Dục Uyển

Phần 187
Phần 187

“Xin lỗi thiếu gia! Tôi ngủ quên… ba mươi phút nữa, tôi sẽ đem xe qua đón cậu.”

Bên phía Tiểu Cường, tại một chung cư tập thể, cách Xóm Miễu vài trăm mét.

Hoắc Khiêm vừa cúp điện thoại, thì Tiểu Cường đã lao ra khỏi nhà. Với bộ dạng xộc xệch, tóc chưa kịp chải, cúc áo chưa cài xong. Bởi vì quá vội nên vừa ra khỏi cửa thì hắn đã vô ý mà tông mạnh vào một bà cụ.

“Tôi xin lỗi… bà có sao?”

“Cậu… cậu… Tiểu Cường đúng không?”

Thì ra là người quen cũ ở chung cư Xóm Miễu, Dì Từ sống ở căn hộ đối diện căn hộ của bà nội hắn trước đây. Bà cụ bị lẫn nhiều năm, người trong chung cư điều biết, nói trước quên sau, nhưng có chuyện bà không bao giờ quên chính là nhận ra Tiểu Cường.

“Tiểu Cường! Cậu về thật là tốt, nếu bà nội cậu biết cậu còn sống nhất định rất vui, mau vào trong nhà, lâu rồi tôi cũng không gặp bà nội của cậu, gần đây bà cậu có khỏe không?”

“Rất khỏe… cảm ơn dì”

Dù bà nội hắn mất đã được mấy tháng nhưng Tiểu Cường vẫn chưa quen với việc đó, rất khó để hắn mở miệng thừa nhận là bà mình đã chết với người khác. Hắn cũng rơi vào trường hợp tương tự, cũng chỉ biết mỉm cười và lặng lẽ rời đi. Khi nhắc đến bà nội là chạm đến nổi đau chưa thể nguôi trong lòng hắn. Với lại Dì Từ bị bệnh, có nói thật đi chăng nữa, thì mấy tiếng sau lại quên ngay.

“Bọn người của Hoắc thị đúng thật quá đáng, tại sao có thể nói cậu đã chết… lúc đó bà nội cậu nghe xong rất sốc… đến khi gã Lưu trợ lý gì đó, đưa giấy chứng tử của cậu ra thì bà ấy đã ngất xỉu, thật cũng không hiểu nổi… cậu còn sống sờ sờ đó, thì giấy chứng tử lấy đâu ra?”

Tiểu Cường bất động nhìn Dì Từ, chuyện gì đang diễn ra… bà nội, giấy chứng tử, hắn chết…

Dì Từ tuy bị lẫn nhưng không thể nào biết đến sự tồn tại của Lưu trợ lý. Nếu hắn ta chưa từng xuất hiện ở chung cư xóm Miễu.

“Dì Từ! Dì nói… Lưu trợ lý của Hoắc thị, mang giấy chứng tử của tôi đưa cho bà nội?”

“Phải! Hôm đó tôi cũng có mặt… cậu cũng biết, tôi đâu có biết chữ cũng không rõ trong tờ giấy đó viết những gì, nhưng bà nội cậu thì biết chữ đúng không… biết tin cậu chết, làm sao chịu nổi… suốt cả đêm đó chắc là không ngủ được, nên sáng hôm sau đã nài nỉ tôi mua cho bà ấy mấy vỉ thuốc ngủ.”

“Cậu cũng hiểu… thuốc ngủ không thể tùy tiện mua được bên ngoài, nếu không phải cháu gái tôi làm việc trong bệnh viện, thì…”

Bầu trời như sụp đổ dưới chân hắn, đầu óc bấn loạn, Tiểu Cường chỉ biết gục ngã dưới đất. Không đợi dì Từ nói xong thì hắn đã gào khóc như người quẩn trí.

“Nội ơi… nội…”

Bà nội hắn qua đời chính là vì mấy viên thuốc ngủ đó. Hắn đã sống trong ân hận và tự trách bản thân vì sự bất hiếu của mình, không thể chăm sóc tốt bà nội. Nhưng thật không ngờ, nội hắn lại có ý định tự tử. Hoắc thị vì muốn hộ gia đình ở Xóm Miễu sớm dọn đi, đã giở mọi thủ đoạn xấu xa. Những lời lẽ này hắn đã nghe rất nhiều, nhưng không bao giờ tin. Vì trong lòng hắn Hoắc Khiêm luôn là người tốt.

“Hoắc Khiêm! Tại sao cậu có thể làm như vậy với tôi?”

Sau khi đặt trọn cả tình yêu đơn phương vào một người, tin tưởng tuyệt đối, nhưng giờ phát hiện ra, kẻ đó lại là hung thủ hại chết bà nội mình, tâm trạng của Tiểu Cương đã rơi vào đáy sâu của vực thẩm đen tối. Hắn phải làm sao để không hổ thẹn với bà nội đã mất và giữ nguyên vẹn tình cảm giành cho Hoắc Khiêm.

“Một đám vô dụng! Khả năng của các người chỉ có như vậy?”

Tiếng quát mắng của người đàn ông vừa dứt, không gian chưa một lần lắng động thì một âm thanh dữ dội khác tiếp bước, vọng ra từ đằng sau cánh cửa.

Trong căn phòng trọ cũ kỹ tại một khu chung cư ổ chuột.

Một gã đàn ông đầu trọc với chiếc áo thun ba lỗ màu đen, khoe khoang tất cả cơ bắp lực lưỡng và hai cánh tay đầy hình xăm của gã. Vẻ mặt đầy giận dữ, nghiến chặt răng và bật dậy, người như gã không quen với những hành động lịch sự hay nói năng nhỏ nhẹ với bất kỳ ai. Tức là phải bộc phát, mà giận thì phải hành động.

Lật bàn đá ghế chính là việc gã đang làm.

“M* nó!”

“Rầm…”

“Ầm…”

Không còn vật ngăn cách nào, gã thẳng tiến đến chỗ người thanh niên, hai tay túm lấy cổ áo xách lên.

“Nói lại một lần nữa?”

Không hề tỏ ra sợ hãi hay khiếp nhược trước người cao lớn gấp rưỡi mình, những kẻ được mệnh danh bạn của tử thần, sát thủ Đảo Chết mà hắn đã thuê để lấy mạng Hoắc Khiêm. Dương Phàm nhếch miệng cười, giọng điệu và thái độ đầy thách thức, hắn nghênh mặt lên nhìn gã đầu trọc.

“Một lũ rách việc, vô tích sự… ba người lại không thể giết được một tên nhóc miệng còn hôi sữa, vậy phải gọi thế nào cho đúng?”

“Đừng nghĩ đã bỏ tiền ra là có thể sỉ nhục bọn này, có tin… tôi bắn chết cậu ngay tại đây.” Gã tức giận rút khẩu súng trong túi ra, chĩa vào đầu của Dương Phàm, sự ngông cuồng của Dương Phàm đã chạm tới giới hạn của gã.

Mặc dù nồng nặc mùi thuốc súng và khẩu súng của gã đang nhắm vào bán cầu não trái của hắn. Tùy thời có thể bắn bất cứ lúc nào, nếu Dương Phàm còn tiếp tục thách thức tính chịu đựng của gã, điều đó đã quá hiển nhiên. Nhưng Dương thiếu gia vẫn không vì vậy thay đổi khẩu khí của mình.

“Cho tôi thấy khả năng đó của anh, đừng chỉ nói mà không thể làm được.”

Dương Phàm không còn quan trọng cái chết, với hắn không còn gì để mất. Cha hắn vẫn đang hôn mê trong bệnh viện, sống hay chết với ông chỉ là khái niệm vì căn bản chẳng khác gì nhau. Dương thị lại rơi vào tay của Hoắc thị, sự quyết định không còn nằm trong tay hắn. Hàng ngày đến công ty phải đối mặt với thị phi, hắn chán việc phải nghe thấy những lời vô bổ của bọn giả nhân giả nghĩa xung quanh.

Tất cả chỉ vì tên nhóc Hoắc Khiêm đó.

“Bỏ súng xuống!”

Tiếng hét của một gã khác vang lên, tên tóc dài từ trong phòng bước ra. Người này có vẽ tử tế hơn kẻ đầu trọc đang túm cổ của Dương Phàm.

“Vừa nãy anh không nghe tên nhóc này nói gì?”

“Anh nói chú bỏ khẩu súng xuống… không nghe thấy?” Gã đi đến trước mặt của Dương Phàm và người anh em tốt của mình.

Lần ra lệnh này đã có tác dụng với gã đầu trọc, đào viên tam kết nghĩa hắn đứng hàng thứ ba, cho nên anh nhị nói sao thì phải nghe thôi. Gã đầu trọc bỏ bàn tay sần sùi đầy sẹo ra khỏi người Dương Phàm, rồi đi thẳng ra ngoài hút thuốc.

“Dương thiếu gia! Hoắc Khiêm không phải là tên nhóc miệng còn hôi sữa mẹ như cậu nói, hắn cũng không yếu đuối như vẻ bề ngoài… cậu tìm đến bọn tôi mà không phải ai khác, nên cậu phải hiểu rõ điều đó”

Một người có gia thế khủng và cả hậu phương vững mạnh như Khiêm thiếu gia, nếu biết có người muốn lấy mạng hắn thì sẽ khó ra tay. Là những sát thủ giàu kinh nghiệm nên họ đã nghĩ đến điểm này, cũng như tính đường lui cho lần sau nếu lần này thất thủ. Bọn họ đã ngụy trang mọi cuộc ám sát thành một tại nạn, để Khiêm thiếu gia không phải nghi ngờ. Không biết có phải vì vậy mà thất bại đến hết lần này đến lần khác.

Tại buổi lễ khánh thành chung cư cao cấp Xóm Miễu, bọn họ trà trộn vào đám đông, cố ý gây hấn để đánh nhau, nhân cơ hội đám đông hỗn loạn ra tay giết Hoắc Khiêm. Nhưng thất bại.

Tại nhà hàng họ cố tình ngụy trang thành một vụ cướp, xông vào cướp trước giết sau. Bắn chết chủ quán, tiếp đến bắn cả Hoắc Khiêm. Nhưng địa bàn đó là thuộc về Bạch Bang, sau khi nghe tiếng súng thì hai thanh niên “văn hóa” của Bạch Bang, đầu đỏ như san hô và vàng như hoàng kim đang lang thang gần đó xuất hiện và cứu thoát Hoắc Khiêm.

Dương Phàm chỉnh sửa lại cổ áo, hắn lấy trong túi ra một bao thuốc và châm lửa hút.

“Tôi không quan tâm Hoắc Khiêm lợi hại thế nào… tôi đã bỏ tiền thuê các người, thứ tôi cần là hắn phải chết.”

“Nếu Hoắc Khiêm không chết… bọn này sẽ hoàn lại tất cả số tiền cho cậu.”

Một người đàn ông từ ngoài cửa bước vào, trên cánh tay vẫn đang quấn băng, một vết thương tương tự như Hoắc Khiêm. Đào viên tam kết nghĩa, hắn đứng đầu. Khác với vết thương của Khiêm ca là đạn bắn, còn gã là bị dao phóng. Cái này cũng là do Khiêm nhà ta ban cho gã, trong lúc dao súng giao tranh.

“Tên nhóc họ Hoắc đó sẽ không còn cơ hội nhìn thấy được bình minh ngày mai.”

Cho nên việc giết chết Hoắc Khiêm, không còn xuất phát từ lợi ích tập thể, mà là nhu cầu bức thiết cá nhân, hắn phải trả được thù. Gã phải giết chết tên nhóc đã ghim dao vào người mình.

“Đừng chỉ biết nói, hãy dùng hành động để chứng minh.” Dương Phàm phun điếu thuốc xuống đất, dùng mũi giày chà sát.

Thời gian đến tối cũng bắt đầu đếm ngược, kể từ khi Dương Phàm rời đi. Nếu hai lần trước bọn họ phải động não hàng tiếng đồng hồ để ngụy trang che giấu, thì lần lại giải quyết trong rốp rẻng ba mươi giây. Bởi vì Dương Phàm đã chọc đến máu điên của họ.

Ba anh em đến từ Đảo Chết đã quyết định công khai hành động.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219