Dục Uyển

Phần 11
Phần 11

Trên lầu.

Ba anh em Hoắc gia, đều bị Dục Uyển kéo đến thư phòng, nhìn họ chẳng khác nào những chàng hoàng tử bước ra từ chuyện cổ tích với bộ Texudo cổ điển quý phái, mái tóc được vuốt cao, càng làm bật lên khuôn mặt tuấn tú chết người.

“Có gì thì nói nhanh, tao còn phải xuống lầu” Hoắc Phi nhìn lên đồng hồ đã hơn 5h chiều, nên rất vội vã, bên dưới là bao nhiêu cô em xinh đẹp đang đợi hắn, Hoắc Phi không muốn phí thời gian ở cùng kẻ chán ghét.

Dục Uyển cầm chai rượu, đến rót cho từng người một. Thật sự, cô phải thừa nhận ba ông anh trai của mình đúng là cực phẩm, nhìn mà chảy cả dãi, thật là quá hờ cho con nhỏ đó.

“Các anh uống trước đã… rồi em sẽ nói”

Hôm nay Dục Uyển mặc một chiếc đầm dạ hội màu đỏ ôm sát, càng tôn lên màu da trắng như tuyết và thân hình nóng bỏng của ả, cổ áo hình chữ V khiến cho nửa khuôn ngực đầy đặn được phô bày.

“Gọi tụi tao lên đây chỉ để mời rượu, không lẽ… mày đã cho gì vào trong ly rượu này” Hoắc Luật lên tiếng.

“Các anh sợ sao” Dục Uyển đảo mắt nhìn ba anh em họ.

“Tao thách mày dám” Hoắc Phi lên tiếng.

Hoắc Phi cầm ly rượu lên uống cạn trong một ngụm. Hoắc Khiêm và Hoắc Luật cũng uống theo.

Rồi ba giây đếm ngược bắt đầu…

“Rầm…”

Cả ba anh em đổ sập xuống sàn, cơ thể nóng bừng và đầu óc mơ màng chính là triệu chứng lâm sàng lúc này.

“Xin lỗi các anh trai! Em thật đã bỏ thuốc vào trong rượu”

Sau khi lôi ba anh em họ Hoắc lên giường, thì Dục Uyển bắt đầu lột sạch hết quần áo trên người họ, nhìn thấy cơ thể nam tính của anh trai mà thèm khát nhưng lại không có gan xơi.

Vì quá hiểu rõ tính khí của ba ông mình, nếu ba người họ tỉnh dậy mà biết mình đã xơi tái họ thì cuộc đời của Dục Uyển sẽ lâm vào bế tắc.

“Đưa nó vào”

Dục Uyển vừa nói xong thì Dịch Nam đã bồng vào một cô gái đang hôn mê.

Trên người cô ta chỉ mặc một chiếc đầm ngủ mỏng như cánh ve, bên trong lại không mặc gì bởi vì đã bị Dục Uyển cởi ra, người con gái xấu số đó là Lý Nhã. Đã vậy còn bị Dục Uyển cho uống thuốc.

Dịch Nam biết những chuyện hắn làm là trái đạo đức, nhưng vì chữa bệnh cho mẹ hắn không còn sự lựa chọn nào, là nghe theo sự uy hiếp của Dục Uyển.

Sau khi đặt Lý Nhã lên giường cùng với ba anh em họ Hoắc thì hai người đó cũng ra khỏi phòng, trước khi đi còn không quên gắn máy quay phim.

Thật ra để cho ba anh em họ Hoắc “hầu hạ” Lý Nhã, Dục Uyển vẫn cảm thấy đó là một diễm phúc lớn, ngay cả mình cũng phải ganh tị, thử hỏi người nào trong ba anh em họ Hoắc không phải là cực phẩm trong nhân gian.

Nếu có sự lựa chọn thì cô sẽ không chọn ba anh trai tuyệt vời của mình, mà chọn những kẻ khác. Nhưng bọn họ đều không dám đụng vào Lý Nhã, vì họ biết con khốn đó là bảo bối của Bạch thiếu của Bạch Bang, chỉ kẻ nào chán sống mới dám vuốt râu hùm.

Nhưng ở Á Lạp Tân này có ai qua được Hoắc gia, cũng không có ai dám động vào ba người đang nằm trên giường. Cô tin Bạch Ngạn Tổ cũng không thể làm gì họ.

“Đi thôi”

“Dạ! Tiểu thư”

Sau khi Dục Uyển và Dịch Nam rời khỏi phòng, thì mê dược trên người của ba anh em Hoắc gia đã hết tác dụng. Bọn họ bị xuân dược chi phối mà cả người ngứa ngái, bắt đầu cử động thân thể và trèo lên người của Lý Nhã.

Chiếc áo ngủ bị họ kéo lên tới tận cổ…

Dục Uyển hả hê quay trở lại vũ hội, sau đêm nay cô sẽ có một cuốn phim JAV hay hơn phiên bản thật, đưa cho tất cả tòa soạn trong Thành Phố. Khi đó Lý Nhã sẽ không còn mặt mũi nào ở bên cạnh anh Tổ.

Mãi say sưa với ly rượu trong tay Dục Uyển không biết kiếp nạn của mình sắp ập đến. Bạch Ngạn Tổ dẫn theo mười mấy người của Bạch bang, người nào cũng là sát thủ cấp cao, họ đi thẳng lên lầu. Khuôn mặt của hắn lúc này rất lãnh huyết, như muốn ăn tươi nuốt sống hết tất người trên thế giới.

“Tổ! Anh tới rồi sao”

Dục Uyển vừa bước tới thì Bạch Ngạn Tổ đã nắm lấy cổ tay lôi đi, hắn đẩy cô vào một căn phòng.

“Ầm… m…”

Cửa đóng sập lại, hắn ném Dục Uyển xuống đất, đôi mắt hắn đỏ ngầu vì tức giận, khuôn mặt như ác ma không còn là một Bạch thiếu lịch lãm phong độ như mọi ngày.

“Nói mau… Lý Nhã đang ở đâu” Hắn bóp chặt lấy cổ Dục Uyển, lớn tiếng hét lên.

Chẳng lẽ hắn đã phát hiện rồi, Dục Uyển sợ hãi tránh đi ánh mắt của hắn.

“Anh nói gì em không hiểu”

“Chát… t. Tt!!” Dục Uyển vừa nói xong thì một cái tát đã in thẳng xuống mặt cô.

“Cô còn nói không hiểu sao, Lý Nhã đã mất tích”

“Tổ! Anh bị làm sao vậy… người hầu của anh mất tích liên quan gì em chứ, có khi cô ta đang ở đâu đó cùng đàn ông, sau khi vui vẻ xong thì tự động quay về, anh không phải làm loạn lên như vậy”

“Chát… t…” Bạt tay thứ hai gián xuống.

“Camera của Bạch gia đã ghi hình được Nhã bước lên xe của cô… tới giờ vẫn chưa thấy trở về, thật ra cô đã đưa Nhã đi đâu… nói mau nếu không tôi giết chết cô”

Chết tiệt, tại sao mình lại quên mất trước cửa Bạch gia luôn có camera giám sát. Không thể chối cãi được nữa nên ả đành thừa nhận, như ngu dại gì mà nói ra sự thật.

“Phải! Lúc đầu là Nhã nhờ em chở đi mua chút đồ, nhưng chưa tới nơi thì cô ấy đã muốn xuống xe… em thật không biết cô ta đã đi đâu, anh hãy tin em”

Bạch Ngạn Tổ lại nhếch miệng cười:

“Bạch gia không có tài xế sao, mà Nhã phải nhờ cô chở đi… còn muốn lừa gạt tôi”

“Chát… t… t…”

Một bạt tay thứ ba tát xuống mặt của Dục Uyển, cái tát này rất mạnh khiến cô té đập đầu vào bàn đến bất tỉnh nhân sự.

“Thiếu gia! Cô ta ngất xỉu rồi” Thủ hạ của Bạch Ngạn Tổ lên tiếng.

“Dục Uyển! Cô nghĩ tôi sẽ dễ dàng cho qua như vậy sao”

Bạch Ngạn Tổ lấy trong túi áo ra mấy viên thuốc kích dục, hắn bước tới nhét hết vào miệng của Dục Uyển, rồi cầm một ly nước lên, chuẩn bị hất vào mặt cô thì…

“Bộp… p…”

Hi Chi đang đọc ở khúc gây cấn nhất thì quyển tiểu thuyết “Ái Dục” bị người giật khỏi tay, cô bất mãn hét toán lên.

“Dục Uyển! Bà làm gì vậy, đang đến lúc gây cấn nhất… trả quyển tiểu thuyết lại cho tôi”

Người tên Dục Uyển xoay người lại.

“Chị hai à! Chị nhìn đồng hồ đi… 1h rồi, sáng mai chị có muốn cho tôi đi học không đây” Dục Uyển nhét quyển tiểu thuyết xuống gối nằm, rồi với tay tắt luôn cây đèn ngủ.

“Bụp… p…”

Dù gì thì ngày mai cô làm ca tối có cả buổi sáng để đọc tiểu thuyết.

“Được rồi! Tôi không đọc nữa, nhưng bà phải trả quyển tiểu thuyết cho tôi, quyển tiểu thuyết đó là tôi mượn của người ta, nó rất quý không thể làm nhăn hay làm rách được” Hi Chi từ phía sau thủ thỉ bên tai Dục Uyển.

“Quý thế nào chứ” Dục Uyển cũng rất tò mò liền xoay người lại.

“Khắp Á Lạp Tân chỉ có một quyển, như vậy đủ quý chưa” Hi Chi lên tiếng.

“Xí… bà ghạt ai chứ” Dục Uyển cười khẩy, rồi kéo chăn qua khỏi mặt.

Hi Chi kéo tắm chăn của Dục Uyển ra.

“Dục Uyển! Bà có tin trên đời này có hồ ly không”

Dục Uyển bị ép phải mở mắt ra, khổ sở nhìn Hi Chi.

“Tôi nghĩ bà nên đọc tiểu thuyết ít lại sẽ tốt hơn, bệnh của bà không nhẹ đâu”

“Bà đi chết đi”

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219