Dục Uyển

Phần 215
Phần 215

Dục Uyển…

Thật sự là Dục Uyển…

Nhưng tại sao hắn cứ nghĩ mãi về chuyện này, người đêm đó có phải là Dục Uyển hay không thì thay đổi được gì, cũng không phải là người phụ nữ hắn đang tìm kiếm. Hay vì hắn là ngươi duy nhất biết Dục Uyển có thể còn sống trên đời này.

“Thiếu gia! Tất cả kí giả và ban quản trị đều có mặt, buổi họp báo sẽ bắt đầu trong 30 phút nữa”

“Tôi sẽ đến ngay.”

Tắt điện thoại, Hoắc Khiêm đi thẳng ra xe.

Không gian trở nên tĩnh mịch và vắng lặng, không biết từ lúc nào ngôi biệt thự này đã trở nên u ám và lạnh lẽo. Có lẽ bắt đầu từ cái chết của Dục Uyển, tiếp theo là sự ra đi của Hoắc Mạn Ni thì nó đã mất đi niềm vui và sự ấm áp vốn có của mình.

Từ dưới lầu nhìn lên Lữ Trị xơ xác như một hồn ma. Bà đã đứng ở ngoài ban công rất lâu, dõi theo từng người rời đi và những chiếc xe lần lượt chạy ra khỏi cổng lớn, đây hẳn là việc làm vô vị nhất mà bà từng làm, nhưng lúc này ngoài việc đó ra Lữ Trị không biết mình hứng thú với điều gì.

Cái chết của Mạn Ni chính là sự đả kích rất lớn giành cho bà ta.

Sau khi bệnh viện GOK bốc cháy, Lữ Trị đã ngất xỉu khi vừa nghe xong điện thoại. Sức lực và tinh thần đều kiệt quệ nhưng vẫn gắng gượng đến bệnh viện, chỉ để chứng minh tất cả đều sai, thi thể đó không thể nào của Mạn Ni.

Nhưng mọi thứ đều đi ngược lại, người sai là bà. Mạn Ni thật sự đã chết, tất cả đều sụp đổ, hy vọng, tình thương cũng biến thành tro bụi.

“Oa… oa…”

“Tiểu thư! Cô đừng khóc nữa… xem như bà vú van xin cô… đừng có khóc nữa…”

“Oa… a… a…”

Mặc cho bà vú dỗ đủ mọi cách nhưng Hoắc Tâm vẫn cứ khóc theo ý muốn. Trong không khí nặng trĩu tĩnh mịch, thì tiếng khóc đó lạ càng vang vọng. Phá hủy đi sự yên tĩnh của Lữ Trị.

“Có chuyện gì?”

“Nhị phu nhân! Tiểu thư Hoắc Tâm cứ khóc mãi… tam phu nhân đã đi dự tiệc cùng lão gia, tôi không biết làm sao dỗ cho cô ấy nín khóc.”

“Có thể con bé đói, bà đi lấy sữa cho nó.”

“Nhị phu nhân! Bà giúp tôi bồng tiểu thư, tôi đi pha sữa cho cô ấy.”

Thật là thần kì, sau khi Hoắc Tâm được chuyển sang cho Lữ Trị thì không lâu sau đã nín khóc.

“Nhị phu nhân! Đã có…”

“Suỵt! Nhỏ tiếng thôi.”

Lúc bà vú mang theo bình sữa ấm chạy lên lầu thì cô nhóc đã ngủ say trên giường của Lữ Trị.

“Để tôi mang tiểu thư về phòng.”

“Con bé vừa mới ngủ… bà làm vậy sẽ đánh thức nó, cứ để con bé ngủ ở đây… sáng mai tôi sẽ mang nó về phòng của tam phu nhân… bà ra ngoài đi.”

“Dạ phu nhân…”

Bà vú nhẹ nhàng khép cửa lại, vừa rồi bà như nhìn thấy nhị phu nhân cười. Có phải bà già rồi hoa mắt.

Ngoại trừ Mạn Ni tiểu thư thì bà chưa từng nhìn thấy nhị phu nhân đối xử dịu dàng với bất kỳ ai. Và tiểu thư Hoắc Tâm luôn ngại người lạ, lại có thể ngủ say sưa trong vòng tay của nhị phu nhân, chuyện này có phải càng kỳ lạ hơn không.

Không chỉ bà vú không tin, mà cả những người khác trong Hoắc gia cũng không ngờ chuyện kỳ lạ này lại xảy ra. Vì từ sau đêm đó, Hoắc Tâm đã thế chỗ Mạn Ni trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời của Lữ Trị, tất cả tình yêu thương và những điều thiếu sót mà bà ta chưa làm cho Mạn Ni đều giành hết cho Hoắc Tâm.

Cùng lúc Lữ Trị đang đau buồn cho cái chết của Mạn Ni, thì ở Tống gia mọi người lại vui vẻ mở tiệc ăn mừng cho sự tỉnh lại của Tống Thiếu Hoành.

Phía trước ngôi biệt thự.

Trong khi tất cả những chiếc xe sang trọng khác đều đang chạy vào trong sân, thì chỉ có một chiếc khác biệt đứng riêng trong một góc tối.

Người từng là chồng, kẻ nói sẽ yêu thương chăm sóc và nắm tay cô đến cuối đời, lại đang hạnh phúc ôm ấp người phụ nữ khác. Mộc Nhu, Thiếu Hoành và cả đứa trẻ trên tay của Tống phu nhân, bốn người họ như bức tranh hoàn mỹ của một gia đình. Còn cô là gì đây, một người không thể lộ diện ra ngoài ánh sáng.

Nhìn nụ cười của xem, mở tiệc ăn mừng cho cái chết của cô sao?

“Vẫn còn khó chịu?”

Người đàn ông đẩy cửa xe ra và bước xuống, với cây gậy trên tay, bước đi của hắn có phần hơi khập khiễng. Hắn đi tới gần Hoắc Mạn Ni và khoác áo choàng lên vai cô.

“Đây không phải là điều anh muốn thấy sao?” Mạn Ni mỉm cười nhìn người đàn ông ôn nhu đang khoác áo trên vai mình.

“Em hiểu rõ tại sao anh đưa em tới đây?”

Không phải là cô mất hết tất cả vì cô vẫn còn hắn, nếu cứ mãi đuổi hình bắt bóng, theo đuổi thứ không thuộc về mình, người tổn thương chính là bản thân cô. Cuối cùng thì Mạn Ni đã ngộ ra, tình yêu duy nhất một đời một kiếp mà cô theo đuổi, thật ra cô đã có được nó từ lâu chỉ là cô không chịu tiếp nhận mà thôi.

Người đàn ông có thể chấp nhận tất cả mặt xấu xa của cô, yêu cô mà không cần đòi hỏi. Cô đã tìm được rồi, thì còn lưu luyến gì với cái nơi vốn không thuộc về mình.

“Hãy đưa em đi… em không muốn ở lại đây.”

Hắn có thể đưa cô đi mà không cần sự đồng ý, nhưng hắn muốn chính từ miệng Mạn Ni nói ra, điều đó rất có ý nghĩa với hắn. Vì Mạn Ni đã có thể buông bỏ mọi thứ, bắt đầu một cuộc sống mới và hắn muốn trải qua cuộc sống đó với cô.

“Mạn Ni…”

“Đừng gọi em là Mạn Ni, không phải anh đã nói Mạn Ni đã chết trong hỏa hoạn rồi sao?”

“Em nói đúng… Mạn Ni đã chết trong hỏa hoạn, thân phận mới của em chính là người phụ nữ của Tô Lân.”

“Người phụ nữ của Tô Lân…” Mạn Ni nhếch miệng cười.

“Em không thích?”

Mạn Ni đẩy hắn ra và bước vào trong xe, Tô Lân cũng mỉm cười đi theo sau cô.

Mặc dù đã chấp nhận hắn nhưng Mạn Ni chưa từng nói tiếng yêu hắn. Và hắn biết rõ bản thân phải mất rất nhiều thời gian, để nghe được ba chữ “Em yêu anh” từ Mạn Ni, nhưng hắn sẽ chờ.

“Đến sân bay.”

“Dạ thiếu gia”

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219