Dục Uyển

Phần 49
Phần 49

Sau nhiều lần cố gắng tông cửa nhưng không thành, Hoắc Phi đã phá nát cả cánh cửa bằng bình chữa cháy.

“Rầm… m…”

Đập vào mắt hắn, chính là hình ảnh của Phi Yến đang nửa quỳ nửa nằm trên sàn, váy áo bị xé rách đến tận đùi, tóc xoăn rối bời và tay đang nắm chặt lấy mảnh vỡ thủy tinh.

Những giọt máu nhỏ giọt từ mảnh thủy tinh, cùng với rượu van đang đổ từ trên bàn xuống, trộn lẫn dưới sàn, không rõ đâu là máu, đâu là rượu. Hoắc phi vội vã chạy vào trong.

“Phi Yến”

Việc đầu tiên của Hoắc Phi làm khi bước vào trong phòng, là giật lấy mảnh thủy tinh từ tay của Dương Phi Yến và ném xuống đất, hắn kéo cô ra phía sau. Nhìn vết thương đang chảy máu của cô, hắn cuống cuồng không biết làm sao. Phi Yến thì hoảng sợ như cái xác vô hồn, nhìn thấy Hoắc Phi bước vào ý thức của cô mới trở về.

“Thiếu gia!”

Vết thương trên tay của Phi Yến, là do chính cô tư cắt vào mình, để uy hiếp gã đàn ông trước mặt. Kẻ có bộ dáng cao cao tại thượng và nụ cười như ác ma, Tề thiếu.

“Thằng khốn! Không phải tao nói mày phải tránh xa cô ấy sao…” Hoắc Phi tức giận, lớn tiếng hét vào kẻ đang ngồi vắt chéo chân trên ghế.

Tề Thiếu lười biếng đứng dậy, hắn tháo khăn choàng trên cổ xuống, rồi đi đến chỗ của hai người Hoắc Phi và Phi Yến.

“Thằng khốn… không phải là cách xưng hô, mày nên lịch sự hơn”

“Dù sao trước đây tao với mày cũng là bạn thân… phải không… Huyền Ni”

Tề thiếu không quan tâm đến sự hiện diện Hoắc Phi, hắn kéo mạnh Phi Yến ra phía trước, lấy khăn choàng cổ của mình, băng lại vết thương cho Phi Yến.

“Huyền Ni! Không nên tự làm mình bị thương, như vậy… tôi sẽ rất đau lòng” Tề thiếu mỉm cười, nâng cằm của Phi Yến lên.

Huyền Ni chính là pháp danh của Dương Phi Yến lúc còn ở chùa, cô đã sống với cái tên đó suốt mười tám năm, nhưng chính tên ác ma trước mặt đã cướp mất cái tên đó của cô, chính hắn đã gieo rắc vào cô cơn ác mộng hàng đêm. Cô luôn muốn tránh né hắn, nhưng sao hắn mãi không chịu buông tha cô.

Nhìn thấy đôi vai của Phi Yến đang run lên vì sợ hãi, Hoắc Phi bước đến đẩy Tề Thiếu ra.

“Mày muốn gì, tại sao lại không để cho cô ấy được yên”

Tề thiếu tỏ ra vừa khó xử, vừa lưỡng lự, hắn nhìn Hoắc Phi và…

“Nói thế nào đây… chỉ có thể là… mùi vị của cô ấy quá tuyệt, khiến tao mãi không thể quên, muốn chơi thêm lần nữa…”

“Ha… a…”

Tiếng cười của Tề thiếu và bọn thủ hạ phía sau hắn, khiến cho Phi Yến run sợ. Khi nhớ đến cơn ác mộng của hai tháng trước.

Ấn tượng của tiểu ni cô giành cho Hoắc Phi sau vài lần theo Lữ Tranh đến chùa, để lại cho cô là một cậu thiếu gia ngang bướng, thích làm loạn nhưng ngây thơ và lương thiện.

Cho nên, dù biết được cuộc cá cược giữa hắn và đám người của Tề thiếu nhưng cô lại không thấy sợ hãi, hay né tránh mỗi khi hắn tiếp cận.

Hoắc Phi từng nghĩ người con gái ngây thơ, ngờ khạo nhất trên đời này phải là Lý Nhã, nhưng khi gặp Phi Yến hắn mới biết vẫn còn người ngu ngốc hơn.

Lý Nhã chỉ đứng thứ hai, sau người tiểu ni cô này. Ấn tượng lần đầu tiên của hắn giành cho Phi Yến, là một tiểu ni cô có đôi mắt trong veo, hồn nhiên và rất tò mò.

Không biết do kỹ năng tán gái của hắn quá siêu, hay tiểu ni cô này ngu đến hết thuốc chửa. Với bản tính xấu xa từ trong bụng mẹ và tính lũy suốt nhiều năm. Hoắc Phi đã không che giấu ý đồ đen tối với tiểu ni cô ngay từ lần gặp đầu tiên, hắn nói thẳng với tiểu ni cô là hắn muốn “chơi” cô. Nhưng cô lại không chút do dự, hồn nhiênđáp lại “tôi đồng ý”.

Hắn thật không biết lúc đó cô có hiểu ý hắn muốn nói gì hay là không. Nhưng những lúc ở cạnh cô hắn cảm thấy rất vui vẻ, và hắn đã cười rất nhiều bởi sự ngu ngốc đến đáng yêu của cô.

Với một người đặt trọn niềm tin vào mình, Hoắc Phi làm sao để người ta thất vọng, thế là họ đã trở thành bạn thân của nhau.

Nhưng nửa tháng sau, Hoắc Phi không còn theo Lữ Tranh đến chùa. Tiểu ni cô nhớ đến hắn rất nhiều, nhớ đến bộ dáng đại thiếu gia thích ra vẻ lợi hại của hắn, nhớ đến vẽ mặt nhăn nhó của hắn khi bị gà mẹ mổ vào tay lúc đi lấy trứng cùng cô và cả nụ cười đáng yêu của hắn lúc cầm quả trứng trên tay.

Suốt những ngày đó cô chỉ nghĩ đến hắn, cho đến một hôm…

Có một chiếc xe hơi sang trọng đến trước cửa chùa đón cô. Cô nhận ra chiếc xe hơi này là của Hoắc gia. Cuối cùng cô có thể gặp được gặp hắn.

Phi Yến là bị bỏ rơi trước cửa chùa từ lúc sinh ra, mười mấy năm sống trong chùa với thế giới bên ngoài cô như một tờ giấy trắng. Đây là lần đầu tiên cô rời khỏi chùa và vào trung tâm thành phố. Nên cô đón nhận mọi thứ với ánh mắt vô cùng háo hức.

Nơi họ đưa cô đến rất là đẹp, không giống như ở trong chùa yên tĩnh, nơi này có những âm thanh rất sôi động, những tiếng nhạc nghe điếc tai và mọi người đang lắc lư dưới ánh đèn màu, còn có rất nhiều thứ cô chưa từng thấy bao giờ.

Nhưng không có Hoắc Phi…

Bọn họ đẩy cô vào một căn phòng, sau đó khóa cửa lại. Người ngồi chờ cô trong phòng chính là gã ác ma trước mặt cô bây giờ. Tề Thiếu.

“Choang… ng…”

Hắn ném chai rượu xuống đất, rồi lao vào cô như một con quái vật, hắn xé nát bộ sam y trên người cô. Lần đầu tiên, tiểu ni nếm trải mùi vị kinh hoàng nhất cuộc đời mình.

Tề Thiếu tháo dây nịt ra, quăng xuống đất rồi phóng thích dục vọng của hắn. Cô kháng cự, nhưng thứ to lớn đó vẫn cường hãn đút vào người cô.

“Á… a…”

Hắn đã cưỡng bức cô suốt cả đêm, đến khi Hoắc Phi xuất hiện thì cô như một cái xác nằm bất động trên sàn, mình đầy thương tích. Và kể từ cái đêm hôm đó thì cái tên “Huyền Ni” đã chết, cô là Dương Phi Yến.

Cô cũng không biết từ đâu lại xuất hiện tin đồn. Họ nói Hoắc Phi là người chiến thắng trong trận đánh cược với Tề thiếu, sau khi chơi chán còn hào phóng tặng cô cho đám chiến hữu của mình, một ni cô thiện lương được Hoắc Phi “đào tạo” chưa tới hai tháng, đã trở nên dâm đãng phóng túng. Và tất cả mọi người trong thành phố đều tin vào lời đồn đại đó, khiến cho danh tiếng vốn không mấy tốt đẹp của Hoắc Phi, lại càng xấu hơn.

Thật ra, nếu không có Hoắc Phi thì cô đã chết ngay sau cái đêm đó. Cho nên với hắn ngoài yêu ra, cô còn rất cảm kích.

“Tao nói cho mày biết… cô ta là người của Hoắc Phi tao, nếu mày còn gây chuyện cô ấy, tao sẽ không để mày yên”

“Tao không ngờ sở thích của mình là mang giày cũ của người khác…”

“Nhưng đôi giày kém chất lượng này mày không nên mang, tao còn mấy đôi giày cũ chất lượng tốt hơn nhiều, có cần tao tặng cho mày…”

“Thằng khốn” Hoắc Phi giận dữ đấm thẳng vào mặt của Tề Thiếu.

“Bốp…”

Tề Thiếu bị đánh đến xịt máu mũi, hắn đưa tay lau vết máu dính trên mũi rồi cũng lao vào túm lấy cổ áo của Hoắc Phi.

“Thằng khốn! Mày dám đánh tao… không có Bạch Ngạn Tổ ở đây, mày nghĩ mày là ai mà dám ra vẽ anh hùng”

“Không có thằng Tổ, tao vẫn có thể đánh cho mày lếch dưới đất”

Hoắc Phi cũng túm lấy áo của Tề Thiếu ép sát lên tường, giơ tay lên đấm thẳng vào mặt Tề Thiếu, Tề thiếu thúc mạnh vảo bụng của Hoắc Phi, cả hai người ôm nhau ngã lăn xuống đất, vật qua, vật lại.

Trước đây chỉ một cú đấm của hắn thì Hoắc Phi đã nằm liệt dưới đất, từ khi nào nó lại mạnh như vậy, có thể đấm tay đôi với mình. Đây là điều mà Tề thiếu đang khó hiểu.

Sau một hồi, bất phân thắng bại nhưng cả hai đều kiệt sức. Tề thiếu mới mò mẫm đứng dậy, chỉ tay vào Phi Yến.

“Muốn tao không đến làm phiền cô ta, thì bảo Hoắc Khiêm tránh xa Kỉ Quân ra… Kỉ Quân và anh trai tao sắp đính hôn” hắn nói.

“Mày bị điên sao… Kỉ Quân đang ở nước ngoài, dính dán gì đến anh tao” Hoắc Phi cũng phun ra một ngụm máu.

“Vậy là mày chưa biết… Kỉ Quân sắp về nước, Kỉ gia và Tề gia sẽ liên hôn, nói anh trai mày đừng làm kì đà cản mũi, tránh xa cô ta ra… nếu không, Tề gia tao sẽ không để yên”

Sau khi đưa ra chiến thư, Tề thiếu cầm áo khoác lên, rồi loạng choạng bước ra khỏi phòng. Trả lại bình yên cho nơi đây.

Bởi vì vết thương trên tay của Phi Yến, nên Hoắc Phi đã đưa cô ấy đến bệnh viện, nhưng vừa nhìn thấy khuôn mặt mày bầm dập đầy thương tích của hắn. Viện trưởng Lương đã thất kinh hồn vía, lập tức lôi hắn vào phòng khám toàn thân từ trên xuống dưới.

Hơn ba tiếng sau thì hắn và Phi Yến mới rời khỏi bệnh viện, nhưng hắn không đưa Phi Yến trở lại Đế Vương mà là về nhà.

Chung cư cao cấp Lữ Thành.

“Cậu có muốn lên nhà nghỉ một lát…” Phi Yến lên tiếng.

“Khuya rồi, tôi mà không về nhà Hoắc chủ tịch lại làm ầm lên… em mau lên nhà”

Sau khi nhìn thấy Phi Yến vào trong thang máy, thì Hoắc Phi mới chịu đi về. Vừa ngồi vào trong xe thì hắn mệt mỏi, ngã lưng ra ngay phía sau.

“Thiếu gia! Giờ chúng ta về nhà hay cậu còn muốn đi đâu…”

Câu hỏi của tài xế, làm Hoắc Phi giật mình mở mắt ra. Hắn bật dậy.

“Khách sạn KQ… mau…”

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219