Dục Uyển

Phần 180
Phần 180

“Hu… u… Lão gia! Ông hãy cho người giúp Mạn Ni, sức khỏe con bé vốn không tốt… ở trong tù không ai chăm sóc… bệnh của Mạn Ni sẽ càng nặng hơn, lão gia…”

“Lão gia… lão gia…”

Mặc cho Lữ Trị đang gào khóc, quỳ lết dưới sàn, Hoắc Nghị vẫn không liếc mắt để tâm, thái độ không chỉ dửng dưng còn rất tức giận, ông hất mạnh bà ta và đi thẳng lên lầu.

Duy trì lợi ích Hoắc thị và danh tiếng Hoắc gia là điều quan trọng đối với Hoắc Nghị. Nhưng Mạn Ni đã phá hủy đi mọi thứ, không cho người đi xử lý Mạn Ni đã là nhân từ lớn nhất của ông. Còn muốn ông cho người đi cứu, đùa sao.

Thư phòng…

“Khi nào đại thiếu gia trở về, nói vào thư phòng gặp tôi.”

“Dạ! Lão gia.”

Hoắc quản gia đặt bạch trà xuống bàn, rồi lặng lẽ khép cửa lại. Ông lướt nhìn sang gạt tàn thuốc đặt bên góc, chỉ khi nào gặp vấn đề lớn lão gia mới hút thuốc, vấn đề lần này của Mạn Ni tiểu thư không chỉ lớn còn rất nghiêm trọng, nhìn tàn thuốc trên bàn cũng đủ hiểu.

Con gái Hoắc gia dang díu với đàn ông, gian tình bị phát nên giết chồng che giấu tội lỗi. Tin tức vừa được phát tán, đã dấy lên sự câm phẫn của người dân cả nước, người bên ngoài đang mắng chửi Hoắc gia vì dưỡng ra một ác nữ như Mạn Ni, còn kì công che đậy tội lỗi của cô ta.

Tường thành vững chắc mà lão gia xây dựng nhiều năm, bắt đầu hiện những vết nứt, liệu có đứng vững được hay là không. Hoắc quản gia thở dài bước xuống lầu.

“Hoắc thiếu gia! Có phải vụ giết người của Hoắc Mạn Ni, tất cả mọi người đã biết từ trước?”

“Người bên ngoài nói… Hoắc gia đã giúp Mạn Ni che giấu tất cả chuyện này, có đúng không?”

“Hoắc thiếu gia! Cậu có thể cho chúng tôi phỏng vấn? Hoắc thiếu gia…”

Khi chiếc xe của Hoắc Khiêm vừa về tới thì tất cả kí giả đều bổ nhào vào. Họ tràn lên trước đầu xe ngăn lại, những câu hỏi tới tấp đưa đến. Tất cả vệ sĩ trong nhà đều được huy động, mới có thể hộ tống cả người lẫn xe chạy thẳng vào trong.

“Khiêm! Con phải giúp dì… trong cái nhà này chỉ có con là khuyên được cha con”

Hoắc Khiêm vừa bước vào thì đã gặp Lữ Trị, như người rơi xuống nước gặp được phao cứu hộ. Bà bám chặt lấy Hoắc Khiêm không buông.

“Cũng chỉ có con nói cha con mới nghe, giúp gì nói với cha con… cứu Mạn Ni, dì xin con… cứu Mạn Ni, Khiêm… hu… u…”

“Dì! Dì bình tĩnh lại… chuyện của chị Mạn Ni, con sẽ nghĩ cách.”

“Hoắc quản gia! Đưa dì tôi lên lầu.”

Hoắc quản gia bước tới đỡ Lữ Trị đứng dậy, suốt cả ngày vì chuyện của Mạn Ni không có gì trong bụng, còn vừa quỳ vừa khóc. Bà gần như ngã quỵ, yếu đuối dựa vào người của Hoắc quản gia.

“Đại thiếu gia! Lão gia bảo cậu lên thư phòng.”

“Tôi biết rồi.”

Nhìn bộ dạng kiệt quệ của Lữ Trị, Hoắc Khiêm lại chau mày. Tốt hay xấu gì Lữ Trị cũng là dì ruột của hắn, với người ngoài hắn có thể vô tình, nhưng người nhà thì không. Hoắc Khiêm có hai thứ coi trọng. Thứ nhất là Hoắc thị, thứ hai chính là Hoắc gia là nói đến những người mang họ Hoắc.

“Cộp… cộp…”

Hoắc Khiêm vội vã chạy lên lầu, nhưng hắn lại đứng khựng lại vì nhìn thấy dáng vẻ trầm tư của Hoắc Nghị. Trong trí nhớ, cha hắn luôn là người đàn ông cao lớn, với đôi tay lực lững, bờ vai rộng lớn, và dễ dàng nhấc bổng hắn đặt lên vai mỗi khi hắn muốn. Mặc dù hình dáng kích thước vẫn như trước, nhưng lại có cảm giác cha hắn đã già đi rất nhiều.

Từ nhỏ Hoắc Khiêm đã xem cha hắn là một tượng đài lớn, hắn muốn giống như cha hắn, bảo vệ Hoắc gia, và phát triển Hoắc thị. Là một đứa con trai khiến cha hắn phải tự hào. Với Hoắc Nghị, Hoắc Khiêm cũng là đứa con mà ông yêu thương và tin tưởng nhất. Chỉ cần là điều hắn muốn, chuyện xấu chuyện tốt ông đều làm. Mọi người đều nói ông quá thiên vị Hoắc Khiêm, ông không phủ nhận điều đó vì đó là sự thật.

“Cha!”

Không hề nhìn sang, Hoắc Nghị vẫn biết người bên cạnh là hắn. Đứa con luôn sát cánh bên ông, cùng ông giải quyết vấn đề, mỗi khi Hoắc gia gặp chuyện.

“Chuyện công ty con xử lý tới đâu?”

Chỉ hơn nửa ngày kể từ khi Mạn Ni bị tống vào tù. Giá cổ phiếu rơi tự do không điểm dừng, chạm mốc thấp nhất trong lịch sử Hoắc thị, những đối tác bất ngờ rút vốn, các công trình đang tiến hành lại đình công, lẫn những dự án chắc chắn sẽ được chính phủ phê duyệt lần lượt bị trả về. Đây chính là khủng hoảng lớn nhất của Hoắc thị từ trước đến giờ.

“Số cổ phiếu bị bán ra con đã cho người mua lại… các dự án bị chính phủ trả về con đang cho người đi tiến hành.”

“Các công trình bị đình công đã trở lại làm việc từ nửa tiếng trước… sẽ tăng lương gấp đôi cho bọn họ, còn chuyện nhà đầu tư muốn rút vốn con đã thương lượng lại, nâng cao lợi ích của họ lên năm phần trăm và họ đã đồng ý.”

Với nguồn lực dồi dào của Hoắc thị, có thể chống đỡ được chuyện lần này. Nhưng dù Hoắc thị có lớn mạnh cũng không thể tồn tại một mình đơn lẽ trong cái thế giới này, nếu dư luận tiếp tục công kích, tất cả mọi người đều quay lưng, Hoắc thị có thể trụ được bao lâu. Đó mới là điều mà Hoắc Khiêm và cha hắn đang suy nghĩ đến.

“Cha! Con nghĩ muốn giải quyết triệt để chuyện lần này, trước hết phải cứu Mạn Ni ra.”

“Nói tiếp!”

“Cứu chị ta chính là cứu lấy mặt mũi Hoắc gia, nếu tội danh giết người của Mạn Ni được rửa sạch, thì người bên ngoài sẽ không còn lý do gì để tiếp tục công kích chúng ta.”

Mọi chuyện cũng vì Mạn Ni mang họ Hoắc. Nếu chỉ là một người bình thường khác, bọn họ có làm chuyện này rùm beng lên hay không. Mạn Ni chỉ mẫu vụn nhỏ, thứ họ muốn là cả chiếc bánh to lớn Hoắc gia.

“Bằng chứng rõ như ban ngày, mọi người đều nhìn thấy… con nghĩ Mạn Ni còn cách cứu?”

“Con đã thương lượng với Kim luật sự, chúng ta có thể lợi dụng căn bệnh đa nhân cách của chị ta, ông ta nói chuyện này vẫn có thể cứu vãn, nếu chúng ta có thể khiến quan tòa và mọi người tin chị ta giết người trong tình trạng thần trí không bình thường.”

Hoắc Khiêm đã xem lại cuộn video của Tống phu nhân rất nhiều lần, và hắn nhận ra một điểm sơ hở trong đó. Có thể mọi người khi xem bị cuốn vào cuộc cãi vã của Tống Thiếu Hoành và Hoắc Mạn Ni, khiếp sợ, phẫn nộ trước hành động đẩy người sắp chết ra khỏi ban công của chị ta. Nên không cảm thấy kì quặc trước đoạn tự thoại của Mạn Ni trước đó. Đó cũng chính là bằng chứng cho căn bệnh của Mạn Ni.

Có thể sau chuyện này Mạn Ni sẽ được vào viện tâm thần thay vì là nhà giam, nhưng ai bận tâm đến điều đó… hắn, hay Hoắc Nghị. Bọn chỉ quan tâm đến danh dự và lợi ích của Hoắc gia.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219