Dục Uyển

Phần 40
Phần 40

“Ping… ping…”

“Phía trước có chuyện gì, làm ơn nhanh đi…”

“Ping… ping…”

Trên trời thì đầy sao, dưới đất lại đầy xe. Lại thêm còi xe vang lên tứ phía, lúc này tất cả người ngồi trong xe đều thò đầu ra ngoài la hét ầm trời. Nhìn chung cảnh tượng rất là nhộn nhịp, cứ năm giây lại có tiếng người hét lên và bóp còi inh ỏi.

“Ping… ping…”

“Nhanh lên giùm đi… tôi đang rất gấp”

“Ping… ping…”

Thường thì vào giờ này sẽ không có hiện tượng kẹt xe, nhưng phía trước vì chuyện gì mà giao thông lại tắc nghẽn, chiếc này nối đuôi chiếc kia.

Thì không ai biết…

Chiếc xe của Hoắc Nghị cũng đang mắc kẹt như bao nhiêu chiếc xe khác trên đường. Trong xe, ông ta liên tục gọi điện cho Tiêu Tường, nhưng điện thoại lại không ai nhấc máy. Hoắc Nghị càng thêm nôn nóng và mất hết kiên nhẫn, ném điện thoại xuống ghế.

“Tại sao Tam phu nhân lại ra khỏi nhà” Hoắc Nghị quay sang nhìn Hoắc quản gia.

“Lão gia! Chuyện này tôi cũng không rõ… lúc Dịch Nam trở về không biết đã nói gì với tam phu nhân, bà nghe xong đã rất lo lắng, muốn lái xe ra ngoài”Hoắc quản gia bên cạnh run lẩy bẩy.

“Tôi có nói… trời đã tối, một mình phu nhân lái xe rất nguy hiểm để tôi vào xin phép lão gia, nhưng tam phu nhất nói… không muốn để lão gia biết, nên…”

“Cả đám người lại không cản được một phụ nữ mang thai, thật vô dụng” Hoắc Nghị giận dữ quát tháo.

“Đừng nói một đám chỉ có vài người, cho dù gia tăng lực lượng gấp đôi hai mươi người, cũng không thể đánh thắng được người phụ nữ mang thai mà ông nói đâu, lão gia… là chồng, ông phải hiểu rõ điều đó hơn ai”

Lời nói khẳng khái này…

Đương nhiên Hoắc quản gia không dám nói ra, chỉ lầm bầm trong bụng, tự nói tự nghe. Cha của tam phu nhân là quyền vương vô cùng nổi tiếng, có câu “hổ phụ vô khuyển tử”. Dù không lợi hại như cha mình, nhưng đánh vài ba tên bảo vệ tầm thường thì thừa khả năng.

“Lão gia! Đã xác định được vị trí của tam phu nhân”

Trong lúc Hoắc Nghị còn tức giận, thì người thanh niên vẫn dán mắt lên máy tính nãy giờ, bất ngờ lên tiếng.

“Ở đâu”

“Khoảng 50m… hình như… là ở đằng trước”

Nghe xong, Hoắc Nghị lập tức mở cửa xe và chạy lên phía trước. Nơi có đám đông người đang tụ tập, không rõ đang xảy ra chuyện gì mà tiếng cãi vã rất lớn. Từ xa, Hoắc Nghị đã nghe được.

“Bà dì! Làm hư xe của bọn này rồi muốn đi… có chuyện dễ như vậy sao” Tên mặt sẹo giơ tay cản Tiêu Tường lại, không cho bà qua.

“Các người ngang ngược… là do các người say rượu lái xe tông vào chúng tôi trước… lỗi là của mấy người, sao không cho chúng tôi đi” Dịch Nam đứng ra nói lý nhưng nhiều lần đều thất bại, lần này còn bị họ hất ra.

“Tao không cho mày đi thì sao… không những vậy tao còn muốn đánh mày nữa” Hắn lấn tới, lấy tay đẩy ngã Dịch Nam xuống đất, còn đá thêm vài cái.

“Bốp… Bốp…”

“Ngừng tay! Ngừng tay lại… sao cậu có thể vô lý đánh người…” Tiêu Tường chạy đến đỡ Dịch Nam đứng dậy.

“Bà dì! Tâm trạng của tôi không được vui, nên muốn đánh nó thì đã sao…” Hắn khinh khỉnh nhìn Tiêu Tường, rồi quay lại nhìn đàn em phía sau.

“Tụi bây! Đánh nó móp như chiếc xe cho tao…”

“Bà dì! Đừng nói tôi bắt nạt bà bầu, nếu không muốn bị chịu đòn… thì tránh ra, tụi bây… còn không làm việc”

“Dạ! Đại ca”

Bọn chúng bước đến bắt giữ lấy Tiêu Tường và Dịch Nam. Nhưng lần này chúng đã chọc không đúng người. Tiêu Tường ngày thường nhã nhặn hiền thục, có vẽ vô cùng yếu đuối. Nhưng…

“Á… A…”

“Đại ca! Bà bầu đó biết võ”

Một quyền một cước, Tiêu Tường liên tiếp khiến cho bọn côn đồn nằm sấp dưới đất, mà la ó.

“Binh… bốp…”

Đó chính là điểm đặc biệt của Tiêu Tường, là khi có người động thủ với bà thì hoàn toàn biến thành một con người khác.

“Bà dì! Vì tôi thấy bà mang thai nên nãy giờ mới nhẹ tay, còn bây giờ thì… bà chết đi…”

“Zá… a…” Tên mặt sẹo tức giận lao thẳng tới chỗ Tiêu Tường với ống sắt trong tay.

“Phu nhân! Phía sau… cẩn thận” Dịch Nam hốt hoảng nhảy dựng lên.

Tiêu Tường né sang một bên, rồi cúi người xuống, giơ quyền đấm thẳng vào bụng của tên mặt sẹo. Hắn đau quá mà rớt ống sắt xuống đất. Tên đầu đinh đi cùng tên mặt sẹo, nhân cơ hội Tiêu Tương không để ý, cầm ống sắt lên.

Hoắc Nghị nhìn thấy ống sắt sắp đập mạnh vào lưng Tiêu Tường mà hoảng hốt, ông ta lập tức rút ngay khẩu súng.

“Pằng… ng… Pằng… ng… Pằng…”

Ba phát súng liên tiếp phát ra, bắn vào dưới chân của tên đầu đinh. Ngay từ phát súng đầu tiên, thì hắn đã té ngửa ra phía sau và đánh rơi ống sắt.

“Choang… ng…”

Mọi người xung quay đều bịt tai, ôm đầu va ngồi xổm xuống đất. Còn lo sợ có khủng bố nên không ai dám ngẩng đầu lên. Hoắc Nghị vội chạy đến bên cạnh iêu Tường.

“Tường! Em có sao không… bọn nó có làm em bị thương…” Hoắc Nghị lo lắng và xoay Tiêu Tường đến chóng mặt, sau khi chắc chắn bà không có bị thương ông ta mới buông bà ra.

“Lão gia! Tôi không sao… nhưng Dục Uyển có thể gặp nguy hiểm, tôi phải đi cứu con bé”

“Dục Uyển xảy ra chuyện gì…” Hoắc Nghị lên tiếng.

“Là…”

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219