Dục Uyển

Phần 176
Phần 176

“Xin các người chuyển lời lần nữa… nói Phi Yến có chuyện rất quan trọng muốn gặp cậu ấy.”

“Phi Yến đúng không? Tôi có nói rồi, nhưng tiểu thư nói hiện giờ tâm trạng không tốt, nói cô về trước… có gì tiểu thư sẽ gọi điện sau.”

Suốt cả đêm Phi Yến liên tục gọi điện để giải thích. Cô không muốn gây ra rắc rối cho Hoắc Phi và cả Dục Uyển. Điều cô muốn là thoát khỏi Tề Hạo, nhưng Dục Uyển không hề nghe điện thoại. Nên trời vừa sáng, Phi Yến đã vội vã chạy đến nhà họ Hoắc tìm người.

Đây cũng là lần đầu tiên cô đến Hoắc gia, đứng trước tòa lâu đài to lớn này, một sợ hãi không tên ập đến, vì cô phải sắp đối diện với lỗi lầm của mình. Nhưng không dễ dàng như cô nghĩ. Phi Yến cho rằng sau khi nghe cô giải thích rõ ràng về chuyện của Tề Hạo, Dục Uyển sẽ thông cảm cho cô. Nhưng không phải vậy, Dục Uyển ngay cả cơ hội gặp mặt cũng không cho cô.

“Dục Uyển nói như vậy thật sao?”

“Đúng vậy… nên cô mau về đi, đừng làm tốn thời gian của mọi người.”

Buổi lể đính hôn củ Tề – Kỉ hai nhà hôm nay sẽ diễn ra, từ sớm tất cả phương tiện truyền thông đã đưa tin. Chỉ cần bật ti vi lên là có thể nhìn thấy buổi ghi hình trực tiếp, tại hội trường khách sạn Đại Kỉ Nguyên đang chuẩn bị đón rước khách. Những người có mặt đều là thành phần nổi bật, có tiếng trong cả thương giới và chính giới.

Âm thanh tin tức đính hôn vẫn phát ra, Dục Uyển thì đang đứng cạnh cửa sổ. Ở chỗ này, cô có thể nhìn thấy Phi Yến đang xoay người đi. Tối qua Phi Yến đã gọi điện rất nhiều lần lần, nhưng cô không muốn nhấc máy. Vì cô hiểu rõ, Phi Yến có thể nói gì…

Xin lỗi cô về chuyện của Hoắc Phi, vì đã mang thai con của hắn, muốn được cô tha thứ sao… Dù biết chuyện này không thể trách được một mình Phi Yến, nhưng bản thân lải có sự bày xích khi nhìn thấy Phi Yến lúc này, cảm giác rất khó chịu. Có lẽ bản thân không quá cao thượng như mình nghĩ, phải mất thêm một thời gian nữa, cô mới trở lại trước đây.

Dục Uyển hạ rèm cửa xuống, vừa xoay lưng lại thì nhìn thấy hắn.

“Em thật sự bỏ qua chuyện của Mạn Ni, không muốn truy cứu?”

Cùng một vấn đề nhưng cô đã phải trả lời rất nhiều lần. Tất bọn họ đều hỏi cô cùng một câu hỏi. Sáng nay cô mới nghe mẹ Tiêu kể chuyện đã xảy ra tối qua. Cô thật không ngờ Mạn Ni lại mắc chứng bệnh đa nhân cách, càng khó tin hơn khi biết Lữ Trị là thủ phạm giết chết cha mẹ của chị ta. Mạn Ni còn dùng dao muốn giết chết bà ta.

Vừa rồi cô có ghé qua phòng của Mạn Ni, chị ta đã tỉnh dậy, nhưng hoàn toàn không nhớ gì chuyện đã xảy ra. Bao gồm cả việc, đã dùng dao đâm vào cổ của mẹ mình. Lữ Trị vẽ mặt xanh xao tiều tụy, có lẽ cả đêm đã không ngủ, bà đang đút từng muỗng cháo cho Mạn Ni.

Nhìn thấy chiếc băng vải quấn trên cổ Lữ Trị, Mạn Ni lại rưng rưng nước mắt, lo lắng cho bà ta. Nhưng Lữ Trị tự đỗ lỗi do bản thân bất cẩn, cũng không hề gợi lại chuyện kinh khủng của đêm qua cho Mạn Ni.

Nhìn thấy cảnh tượng đó, trong lòng có một cảm xúc rất khó tả, thắt chặt ở cuống họng, lòng ngực như se lại. Cô từng nghĩ Lữ Trị là một người đàn bà đáng ghét vụ lợi, nhưng không ngờ, bà lại làm những hành động khiến cô phải cảm động đến nghẹn ngào. Sau khi Mạn Ni uống thuốc và ngủ đi. Thì bà đã quỳ xuống dưới chân cô, cầu xin tha thứ cho Mạn Ni, mặc dù bản thân suýt chết trong tay chị ta.

Dục Uyển cảm thấy quyết định tối qua của mình có hơi nhất thời, nhưng bây giờ cảm thấy đó có lẽ là quyết định đúng đắn.

“Tại sao không trả lời anh?”

Dục Uyển làm lơ như không nhìn thấy sự tồn tại của hắn. Hoắc Phi cảm thấy rất khó chịu, hắn bước tới nắm lấy tay cô kéo giật ngược lại.

“Em không sợ bệnh của chị ta tái phát, sẽ làm hại em bất cứ lúc nào?”

“So với việc khiếp sợ chị ta thì… tôi lại càng sợ nhìn thấy thứ rác rưỡi anh hơn.”

Sự quật cường, ánh mắt chán ghét và giọng điệu khinh rẻ của Dục Uyển. Một lần nữa lại chọc giận đến Hoắc Phi. Nụ cười của hắn, càng ngày càng làm cho cô phải run rẩy, vì sau mỗi nụ cười hắn luôn kèm theo những việc điên rồ.

“Anh muốn làm gì… đồ khốn, dừng lại…”

“Rác rưỡi đương nhiên phải làm những chuyện đòi bại… em mắng rất hay.”

Hai tay nhấc bổng Dục Uyển lên, hắn đặt cô ngồi lên bệ cửa sổ. Hai cánh cửa mở rộng, gió mát từ bốn phương tám hướng ồn ạt thổi đến, rèm cửa sổ phất phới quấn quanh cô. Chỉ để nói lên một điều, từ độ cao này mà rơi xuống, cô chết trước khi kịp gọi cứu thương. Không phải mông cô to mà bệ cửa sổ quá nhỏ, cô cảm giác như cả người chênh vênh sắp rơi xuống.

Ngoảnh đầu nhìn xuống thì mắt hoa đầu choáng. Bên dưới không có gì khác ngồi một thềm gạch trơn lán. Đầu cô tuy rất cứng nhưng là cứng đầu, làm sao cứng bằng xi măng bên dưới. Dục Uyển bắt đầu toát mồ hôi hột.

“Đồ biến thái… thần kinh… anh mau thả tôi xuống… hu… u…”

Cho nên chỉ cần một cách tay, Hoắc Phi vẫn dễ dàng khống chế Dục Uyển. Bởi vì đó cũng là điểm bám trụ an toàn duy nhất của cô lúc này. Một tay đặt trên eo của Dục Uyển, tay còn lại hắn kéo khóa quần, sau khi để lộ dục vọng xấu xa ngoài ánh sáng. Hắn lần mò xuống chiếc quần lót nhỏ bên dưới váy ngủ của Dục Uyển, vén mép của quần lót ra…

Dục Uyển biết hắn muốn làm gì, cô không còn muốn ngăn hắn lại, chỉ mong hắn sẽ đổi một địa điểm khác tốt hơn. Mấy ngày trước cô đọc được trên mạng, có một cặp tình nhân vì muốn cảm giác mạnh đã làm tình bên cửa sổ. Khoái lạc thì chưa thấy nhưng người con gái đã phiêu diêu miền cực lạc, còn người con trai đang gỡ lịch trong nhà đá.

“Phi! Chúng ta hãy vào trong phòng, trên giường, nhà tắm, hay dưới đất… bất cứ chỗ nào anh muốn, hu… u… trừ chỗ này ra.”

“Chỗ này không tốt?” Hoắc Phi mỉm cười nhìn cô.

“Có chỗ nào tốt? Không tốt chút nào… rất nguy hiểm… hu… u…” Dục Uyển thì khóc như tháng bảy đổ mưa.

Trong lúc này thì…

“Ân… n…”

Cơ thể chấn động, giật nảy người. Cảm giác ngón tay của Hoắc Phi đã chạm tới tử huyệt, hai cánh hoa phấn nộn đang bị ngón tay của hắn tách ra, đẩy ra lối vào hoa huyệt, đầu ngón tay trực tiếp áp sát hoa tâm, xoay tròn, chà sát. Đến khi ngón tay thứ hai cùng lúc lôi kéo, thì mật dịch óng ánh lại như núi lửa phun trào, tràn ra ướt cả tay của Hoắc Phi.

“Nhưng bên dưới em cảm thấy rất tốt thì phải, chưa bao giờ anh thấy em ra nước nhiều như lúc này.”

Hắn đưa bàn tay nhớt nhát lên trước mặt Dục Uyển, những ngón tay bị chất dịch của cô đan dính vào nhau. Mặt Dục Uyển đỏ bừng xấu hổ, bạn thân tại sao lại chảy nhiều nước trong hoàn cảnh căng thẳng như vậy, chỉ muốn đào cái lỗ chui xuống.

“Câm miệng lại.”

“Áh… Áh…”

Dục Uyển vừa lớn tiếng hét, thì cảm giác đau đớn bị nhét đầy làm cô nhũn ra, không còn sức nói. Hắn cố tình đem thô kệch thẳng tiến, mãnh long gặp nước không ngừng tung hoành. Dục vọng to lớn biến tướng bên trong cơ thể Dục Uyển, hoa huyệt buộc phải hé rộng ra để thích ứng với kích thước của hắn, không ngừng nuốt vào, cảm giác đau đớn xen lẫn khoái cảm và sợ hãi, lại khiến cho bên dưới nước rỉ ra càng nhiều hơn, lối vào càng trở nên trơn lán và thông thoáng.

Dục Uyển chỉ biết ôm chặt lấy Hoắc Phi, vừa khóc vừa van xin…

“Chậm… chậm thôi… coi chừng… hu… u… coi chừng ngã.”

“Yên tâm… anh sẽ không để rơi mất em.”

“Áh… h…” Dục Uyển rất muốn chửi, nhưng vừa hé môi là hắn lại thúc mạnh vào người cô, cảm giác bủn rủn, tê dại hai chân không còn sức để mà nói. Thử đổi vị trí xem, hắn có sợ như là cô hay không, hắn nói hay như vậy bởi vì người ngồi lên lò lửa là cô không phải hắn. Hoắc Phi cảm thấy thích thú vào sự dựa dẫm này của Dục Uyển, chưa bao giờ họ gắng bó như lúc này, cô bám lấy hắn. Hai tay quàng qua cổ, và hai chân lại kẹp chặt lấy hắn.

“Tiểu thư! Phu nhân gọi cô xuống ăn sáng.”

“Tôi biết rồi.”

Người lên tiếng là Hoắc Phi không phải là Dục Uyển. Hoắc quản gia hơi giật mình, nhưng nghĩ lại cũng chẳng có gì quá bất ngờ. Nên xoay người xuống lầu.

Cuộc vui của Hoắc Phi sẽ kéo dài, nếu ông ta không xuất hiện. Hắn xong chuyện thì thả Dục Uyển ra, hắn vừa nhìn cô vừa kéo hóa quần lại. Bộ dạng rất vô lại, còn cười xấu xa.

“Em còn muốn nhìn nó tới khi nào? Hay muốn anh tiếp tục?”

“Đồ khốn kiếp! Sao anh không đi chết đi?”

Dục Uyển thì ngồi bệt xuống dưới bục cửa sổ, thở hổn hển, đôi chân cô vẫn còn run rẩy, chất dịch nhầy lầy lội đang lan ở hai bên đùi là tác phẩm của tên khốn đó, hắn còn đứng đó cười khi dễ cô. Dục Uyển với tay lấy chiếc quần lót gần đó nhất, mà cô có thể cầm ném thẳng vào mặt Hoắc Phi, nếu có thứ gì cứng hắn cô thì tốt rồi, có thể khiến cho khuôn mặt vô lại đó trở nên méo mó.

Nhưng chiếc quần lót lại không làm tròn sứ mạng được giao, vẫn chưa đến được nơi cần đến đã rơi giữa đường, Hoắc Phi bị hành động của cô chọc cười mà không nhịn được.

“Ha ha…”

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219