Dục Uyển

Phần 17
Phần 17

Mười phút sau…

Dục Uyển có cảm giác như đang lâng lâng trên mây, cơ thể chao đảo lắc lư. Trước mắt sương khói bồng bềnh. Có phải vì một cái đẩy nhẹ của tên xã hội đen vừa rồi đã tiễn thẳng cô lên thiên đường chăng.

Nếu không, sao cô lại gặp được ba thiên thần đẹp đến vậy, họ rạng rỡ chói mắt như thần Apollo trong truyện cổ Hi Lạp mà cô vẫn kể cho Bin và Bo nghe mỗi tối. Nụ cười của họ cũng thật thân thiện, giống như thiên sứ.

Nếu Dục Uyển khó mà tưởng tượng được việc mà ba anh em này đang làm với mình, cô sẽ không thể dùng hai từ thiên sứ để hình dung.

“Em nghĩ con nhỏ dâm đãng này từ lâu đã phải nát bét, không ngờ nó vẫn còn là xử nữ, bên dưới nó chật khít, mút chặt lấy em”

Hoắc Phi đang cưỡi trên người của Dục Uyển, để cô nửa ngồi nửa quỳ trên giường, dục vọng mãnh liệt lại liên tục công phá.

“Phạch… phạch… ưm… ưm…”

Âm thanh phạch phạch khi da thịt tiếp xúc kịch liệt, tiếng rên rỉ của Dục Uyển, hòa cùng tiếng thở gấp của Hoắc Phi, tạo nên vũ điệu hoan ái sôi động, cổ võ cho hắn muốn dừng cũng không thể dừng.

Mặc dù tác dụng của thuốc đã không còn nhưng dục vọng cứ muốn được chôn sâu trong hoa huyệt của Dục Uyển, quyến luyến không muốn tách ra. Hắn chưa bao giờ có cảm giác mất kiểm soát như lúc này.

“Thân thể của nó cũng rất đẹp”

Hoắc Luật miệng thì mút lấy nhũ hoa của Dục Uyển, tay lại đang nhào nặn xoa bóp hai vú, cảm giác mịn màn đàn hồi thật đã tay, giống như đang bóp hai quả bong bóng, đầu lưỡi của hắn cứ đảo quanh nhũ hoa, đôi lúc lại cắn khẻ in lên dấu răng, khiến cho nụ hoa nở rộ xinh đẹp.

“Cái miệng nhỏ này cũng rất lợi hại như vậy… nó vừa khít, giống như nó sinh ra là để phục vụ cho anh”

Dục vọng của Hoắc Khiêm ra vào liên tục trong miệng của Dục Uyển, lần nào cũng đẩy thật sâu vào, hai tay hắn giữ chặt lấy đầu của Dục Uyển, lâu lâu hắn lại dừng lại, hưởng thụ khoái cảm to lớn, được sưởi ấm và bao bọc rồi từ từ rút ra.

“Ưa… a… Không… muốn… không muốn”

Trong cơn mê loạn, một chút ý thức còn sót lại của Dục Uyển đang phản kháng. Cô đẩy Hoắc Khiêm ra.

Cô vừa đẩy ra thì Hoắc Khiêm lại nhét vào. Dục Uyển cũng buông xuôi, cứ như một con búp bê mặc tình cho người ta sắp đặt. Từ từ mút vào nam căn của hắn.

“Em cũng muốn thử xem cái miệng của nó và miệng nhỏ bên dưới cái nào lợi hại hơn”

“Vậy thì đổi đi…”

Hai anh em Hoắc Phi và Hoắc Khiêm bắt đầu đổi tư thế, Hoắc Khiêm thì dục vọng của hắn đúc vào hoa huyệt đầy mật dịch.

“Thân thể con nhỏ này đúng là dâm đãng trời sinh, hôn mê không biết gì mà chỗ này vẫn đầy nước như vậy”

Hoắc Phi đem dục vọng động thân ra vào trong miệng nhỏ, nước bọt thấm ướt cả to lớn của hắn.

“Cảm giác cũng dễ chịu nhưng em vẫn thích cái miệng nhỏ bên dưới hơn”

“Hai người có ngửi thấy mùi gì không” Hoắc Luật lên tiếng.

Hoắc Phi đang ra vào trong miệng của Dục Uyển, hắn cúi người xuống hít một hơi thật sâu trên tóc của Dục Uyển.

“Thật sự rất thơm, chưa bao bao giờ em ngửi thấy mùi hương này”

Hoắc Khiêm đang luật động bên dưới, cũng nhấc một chân của Dục Uyển lên, cúi đầu xuống ngửi.

“Không giống với mùi nước hoa của nó thường ngày”

Càng ngửi ba anh em họ Hoắc càng cảm thấy rạo rực, cơ thể lại hưng phấn là kỳ, đương nhiên bộ vị bên dưới cũng tỉnh táo hơn. Mặc dù tác dụng của thuốc đã tiêu tan từ lần đầu tiên họ bắn dịch nóng vào người Dục Uyển, nhưng mùi hương này khiến họ không thể dừng.

“Ah… h… h…”

Bên ngoài…

Người phụ nữ quý phái với chiếc đầm dạ hội lệch vai quyến rũ màu đen, tóc búi cao, môi đỏ tô son, đôi bông tai kim cương lấp lánh đang tỏa sáng, theo bước đi gấp gáp của bà ta.

Tiệc sinh nhật cũng sắp bắt đầu nhưng ba nhân vật chính lại không thấy. Không chỉ quan khách nóng lòng mà Hoắc chủ tịch cũng đã phát cáu, trước khi ông ta thật sự nổi giận thì bà phải mau tìm ra bọn chúng.

“Chào phu nhân”

“Hoắc quản gia! Ông có nhìn thấy ba vị thiếu gia không”

“Hồi chiều tôi có nhìn thấy tiểu thư kéo ba vị thiếu gia vào phòng, không biết họ còn ở trong phòng không… để tôi đi xem thử”

“Không cần… ông hãy đi làm việc của mình”

“Dạ! Phu nhân”

Đôi tay của bà ta nắm chặt lại, khi nghĩ đến Dục Uyển và ba anh em họ Hoắc đang đơn độc trong phòng. Con nhỏ dâm đãng đó lại định giở trò gì nữa đây, nó mà dám có ý đồ xấu bà sẽ không tha cho nó.

Cộp… Cộp…

Bà gấp gáp đi đến phòng của Dục Uyển, qua khe hở giữa hai cánh cửa, bà có thể nhìn thấy cảnh tượng choáng váng bên trong. Kinh hãi, hốt hoảng, bàng hoàng…

“Ầm… m…”

Bà đẩy cửa ra, rồi hét thất thanh:

“Ba đứa đang làm gì hả…”

Cả ba đều giật mình xoay người lại:

“Dì…”

Bà tức giận đi vào, gom hết quần áo dưới đất ném vào người họ.

“Còn không mau mặc đồ vào, mấy đứa đang làm cái trò gì hả, thật hết nói nổi”

Khi ba anh ẹm họ rời khỏi người của Dục Uyển thì cô như một quả bóng xì hơi, ngã sấp xuống giường, đôi mắt lờ đờ không biết gì, thật ra ngay từ đầu đã không biết gì rồi.

“Chuyện này chắc chắn là do con nhỏ lẳng lơ này làm” Bà nổi điên bước tới bàn, cầm ly nước hất vào mặt của Dục Uyển.

“Aò… o…”

Đôi mắt mơ màng mở ra. Trước mặt cô, một bà cô già xinh đẹp đang rất tức giận và ba chàng hoàng tử “lung linh” như từ trong truyện bước ra, cả người họ trần truồng, thứ to lớn đó có gì đáng tự hào tại sao họ lại không che đậy.

Họ nhếch miệng cười với cô, kiểu cười nửa vời tự mãn này có nghĩa gì chứ…

Dục Uyển nhìn xuống dưới giường, những vết máu đỏ tươi cùng với mật dịch quyện lại vào nhau, và cảm nhận thân thể đau nhức bầm dập. Chưa từng ăn thịt heo, cũng biết heo chạy. Dục Uyển đưa tay lên vỗ trán.

“Không ngờ, lần đầu tiên của mình lại như vậy mà mất đi” cô thầm nghĩ trong bụng.

“Chát… t…”

Đây không biết là cái tát thứ mấy Dục Uyển nhận được từ khi đến với cái nơi kỳ quái này, cũng không biết bản thân đã đắc tội gì, mà ai gặp cũng muốn tát.

“Đồ dâm đãng không biết xấu hổ, mày cũng lẳng lơ như mẹ mày vậy… một lũ không biết liêm sĩ”

Dù là lần đâu tiên gặp mặt, nhưng cũng thật kỳ lạ, Dục Uyển lại biết rất rõ về bà cô xinh đẹp này. Bà hai của Hoắc chủ tịch, cũng chính là dì ruột của ba anh em họ trước mắt cô, Lữ Trị.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219