gần đây, đều không được thái tử gia thông qua, là thật sao” Cao luật sư, cố vấn luật sư cấp cao.

“Tên nhóc đó biết cái gì là quản lý tập đoàn, hắn chỉ giỏi ra vẽ ta đây… những dự án tôi đưa ra, có cái nào là không có lợi cho Hoắc thị, là hắn không biết cái gì là kinh doanh” Bành Tổng, giám đốc điều hành cấp cao.

“Dự án khu chung cư ở Hán Thăng có chỗ nào bất ổn, hắn lại không cho đầu tư… đúng là tiền để trước mặt cũng không biết lượm… chỉ có thằng ngu mới vậy” Ngô Tổng, giám đốc điều hành cấp cao, cũng đồng chung cảnh ngộ.

“Gian sơn này cũng không phải chỉ riêng họ Hoắc, nếu không có những lão già như chúng ta, Hoắc thị có được ngày này sao” Diêu Tổng, giám đốc điều hành cấp cao.

“Khu đất ở vịnh Thiên Sa là con gà đẻ trứng vàng, nếu thái tử gia lại bác bỏ như những dự án lần trước, Hoắc thị sẽ mất cơ hội kiếm tiền… các ông dự định thế nào” Cao luật sự lên tiếng, ông ta cũng là một trong những cổ đông của công ty, Hoắc thị không sinh lời thì ảnh hưởng trực tiếp đến ví tiền của ông ta, vì vấn đề này Cao luật sư rất là quan tâm.

“Tôi đã thương lượng với các cổ đông khác, bọn họ đều ủng hộ dự án ở Thiên Sa… một mình hắn không đồng ý thì sao chứ, Hoắc thị không phải của riêng Hoắc gia”

“Đúng vậy! Phải để cho thái tử gia đó hiểu rõ… những lão thần của chúng ta không phải là những con cọp rụng răng, dễ bắt nạt” Ngô Tổng, giám đốc điều hành cấp cao.

“Vậy các ông muốn tạo phản sao” Cao luật sư mỉm cười trong gương.

“Tạo phản… ông nói gì mà ghê vậy, thái tử mới đăng cơ chắc chắn rất muốn thể hiện năng lực của mình trước mặt mấy lão già này… tôi chỉ muốn hạ chút nhuệ khí của hắn, tuổi trẻ lúc nào chẳng bồng bột, cho nên mới cần những lão già như chúng ta bên cạnh nhắc nhở” Bành tổng nhếch miệng cười, rồi lấy khăn giấy lau tay.

“Gian sảo nhất cũng chỉ có ông… ha… a…” Cao cố vấn lên tiếng.

“Còn ông hãy ngồi đó mà chờ xem kịch hay”

“Ha… a…”

Không khí trong phòng trở nên rất yên tĩnh sau khi bốn lão già rời khỏi, một sự lắng đọng…

“Két… t…”

Hoắc Khiêm từ sau cánh cửa đi ra, vẫn dáng vẽ ung dung điềm tĩnh như mọi ngày, hắn rữa tay rồi rời khỏi nhà vệ sinh.

“Kịch hay sao… tôi cũng muốn xem”

Phòng họp.

“20, 9 Tỷ…”

“Chúng tôi đã điều tra rất kỹ lưỡng, tài chính cũng như con số mà các công ty tham gia đấu thầu có thể đưa ra, con số này rất ổn” Diêu tổng lên tiếng.

“So với giá khởi điểm cao gấp bốn lần… các ông vẫn cho là ổn” Hoắc Khiêm mỉm cười nhìn họ.

“Nếu tin tức chính phủ muốn xây khu nghỉ dưỡng cao cấp ở Hán Trì công bố ra ngoài, cậu sẽ thấy con số 20. 9 tỷ này chẳng là gì so với lợi nhuận mà vịnh Thiên Sa mang lại” Bành Tổng mỉm cười khinh thường, cho sự thiếu hiểu biết của Hoắc Khiêm.

“Hoắc thiếu gia! Bàn bạc nãy giờ cũng đủ rồi… cậu quyết định đi, có đồng ý dự án này hay không” Ngô tổng lên tiếng.

Nếu hôm nay hắn không đồng ý, có lẽ đã không nể mặt mấy lão già này, họ đã khổ công như vậy thì hắn cũng không nên làm họ thất vọng.

“Nếu ba vị tổng giám đốc đều cho rằng dự án ở vịnh Thiên Sa sẽ mang về lợi nhuận cho Hoắc thị, thì cứ tiến hành…”

“Vậy là cậu đã đồng ý dự án lần này” Bọn họ mừng rỡ nhìn hắn, nụ cười chưa giữ được lâu, đã bị một chữ “nhưng” của Hoắc Khiêm cướp mất.

“Nhưng con số 20, 9 tỷ vẫn chưa ổn”

“Hoắc thiếu gia! Vậy cậu muốn bao nhiêu… nếu thấp quá tôi sợ sẽ không đấu thầu được vịnh Thiên Sa”

Hoắc Khiêm mỉm cười nhìn các cổ đông trong công ty, chậm rãi đưa ra con số của hắn.

“40 Tỷ…”

“Cái gì… 40 tỷ sao”

Hoàn toàn nằm trong suy đoán của Hoắc Khiêm, tất cả mọi người đều nháo nhào lên. Trước sự ồn ào, khó tin của họ. Hoắc Khiêm lại làm ra một chuyện khiến họ ngỡ ngàng hơn. Hắn quay sang nhìn đại mỹ nhân của Hoắc thị.

“Tôn tổng! Phiền cô liên hệ với các tòa soạn, tôi muôn mở họp báo… cho cả thành phố này biết rằng, Hoắc thị nhất định phải có được vịnh Thiên Sa”

Cả ba vị tổng giám đốc cấp cao đều ngớ người. Bọn họ có nghe nhầm không, đây là lần đầu tiên Hoắc Khiêm đồng ý dự án của họ, còn muốn mở cả họp báo. Nhưng nếu làm vậy, không phải sẽ làm cho việc đấu thầu của Hoắc thị thêm khó khăn sao. Hoắc Khiêm đang định giở trò gì đây.

“Reng… Reng…”

Trong lúc này thì chuông điện thoại lại reng lên.

“Thiếu gia! Là điện thoại của Hoắc tổng quản… cậu có nghe máy không” Vệ sĩ đưa điện thoại cho Hoắc Khiêm cầm.

“Alo!”

Không rõ trong điện thoại, Hoắc tổng quản nói gì mà Hoắc Khiêm lập tức rời khỏi, sau khi ngắt điện thoại.

“Thiếu gia! Cậu muốn đi đâu” Bác Trần, tài xế lên tiếng.

“Sở cảnh sát”

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219