Dục Uyển

Phần 45
Phần 45

9h – Đại sảnh.

Thức ăn đều đã dọn đầy trên bàn, tất cả trưởng bối cũng đều có mặt. Nhưng có hai người vẫn chưa thấy xuống. Sắc mặt của Hoắc Nghị bắt đầu hầm hầm.

Dục Uyển thì bụng đói meo, kêu ộc ộc nhưng chỉ có thể nhìn…

“Khi nào thì tụi nó xuống” Hoắc Nghị lên tiếng.

“Lão gia! Hôm nay là ngày nghỉ mà… nên tụi nó dậy hơi muộn, hay chúng ta ăn trước” Lữ Trị tìm lời chóng chế.

“Lão gia! Chúng ta ăn trước đi, không phải ông nói 10h có hẹn đánh golf với Dinh Tổng sao” Lữ Tranh lên tiếng.

Hoắc Nghị khó chịu cầm đũa lên, thì hai nhân vật chính mới từ trên lầu đi xuống…

“Chào cha… chào mẹ… chào dì…” Hoắc Luật, Hoắc Phi cùng cúi đầu chào, rồi kéo ghế ra ngồi xuống.

“Kẹt… t…”

Nhưng mặt của Hoắc Nghị vẫn hầm hầm như cũ.

“Đầy đủ rồi… mọi người ăn thôi” Lữ Tranh lên tiếng, phá vỡ bầu không khí khó chịu.

Tiêu Tường ngồi bên cạnh, liên tục gấp thức ăn cho Dục Uyển, nào thịt, nào cá, nào rau… Trong lúc cô còn đang cầm cái chén trên tay, chờ bà gấp thức ăn thì…

Dưới gầm bàn.

Có một bàn chân đang khều khều vào chân Dục Uyển, nó đang có xu hướng di chuyển lên trên và tạm trú ở giữa bên đùi. Ngón chân của hắn còn “ấn chỉ” vào nơi mềm mại bên dưới quần lót của cô.

Cô đương nhiên biết bàn chân đó là của ai, Hoắc Phi chết tiệt. Anh đang làm cái gì hả. Dục Uyển trừng mắt nhìn hắn, hắn lại vô tư mỉm cười nhìn cô…

“Em gái! Anh biết em rất thích ăn phao câu gà, để anh trai gấp cho em”

Hoắc Phi trên bàn ăn thì ra vẻ một ông anh trai tốt, nhưng dưới gầm bàn lại…

“Ưm… m…”

Dục Uyển giật mình “ưm” lên một tiếng, khi ngón chân của hắn ấn mạnh vào nơi mềm mại của cô. Tất cả người đều quay sang nhìn, thật rất mất mặt, cô chỉ muốn kiếm cái lỗ chui xuống.

Cô chỉ có thể mặt dày mà mỉm cười lại với mọi người, tỏ ra mình vẫn rất ổn.

“Sao anh biết tôi thích ăn phao câu gà…”

Dục Uyển cười rạng rỡ nhìn Hoắc Phi, ngoài mặt thân thiện bao nhiêu, thì ẩn sâu bên trong cô muốn cào, cấu, cắn, xé hắn ra. Tính hiệu này có lẽ Hoắc Phi đã đọc được, cô càng giận, thì hắn càng thích thú.

Tay phải của cô từ lâu đã rời xa cái chén, mà đặt xuống bên dưới gầm bàn. Dùng sức bóp chặt lấy bàn chân đang làm bậy của Hoắc Phi, giữ từng ngón một và bẻ ngược về phía sau.

“Á… a…” Hoắc Phi đau quá mà “A” một tiếng.

Mọi người đều nhìn sang, hắn mặt dày, giả vờ ho khan vài tiêng đánh lạc hướng mọi người. Có thể nói khả năng chịu đau của Hoắc Phi rất là tốt. Dục Uyển bẻ hết cả bàn chân hắn, nhưng hắn vẫn im re không kêu la tiếng nào. Chỉ có khuôn mặt là méo mó, và giọng nói hơi run rẩy một chút.

“Ăn gì bổ nấy, nhìn mông em là anh biết em thích ăn phao câu gà, không phải xấu hổ đâu… hai cái phao câu này là của em”

“Cảm ơn anh… tôi sẽ ăn nó thật là ngon”

Dục Uyển cầm cái phao câu lên cắn mạnh, ở dưới thì cùng lúc bẻ cả năm ngón chân của Hoắc Phi. Hắn đau đến để cả hai tay lên bàn, gồng mình chịu đựng.

Quay lại diễn biến của những người khác trên bàn ăn…

“Em có một tin vui nói cho mọi người biết, cuối tháng này… Mạn Ni sẽ về nước… con bé có thai rồi”

Mọi người có mặt đều rất kinh ngạc…

“Mạn Ni có thai…” Lữ Tranh lên tiếng.

“Chị Mạn Ni có thai”

Hoắc Phi quay sang nhìn Hoắc Luật, nhưng anh trai hắn lại không có chút phản ứng gì. Theo lý, thì người có phản ứng mạnh nhất phải là người anh thứ hai này của hắn.

Hoắc Luật lại hoàn toàn không quan tâm, chỉ chuyên tâm cầm nĩa và dao cắt thịt, ăn xong phần ăn của mình, và cũng không ngước nhìn lên.

“Được hai tháng rồi… tối qua con bé mới báo cho em biết biết”

“Lần này con bé về, em sẽ tẩm bổ nó thật tốt” Lữ Trị phấn khởi vô cùng, dù Mạn Ni đã gả đi nhưng nhiều lúc bà lại quên mất cứ ngở như con gái vẫn còn ở nhà.

“Xem em kìa… vui đến vậy sao, em quên Mạn Ni đã gả đi rồi… nó đang mang trong bụng cháu đích tôn của Tống gia, Tống chủ tịch còn sốt ruột hơn cả em, em còn lo họ bạt đãi Mạn Ni sao” Lữ Tranh lên tiếng.

“Con gái gả đi… chẳng lẽ không phải là con mình, Mạn Ni mãi là người của Hoắc gia, là con của em” Lữ Trị lên tiếng.

“Phải! Mạn Ni là con của em, được chưa… vậy chính xác là khi nào con bé về”

“Em quên mất… lát nữa em sẽ gọi điện hỏi con bé”

Trong lúc mọi người còn đang nói hăng say, xoay quanh vấn đề Mạn Ni mang thai. Thì có người đã kéo ghế ra và đứng dậy.

“Kẹt… t…”

“Con ăn xong rồi… xin phép…” Hoắc Luật cúi chào người lớn, rồi xoay người đi.

Hoắc Phi nhìn theo Hoắc Luật, rồi cũng vội kéo ghế ra.

“Con cũng ăn xong rồi…”

Nhìn bộ dạng đi cà nhắc của Hoắc Phi lúc đuổi theo Hoắc Luật, mọi người đều rất khó hiểu. Chỉ có Dục Uyển là khác biệt…

“Ha… a…”

Cô cười đến nghiên ngã

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219