Dục Uyển

Phần 78
Phần 78

Sau một tháng phẫu thuật thành công, mẹ của Dịch Nam đã có thể xuất viện. Tuy nhiên, bác sĩ căn dặn nếu muốn hoàn toàn bình phục thì cần phải đến nơi có bầu không khí trong lành, gần gũi với thiên nhiên để tịnh dưỡng.

Cho nên Dịch Nam quyết định sẽ đưa mẹ hắn về quê. Trước giờ hắn đều muốn rời khỏi Hoắc gia, từng nghĩ sau khi giành dụm đủ tiền sẽ cùng mẹ về quê sinh sống. Nhưng ngay lúc này hắn lại không muốn đi, chính là vì người con gái này đây.

“Tiểu thư… tạm biệt”

“Dịch Nam! Tạm biệt”

Nhìn Dịch Nam bước lên taxi. Trong lòng Dục Uyển cảm thấy thật trống trải và buồn bã. Sau này, sẽ không còn ai để cho cô chọc ghẹo, không còn nhìn thấy vẽ mặt xấu hổ đỏ bừng của hắn, cuộc sống của cô đã thiếu đi một thú vui.

“Dịch Nam! Anh phải thật bảo trọng…” Dục Uyển hét lên, dù nói sẽ không khóc, nhưng hai mắt cứ ươn ướt.

Lúc Dục Uyển xoay người đi vào trong nhà, thì Dịch Nam lại đặt hành lý xuống.

Hắn quay đầu chạy về phía của Dục Uyển, nắm lấy tay của cô kéo vào lòng ôm chặt. Chiều cao giữa hai người rất tương xứng, Dịch Nam chỉ cần cúi đầu đầu xuống, thì môi của hắn đã chạm lên trán của Dục Uyển. Đây là điều hắn đã muốn làm từ rất lâu, cuối cùng hắn đã làm được.

“Tiểu thư! Tôi thích em… tôi nhất định sẽ quay lại tìm em” Chính là có thể thổ lộ với Dục Uyển, bây giờ thì hắn có thể đi được rồi.

Nụ hôn và cả lời tỏ tình của Dịch Nam, đã ảnh hưởng trực tiếp đến tâm trạng và cảm xúc của hai kẻ đứng yên nãy giờ. Hoắc Phi thì khẩn trương như muốn nhảy dựng trên ngọn cây. Còn Hoắc Luật mi tâm chau lại tỏ ra rất khó chịu.

Dục Uyển vẫn còn đơ người. Có phải cô vừa được trai tỏ tình, còn hôn lên trán. Nhưng sao lại không có cảm giác phấn khích hay chút đỏ mặt xấu hổ gì cả, có phải da mặt cô lại dày hơn rồi không… chuyện này thật sự là đáng lo…

Dục Uyển còn đang suy nghĩ vẩn vơ thì có một cú đẩy vai bất ngờ từ phía sau, mặt mày choáng váng, hai chân loạng choạng, rồi té nhào xuống vũng sình trước mặt.

Hu… u… u… Cái váy trắng tinh khiết của cô, cái này do mẹ Tiêu mua cho, cũng mới mặc có lần đầu. Tất cả là tại hắn đã làm bẩn cái áo, tên khốn đáng ghét…

Hoắc Phi cảm thấy hơi có lỗi với Dục Uyển vì cái hất vai quá tay khi nãy, hắn chỉ là không thích nhìn thấy bộ dạng đắm đuối của Dục Uyển nhìn Dịch Nam, không nghĩ sẽ đẩy ngã cô té xuống đất.

“Mày… có…” Hắn muốn quan tâm Dục Uyển hỏi xem cô có bị thương không, nhưng vừa mở miệng ra chưa nói được câu gì. Thì Dục Uyển vừa đứng dậy, đã quát tháo như tát nước vào mặt hắn.

“Hoắc Phi! Anh bị ấm đầu hả…”

Máu nóng anh hùng trỗi dậy. Hoắc Phi cũng không chịu thua, cũng vô lý hét vào mặt Dục Uyển.

“Mày không biết xấu hổ sao… không biết liêm sĩ, để đàn ông tùy tiện hôn mày giữa đường giữa xá, tự trọng của mày để ở đâu hả…”

Hắn làm sai, mà còn dám lớn tiếng…

“Tự trọng của tôi để hết ở chỗ anh em các người… tôi thích để cho đàn ông hôn thì đã sao, liên quan gì đến anh… tránh ra…” Dục Uyển đẩy mạnh Hoắc Phi ra, trước khi đi, còn lườm Hoắc Luật.

Cái váy mới của cô bị hắn làm bẩn, cô còn chưa xử hắn. Hắn lại còn nạt nộ cô, nói cô không biết tự trọng. Nửa tháng trước, hắn nói thích cô chắc chắn là giả, còn muốn sống hòa bình với cô sao… cũng là giả luôn.

Hôm nay viện trưởng đi dự hôn lể cháu bạn thân, nên nhờ cô trông coi bọn trẻ ở cô nhi viện. Bây giờ đã muộn mất mười phút, nếu không phải tên Hoắc Phi đó gây rối thì cô cũng không trể giờ.

Dục Uyển sau khi thay quần áo xong, đã vội vã chạy xuống lầu. Lúc cô ra tới cổng lớn thì nhìn thấy xe của Hoắc Luật đang đậu ở bên ngoài, hắn đang ngồi trong xe không biết là chờ ai. Chắc chắc không phải là cô, cô làm sao có cái vinh dự đó.

Dục Uyển phớt lờ bỏ đi thì xe của Hoắc Luật lại chạy phía sau, hắn đánh một vòng lớn đã dừng lại trước mặt cô và cửa xe lại tự mở ra. Nhìn ngó xung quanh, hình như chỗ này không có ai khác ngoài cô.

Chẳng lẽ, người mà Hoắc Luật đang chờ là cô. Dục Uyển phải mất hơn 5 giây để chuẩn bị tâm lý sẽ bị Hoắc Luật đá xuống xe, sau khi dại dột bước lên. Nhưng rất may mắn chuyện đó đã không xảy ra, sau khi cô bước lên xe thì Hoắc Luật đã cho xe chạy.

Bin ở trường nghe được từ miệng của bạn nó, khu vui chơi BL sẽ miễn phí vé vào cổng và chi phí vui chơi cho các bé dưới 10 tuổi, bắt đầu từ ngày 8 – 10 tây, kỷ niệm 20 năm thành lập. Hôm nay đã là 10 tây, qua hết ngày hôm nay thì ưu đãi đó sẽ không còn nữa.

Bin trở về, đã kích động tất cả bọn trẻ trong cô nhi viện, đòi cô phải dẫn bọn chúng đến khu vui chơi BL. Dục Uyển phải thừa nhận, Bin rất có tư chất của một kẻ cầm đầu nổi loạn, nó đã khiến cho 51 đứa còn lại cũng loạn giống như nó. Một nháo, hai khóc, ba không chịu ăn cơm.

Dục Uyển đấu không lại chúng nên giơ tay đầu hàng. Nhờ sự trợ giúp của chiếc xe to bự của anh chàng mặt lạnh phía sau lưng cô, đã có thể nhồi nhét 52 tiểu quỷ lên xe.

Và bây giờ cô cùng bọn nhỏ, đang đứng trước cổng.

Khu vui chơi giải trí BL.

Do hôm nay là ngày cuối cùng của đợt ưu đãi, nên không chỉ có một mình cô đi hốt hụi chót. Mà tất cả người trong thành phố gần như kéo hết về đây. Người đông như kiến, từ ngoài cổng cho tới bên trong khu vui chơi rãi rác khắp nơi. Đây chính là môi trường rất tốt để ta lạc mất nhau.

Để đảm bảo cho việc đi đủ người về đủ số, cô đã đưa ra những quy tắc rất nghiêm ngặt cho bọn nhỏ.

“Quét… Quét…” Dục Uyển cầm còi lên thỏi một hơi dài, rồi cầm cái loa hét lên.

“Bốn hàng ngang tập hợp…”

52 Đứa trẻ loi nhoi con như dòi, chạy lòng vòng một hồi lâu, mới vào được hàng ngũ. Cũng tội nghiệp cho chúng dù đã tập luyện rất nhiều lần ở nhà, nhưng vẫn còn lẫn lộn giữa hàng ngang và hàng dọc. Dục Uyển chỉ biết ôm đầu kêu trời, cô đã bắt đầu hối hận. Không biết có nên hốt hết chúng, quăng lên xe, rồi đem trở về cô nhi viện không.

“Báo cáo chị Uyển! Bốn hàng ngang đã tập họp xong” Kẻ cầm đầu nổi loạn đã tới, sau khi đổ mồ hôi hột, gom từng đứa nhóc cho vào hàng ngang, Bin đã chạy đến trước mặt của Dục Uyển.

Dục Uyển thở dài, chỉ có thể cầu chúc cô may mắn…

“Bây giờ chúng ta bắt đầu điểm danh… các em phải nhớ thật kĩ số của mình, biết không…”

“Dạ biết!!” Bọn nhóc đồng thanh hô to, rất có khí thế, cô cũng chỉ mong trí nhớ của chúng cũng tốt như vậy.

“Một… Hai… Ba…”

“Mười… hai mươi… ba mươi…”

“Năm mươi hai!!”

Tất cả mấy đứa trẻ đều quay sang nhìn Dục Uyển, vì giọng nói cuối cùng “năm mươi hai” đó là của cô. Nhưng đừng hiểu nhầm Dục Uyển đang gây rối. Thật ra, cô chỉ điểm danh hộ cô bạn nhỏ trên tay mình, vì bé còn quá nhỏ để biết cái gì là “năm mươi hai”.

Dục Uyển mỉm cười hài lòng, ít nhất là lúc đến không có thiếu đứa nào, năm mươi hai đứa thì có năm mươi hai số. Cô chỉ mong lúc về cũng không thiếu mất số nào giống như lúc này.

“Bây giờ thì chị Uyển sẽ khảo lại các em, ba điều mà chị đã dạy lúc ở nhà, các em phải trả lời to và rõ có biết không”

“Dạ…”

“Vậy điều thứ nhất là gì…” Cô hỏi.

“Phải nhớ kĩ số của mình và nhớ mặt của bạn ở sau lưng là ai ạ…” Bọn trẻ đồng điệu trả lời, giống như đang trả bài, rất có vần có điệu.

“Giỏi lắm! Còn điều thứ thứ hai…” Dục Uyển hỏi.

“Không được rời khỏi hàng, không được đi riêng rẽ” Cái điều này thì chúng nói rất là mạnh miệng, hi vọng chúng sẽ làm được.

“Rất giỏi! Vậy còn điều thứ ba…”

“Chị Uyển là nhất… khi nghe chị Uyển thỏi còi, thì phải tập trung lại đây”

“Bốp… bốp… bốp…” Tán thưởng cho sự thuộc bài của chúng, Dục Uyển đã tặng cho chúng những tràn pháo tay rất to.

Nhưng Dục Uyển vẫn chưa kịp nói gì hết thì đám nhóc đã chạy tán loạn, cô nhanh tay giữ lại được một đứa.

“Bin! Em nhớ kĩ những gì chị đã dặn chưa…”

“Em biết rồi, chị yên tâm đi… có em ở đây, em sẽ lo hết cho tụi nó” Bin ra dáng anh đại, vỗ ngực bảo đảm.

“Em là giỏi nhất… em mà để lạc mất một đứa nào, chỉ sẽ tính sổ với em”

“Biết rồi mà… tại sao chị cứ lãi nhãi mãi, nếu mà chị còn giữ em lại nữa… là tụi nó sẽ lạc mất thật đó”

Thằng nhóc đáng ghét, nghe nó dọa xong là Dục Uyển lập tức buông tay ra. Bin giống như Tôn Ngộ Không bị nhốt dưới núi Ngũ Hành Sơn lâu ngày, vừa được thả ra là một cú nhào lộn đã bay xa cả 1800 dặm, cô đã không còn thấy bóng dáng nó đâu.

“Bây giờ chỉ còn lại chị và em… nhóc con, em muốn đi đâu” Dục uyển mỉm cười với bé gái mà cô đang ẩm trên tay. Nhưng nó hình như không đếm xỉa đến lời của cô nói.

“Luật… Luật… Ẩm… ẩm…”

Bé con lại cười toe toét, miệng nói bi bô tên của kẻ đứng sau lưng cô.

Nếu bé con không lên tiếng nhắc đến tên “Luật” thì cô cũng quên mất sự hiện diện của hắn bên cạnh mình. Dục Uyển quay người lại nhìn Hoắc Luật.

Đúng là mỹ nam thì luôn khác thường, cho dù đứng giữa cả rừng người vẫn rất nổi bật, luôn làm cho người ta chú ý. Vẫn cái dáng vẽ lạnh lùng khó gần, ánh mắt không bao giờ biết cười. Nhưng Hoắc Luật dù không làm bất cứ động tác, mang tính lôi kéo nào, hắn chỉ việc đứng yên, đặt hai tay vào túi quần. Cũng đủ làm cho các em gái xung quanh đổ rầm rầm xuống đất.

“Wo… o… Đẹp trai quá, có phải là diễn viên điện ảnh không đây…”

“Cao quá… body chuẩn như siêu mẫu, anh ấy có phải là người mẫu không…”

“Mình thấy anh ấy rất quen mặt… hình như có xuất hiện trên báo thì phải”

Hắn không ngó ngàng đến thiên hạ, nhưng thiên hạ xung quanh lại vì hắn mà điêu đứng. Đám con gái xung quanh đang cuồng loạn hò hét, lấy điện thoại ra lén lút chụp hình. Có nhiều người đã nhầm lẫn hắn với một minh tinh nào đó nên đến xin chụp hình chung, không biết sau đó Hoắc Luật đã nói gì, mà họ cúi mặt xuống đi một nước, không dám ngẩng đầu lên.

Lại có thêm một đám em xinh như mộng, ngực to, chân dài đi đến trước mặt của Hoắc Luật với dáng vẽ rất tự tin, cũng đúng thôi, họ xinh đẹp đến thế mà.

“Anh ơi! Bọn em có thể chụp hình chung với anh được không” Một em đại diện lên tiếng, sáu em còn lại thì õng ẹo cười duyên.

“Chúng ta quen sao…” Hắn nhếch miệng cười.

Giống hệt với những gì cô đã nghĩ, Hoắc Luật đúng là mở miệng ra không chừa cho ai chút mặt mũi nào, cũng chỉ là một tấm hình thôi, có mất mát chút nào đâu. Đám con gái đó lại cúi mặt xuống, xấu hổ mà đi.

“Oa… a… Luật… Luật…”

Bé con khóc càng lớn tiếng, nó đưa hai tay về trước mặt Hoắc Luật, muốn được hắn ẩm thay gì là Dục Uyển. Đúng là háo sắc mà, cô ẩm thì nó lại không chịu cứ phải là tên đó sao.

“Nhóc con mới tí tuổi đầu mà háo sắc, chị nói cho em biết… Luật của em sẽ không bao giờ ẩm em đâu, thấy mấy chị xinh đẹp kia không, cũng bị hắn đuổi đi… nhóc con là gì chứ” Dục Uyển nói nhiều như vậy, không biết là nó có hiểu hay là không, mà càng khóc càng dữ dội hơn.

“Oa… a… Luật… Luật…”

“Còn khóc nữa sao, em mà khóc nữa là chị bỏ em xuống đó”

Điều Dục Uyển không ngờ đến, là lúc này Hoắc Luật lại bước đến ẩm nhóc con. Sướng rồi, được nằm gọn trong lòng của anh đẹp trai, nhóc con đã không còn khóc. Một lần nữa chứng minh “mỹ nam luôn là nhất”.

Cô có nhìn nhầm không đây, Hoắc Luật vừa mỉm cười với nhóc con. Nếu nụ cười câu hồn đoạt phách này của hắn mà đem thí điểm trên người của những em gái khi nãy thì chắc chắn họ nguyện chết vì hắn.

Cô phát hiện ra một điều, Hoắc Luật lúc ở cạnh bọn trẻ thì hiền hòa dễ gần, còn đối với những người khác thì lạnh nhạt dửng dưng, giống như một tản băng ngàn năm không tan chảy. Thái độ khác xa một trời một vực, chẳng lẽ hắn có sở thích luyến đồng.

“Đứng đó làm gì sao không đi” Hoắc Luật quay lưng lại nhìn Dục Uyển đang ngẩn tò te ở phía sau.

Trí tưởng tượng của cô sao lại phong phú như vậy. Chắc chắc không có chuyện đó. Dục Uyển lắc đầu, lập tức đuổi theo sau Hoắc Luật đi vào khu vui chơi…

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219