Dục Uyển

Phần 18
Phần 18

Địa phủ.

“Ầm… m…”

Mọi người bên dưới đều kinh hồn mà ngẩng đầu lên, Ất Diễn, Hắc Bạch Vô Thường.

Động đất xảy ra đã cướp đi sinh mạng hơn cả trăm người, hồn ma dẫn về hôm nay chật kín cả địa phủ, chuyện cũng không có gì nếu như không có kẻ kêu oan, mắng chữi Diêm Đế là không giữ lời hứa, dương thọ ả chưa tận mà đã phải chết, ả làm rần rần ở địa phủ và đã kinh động đến Diêm Đế.

Diêm Đế chỉ tay về phía của cố nhân lâu năm mà nổi giận đùng đùng.

“Ai có thể giải thích cho ta biết tại sao… ả lại có mặt ở đây…”

Lão trừng mắt nhìn từng người một.

“Thuộc hạ thật không biết chuyện gì xảy ra, nhân gian xảy ra động đất, thuộc hạ và Bạch Vô Thường đến nhân gian để đưa oan hồn về địa phủ” Hắc Vô Thường lên tiếng.

“Chúng thuộc hạ cũng không rõ nguyên nhân tại sao, trong số oan hồn dẫn về, lại có thêm ả”

Bọn họ chỉ biết đưa oan hồn về địa phủ, đến đúng nơi, đúng thời điểm đã ghi trong sổ sách, thì thấy oan hồn là dẫn về, có ai ngờ hồn phách của kẻ ở năm 1900 lại có mặt ở năm 2150 chứ.

Phán quan đi vào…

“Bẩm Diêm vương!”

“Điều tra tới đâu rồi”

Dù không muốn nói ra nhưng chuyện này sẽ không thể giấu được Diêm Đế. Phán Quan buộc phải khai thật.

“Bẩm Diêm Vương! Sau khi kiểm tra thì trong danh sách oan hồn đem về thiếu tên của một người… là Đồng Dục Uyển”

Hồn phách của kẻ ở quá khứ xuyên không đến hiện tại, còn hồn phách kẻ ở hiện tại lại mất tích vô cớ. Diêm Đế quay sang nhìn Ất Diễn, kẻ nắm giữ cổng thời không.

“Ất Diễn! Chuyện này là do ngươi gây ra đúng không”

Ất Diễn muốn bật ngửa ra sau, Diêm Đế đã không tra khảo hỏi cung, mà định ngay luôn tội này do lão gây ra, mà còn là bắt đúng người đúng tội mới đau chứ.

Hồn phách từ thế kỷ 19 có thể đến thế kỷ 22, nếu nói không liên quan tới hắn Diêm Đế khó mà tin, hơn nữa lúc chuyện xảy ra hắn cũng có mặt ở nhân gian.

“Diêm Đế! Thật ra… chuyện này là…”

“Là sao” Diêm Đế đầy đủ kiên nhẫn nhìn hắn.

“Là… thuộc hạ gần đây thấy rất rảnh rỗi, còn Hắc Bạch lão đầu thì rất bận rộn vô cùng nên muốn giúp họ một tay” Ất Diễn cúi cùng cũng chịu ngẩng đầu lên, can đảm nói dối trước Diêm Đế.

“Rồi sao nữa”

“Hôm nay nhân gian xảy ra động đất, hồn ma có tới cả vạn người, lại chỉ có hai người họ thì làm sao mà xử lý hết được, người cũng biết mà… hồn phách vừa rời khỏi thân xác nếu không có người dẫn đường sẽ phiêu dạt khắp nơi không biết đâu mà tìm” Ất Diễn dài dòng giải thích.

“Ý ngươi là… ngươi đến nhân gian để giúp Hắc Bạch Vô Thường dẫn đường oan hồn về địa phủ”

Diêm Đế mỉm cười, lão biết nhân gian xảy ra đại họa, nhưng không biết con số người chết từ khi nào đã lên tới một vạn.

“Đúng vậy” Ất Diễn lên tiếng.

“Ngươi tốt như vậy sao” Diêm Vương gặng hỏi lại.

“Thuộc hạ và hai người họ dù sao cũng là…”

“Bớt dài dòng… đi vào trong điểm, chuyện ta muốn nghe ngươi vẫn chưa nói đến thì phải”

Diêm Đế tại sao lại thiếu kiên nhẫn như vậy chứ, cái gì cũng phải có đầu có đuôi, quan trọng là, lão vẫn chưa tìm ra ý để nói.

“Lúc thuộc hạ dẫn oan hồn đi thì… cánh cổng thời không rơi ra khỏi túi bảo bối, Nhật Thực lại xuất hiện đúng lúc”

“Có thể nó đã kết nối hai không gian lại… khi cổng thời không vừa mở ra, các oan hồn bị hút hết vào trong, thuộc hạ đã phải nhảy vào lôi họ ra… nên…”

“Nên có thể ngươi đã lôi hồn phách của Bạch Thiện từ quá khứ về hiện tại, đúng không”

Nhìn thấy nụ cười như có như không của Diêm Đế, Ất Diễn không còn can đảm để mở miệng.

“Hư… ư…”

Ngươi im lặng từ đầu giờ, bỗng vung vai đứng dậy.

“Diêm Vương! Thuộc hạ của ngươi đúng là lũ vô dụng, ta thấy tội cho ngươi”

“Hây… za… Mọi chuyện giờ đã rõ ràng, còn không mau đưa ta trở lại nhân gian” Hồ ly Bạch Thiện lên tiếng.

Diêm Đế dù không ưa gì Bạch Thiện, nhưng dương thọ của ả quả thật là chưa tận, địa phủ không thể nào chứa chấp ả được.

“Nhanh đi! Ta không có rảnh rỗi mà ở đây xem ông giáo huấn thuộc hạ, đừng lãng phí thêm thời gian của mọi người nữa”

Bạch Thiện nghĩ rằng sau lần thoát chết này, ả sẽ thay đổi được số mệnh đã định, vì ả không còn là Hoắc Dục Uyển của trước đây mà thân xác này là hồ ly chín đuôi Bạch Thiện, ả biết mình phải làm gì với những ưu ái trời ban tặng, để thay đổi vận mệnh sau này.

Chuyện gì cũng có ngoại lệ, với một người đầy quyền lực như Diêm Đế có thể xoay chuyển càng, thì không có gì là không thể, có trách chỉ trách Bạch Thiện đã khiến người nổi giận.

Diêm Đế mỉm cười:

“Đúng là không nên lãng phí thời gian của mọi người, quỷ sai… dẫn ả đến súc sinh đạo, để cho ả được đầu thai”

“Dạ!”

Trước mệnh lệnh này của Diêm Vương mọi người đều rất hào hứng. Qủy sai hành động cũng rất mau lẹ, chưa gì đã lôi ả ra khỏi cửa.

“Diêm Đế! Lão bị điên sao… ta không phục… ta muốn đi kiện lão, ta không phục” Bạch Thiên vùng vẫy la hét inh ỏi, nhưng không thể thay đổi được số đã định.

“Thật điếc cả tai…”

Diêm Đế thở phào đứng dậy, khi lão chuẩn bị đi thì Hắc Bạch Vô Thường lên tiếng.

“Diêm Vương! Oan hồn của Đồng Dục Uyển có thể đã xuyên không vào thân xác của Hoắc Dục Uyển, có cần đi bắt ả về không”

Ất Diễn và Phán Quan đều hồi hộp chờ nghe quyết định của Diêm Vương.

“Không cần! Có lẽ thiên ý, nếu đã là thiên ý thì cứ thuận theo tự nhiên vậy.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219