Dục Uyển

Phần 190
Phần 190

Cách Á Lạp Tân hàng ngàn km, tại một đại dương xanh xôi không biết là đâu với màn đêm dày đặc không sao. Một con tàu cũ kỹ đang lênh đênh một thân đơn lẻ, một mình chống chọi với cơn bão khủng khiếp.

Nhưng so với cơn bão thì chuyện này còn cấp thiết hơn, Dục Uyển đang phải đối mặt. Không dễ dàng cô mới cởi trói ra được và chui từ tầng hầm lên, lại chứng kiến cảnh tượng có một không hai này, ảnh hưởng trực tiếp đến ý định bỏ trốn của mình.

“Cút mau! Tránh ra…”

“Khiêm! Cậu đừng chống cự, là cậu nợ tôi, cậu hại chết bà nội… cậu phải bù đắp cho tôi”

Hoắc Khiêm đang nằm dưới sàn gỗ, quần áo trên người đã không còn nguyên vẹn. Cúc áo, thắt lưng và khóa quần đều bị cởi ra.

Mười ngày qua, bọn họ lênh đênh trên biển, Tiểu Cường chưa một lần đụng vào người Hoắc Khiêm, nhưng có lẽ sắp về tới quê nhà nên tâm trạng cực tốt, hắn đã uống mấy chai rượu. Men say trong người, lý trí lùi lại phía sau đẩy bản năng lên trước. Hành động của Tiểu Cường trở nên bạo dạng. Hắn muốn Hoắc Khiêm ngay trong đêm nay, không thể chờ đợi về đến nhà.

Không như Hoắc Khiêm được quan tâm đặc biệt, cô bị Tiểu Cường bỏ mặt ở dưới tầng hầm không đếm xỉa tới. Nửa ngày không thấy hắn xuống phát cơm cho mình, thì ra đang ở đây chơi trò tình ái với Hoắc Khiêm.

Nhưng giờ cô phải làm sao…

Đứng đây trơ mắt nhìn Hoắc Khiêm bị đàn ông khai bao, hay xông vào liều mạng cứu hắn để mình cũng bị bắt lại. Trước giờ Hoắc Khiêm luôn thượng người ta, bị thượng lại một lần chắc cũng không ảnh hưởng gì, cứu mình trước vẫn là ưu tiên hàng đầu. Sau khi rời khỏi đây, cô sẽ tìm người quay lại cứu Hoắc Khiêm.

Dứt áo ra đi, Dục Uyển xem như chưa từng nhìn thấy gì.

Nếu không phải người đã ngấm thuốc với năng lực của Hoắc Khiêm dễ dàng hạ gục được Tiểu Cường, không cần đến sự giúp đỡ của kẻ vô tâm chỉ biết nghĩ đến mình kia, càng không phải thảm hại bò lê lết dưới sàn, ngay cả sức lực đánh trả cũng không có.

“Khiêm! Tôi đã thích cậu từ cái nhìn đầu tiên… chuyện này thật ra không tệ như cậu nghĩ.” Tiểu Cường giật mạnh kéo hai chân của Hoắc Khiêm về.

Nhìn thấy Hoắc Khiêm yếu đuối nằm dưới thân mình, lại làm dục vọng trong người Tiểu Cường thêm bùng cháy, hắn chưa từng mơ ước ngày này sẽ đến nhưng giờ hắn sắp đạt được điều mà ngay cả nằm mơ hắn cũng không hề dám nghĩ đến.

“Xoạt!”

Tiểu Cường kéo khóa quần của mình xuống, mò tìm, lôi người huynh đệ của mình ra. Và lật người của Hoắc Khiêm lại.

“Tiểu Cường! Nếu anh dám làm vậy tôi sẽ giết chết anh.”

Hoắc Khiêm rống giận, đập tay xuống sàn. Lời nói này của hắn không phải là đùa, hắn thật sự sẽ làm vậy, cho dù lục tung cả nước hắn cũng sẽ tìm và giết chết Tiểu Cường.

“Khiêm! Tôi thật lòng yêu thích cậu, tôi sẽ không làm cậu đau.”

Không thể nào thoát khỏi số kiếp, Hoắc Khiêm đã chuẩn bị tâm trạng bị cưỡng như một người đàn ông. Nếu anh để tôi thoát, anh sẽ chết.

“Bọn phụ nữ chưa chắc đã biết cách làm cậu hài lòng… Khiêm, tôi sẽ thật tử tế với cậu.” Tiểu Cường cầm chai rượu lên uống một hơi sạch, dù rất muốn Hoắc Khiêm nhưng hắn cần phải thêm nhiều dũng khí để chạm vào idol thần thánh của mình.

“Bốp!”

Cả đầu choáng váng nhưng không phải vì rượu hay con thuyền lắc lư trong cơn bão, mà có kẻ đang dùng gậy đập vào đầu hắn. Tiểu Cường đưa tay sờ lên gáy và xoay người lại như chưa từng bị gì, bởi vì cú đập đó quá nhẹ không hề có tác dụng với hắn.

Nhưng thề trước biển khơi, cô đã dùng cả hai tay và tất cả sức lực của mình…

Tiểu Cường lảo đảo như một tên hung thần, đôi mắt đỏ ngầu với nụ cười ngây dại. Hắn càng tiến tới thì Dục Uyển càng lùi lại.

“Tôi… tôi xin lỗi, anh cứ tiếp tục làm làm chuyện đang làm, tôi đi trước.” Dục Uyển xoay người bỏ chạy, nhưng Tiểu Cường lại nắm tóc giật ngược kéo về. Đẩy ngã cô xuống sàn.

“Tôi muốn cho cô sống thêm vài ngày đợi… nhưng xem ra cô không thích sống nữa thì phải?” Tiểu Cường cầm lấy khúc gỗ Dục Uyển đã đánh rơi dưới sàn lên, tiến tới.

Hắn quơ lên cao và đánh vào đầu của Dục Uyển. Bảo đảm lần này sẽ không yếu như lúc nãy, vì là khúc gỗ cứng cáp nhất cô đã chọn, và cánh tay mạnh khỏe của Tiểu Cường, đảm bảo sẽ đi trình diện Diêm Vương ngay lập tức nếu cả hai cùng kết hợp tặng cô một phát vào đầu.

“Bốp… p…”

Một sức nặng bất ngờ đè xuống, mùi tanh hôi và vị mặn của máu cô đang dần cảm nhận được, nhưng tại sao lại không cảm thấy đau đớn, đôi hàng mi run rẩy của Dục Uyển dần đứng yên, cô mở mắt ra thì nhìn thấy Hoắc Khiêm đang gục ngã trên vai mình, hai tay ôm lấy cô, đầu hắn toàn máu.

“Ầm… m…”

Cả cô và Tiểu Cường chưa hết bàng hoàng thì cơn bão khủng khiếp cấp 17 ập đến. Sấm sét, mưa lớn, gió xoáy, cùng lúc đổ ập xuống con tàu của họ. Không có thời gian để chống đỡ, con tàu bị nhấn chìm, nước biển như thác lũ tràn vào trong, và cả ba người họ bị cuốn đi.

Cơn bão thứ mười bảy vừa kết thúc được hai ngày, thì Á Lạp Tân lại đón tiếp những trận mưa dầm liên tục bốn mươi tám tiếng, không thấy ánh mặt trời. Chỉ có một màu đen âm u kéo dài từ sáng đến chiều. Một bầu không khí lạnh lẽo, những cơn gió lạnh rít da từ chân lông đến kẻ tóc, và những hạt mưa phiêu diêu như có như không, thích bám trụ vào ô cửa kính mà lau mãi không sạch.

“Thím Trần! Cho người lau lại cửa kính.”

“Dạ! Hoắc quản gia.”

Những hạt mưa nhỏ vô hại không đủ làm ướt bất cứ ai, nhưng lại làm cản trở tầm nhìn của Hoắc quản gia. Từ lúc Hoắc tiểu thư qua đời, rồi đến đại thiếu gia mất tích. Ngôi biệt thự này chẳng khác nào cái nghĩa trang không người viếng. Không có đại thiếu gia giúp quản lý Hoắc thị, lão gia mỗi ngày đều phải đến công ty, có khi hai ngày cũng không về.

Còn Nhị thiếu gia và Tam thiếu gia càng tệ hơn, bọn họ bị Dục Uyển tiểu thư ám ảnh quá nặng, dù mộ của tiểu thư bắt đầu mọc cỏ nhưng vẫn không tin cô ấy đã chết. Giờ lại thêm chuyện của Đại thiếu gia, biến mất không rõ tung tích, hai người họ lại càng không có lý do để về nhà. Chỉ cần nhận được điện thoại có liên quan đến Dục Uyển hay Đại thiếu gia, hai người họ cứ như tên lửa phóng ra khỏi nhà, không ai kịp ngăn lại.

Sự nghiệp quản gia của lão là cha truyền con nối, đến đời lão là đời thứ mười tám, cho nên cảm tình vô cùng sâu nặng. Lão xem đây như nhà mình, từng người trong Hoắc gia cũng chính là người thân của lão, họ vui thì lão cười, họ buồn thì lão…

“Hây… y…”

Hoắc quản gia thở dài rồi xoay người vào trong nhà. Cùng lúc chuông điện thoại trong phòng khách vang lên, đã níu giữ chân của ông ta.

“Alo…”

Nhưng có lẽ do trời đang mưa, tính hiệu từ phương xa chưa đủ tốt để truyền tải tất cả nội dung, Hoắc quản gia nghe được chữ có chữ không, nhưng có hai chữ này thì lão nghe rất rõ. Thái độ hòa nhã liền biến mất, thay vào đó là sự giận dữ.

“Dục Uyển tiểu thư đã chết, đừng có tự nhận mình là tiểu thư… nếu còn dám gọi điện thoại đến tôi sẽ báo cảnh sát bắt cô… đồ lừa đảo” Lão tức giận hét to, rồi dập điện thoại xuống bàn.

“Rầm… m…”

Âm thanh chấn động đã lôi kéo tất cả người làm trong nhà chạy lên sảnh. Bọn họ khúm núm trước mặt lão. Hoắc quản gia mà họ biết trước giờ rất ít khi to tiếng với bất kỳ ai, nói năng từ tốn nhỏ nhẹ, lần này ai đã chọc giận đến lão.

“Hoắc quản gia! Có chuyện gì?” Một người làm trong nhà lên tiếng.

“Sau này nếu có ai gọi điện đến tự nhận mình là Dục Uyển tiểu thư, thì các người không cần nói gì hết, cứ cúp máy… đã rõ chưa.”

“Dạ rõ! Hoắc quản gia”

Trong ngôi biệt thự này đã không còn ai đủ tỉnh táo, cứ sống trong mộng ảo với hy vọng Dục Uyển tiểu thư chưa chết. Bởi vì vậy, mới dễ dàng bị đám người đó lừa gạt. Mang trong người sứ mệnh quản gia thứ mười tám của gia tộc, lão phải có trách nhiệm với từng thành viên trong nhà. Trong lúc mọi người u mê thì lão phải thật sáng suốt, dẹp bỏ tất cả âm mưu lừa đảo của bọn hám lợi từ bên ngoài.

“Còn nữa… không được nói chuyện này cho hai vị thiếu gia, đặc biệt là Tam thiếu gia, không thể để cho cậu ấy biết có người vừa gọi điện đến mạo nhận Dục Uyển tiểu thư, rõ chưa?”

“Dạ rõ… Hoắc quản gia.”

Tuân thủ tuyệt đối mệnh lệnh từ phía Hoắc quản gia, tất cả người làm trong nhà đều nghiêm túc thực hiện, còn hoàn thành một cách xuất sắc. Và sau ngày hôm đó, những cuộc điện thoại gọi đến mở đầu bằng “Tôi là Dục…” thì họ liền cúp máy ngay lập tức.

Nghe lời là tốt, nhưng đôi khi quá nghe lời lại chết một người.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219