Dục Uyển

Phần 119
Phần 119

Ba mươi phút sau.

Tại hội trường – Dahlia…

Hàng ngàn khuôn mặt ngáy ngủ, uể oải nằm dài trên bàn. Họ đang phải cố gắng chịu đựng một loại cực hình, chỉ vì hoàn thành cái thủ tục như thường lệ, chính lắng nghe giọng văn chán ngắt của hiệu trưởng.

“Kính thưa toàn thể nhân viên… kính thưa… kính thưa… và kính thưa…”

Mỗi năm, mỗi học kì đều phải nghe, nghe hơn mười mấy năm cũng chỉ có một bài diễn văn duy nhất. Bởi vì Dahlia là bao trọn gói từ mẫu giáo đến phổ thông, cho nên nếu còn là học sinh ở đây thì họ vẫn sẽ phải tiếp tục nghe mãi.

Nhưng hiệu trưởng là người vô cùng tâm lý, vô cùng thấu hiểu học sinh. Nên ông đã cố ngắn rút ngắn bài diễn văn của mình lại, lượt bớt vài trang. Bởi vì hôm nay có một sự thay đổi rất lớn, ông cần phải thông báo. Nói là ngắn cũng mất hơn một tiếng, ông ta mới hoàn thành xong phần đọc diễn văn của mình.

“Bộp…”

Hiệu trưởng gấp bài diễn văn đầy tâm huyết của mình lại, lúc ông ngẩng đầu lên nhìn xuống dưới hội trường. Thì tất cả học sinh đều đã ngủ.

“Khò… o…”

Là một người hiệu trưởng rất yêu thương học trò của mình, ông không muốn đánh thức bọn họ dậy.

“Ực… ực…” Hiệu trưởng chỉnh sửa lại micro, rồi tằng hắng vài tiếng đề lấy giọng.

“Tôi muốn thông báo cho các em một tin rất quan trọng, những bạn nào còn thức thì chuyển lời của tôi đến những bạn đang ngồi bên cạnh mình… bắt đầu từ học kì này… bảng thành tích học tập của các em sẽ được nhà trường gửi về cho phụ huynh”

Nhưng hiệu trưởng vừa thông báo xong, thì cả bên dưới đã nháo nhào cả lên. Đây chính là một tin vô cùng sốc với họ, trước giờ chuyện này chưa từng xảy ra. Điểm số học tập của họ, cũng chỉ có mình họ và nhà trường biết.

“Hiệu trưởng! Ông đùa đúng không…” Hoắc Phi bật dậy đầu tiên.

“Phải đó! Chuyện này là sao…” Những người khác cũng hưởng ứng theo.

“Tại sao lại đưa bảng thành tích cho phụ huynh… hiệu trưởng, ông đang chơi tụi này phải không”

“Đúng vậy…”

Mọi người đều hiểu Dahlia là trường quý tộc. Những đứa trẻ vào đây học, nếu không phải con của chủ tịch tập đoàn, cũng là chính khách máu mặt. Học chỉ là một hình thức với họ, điểm số cũng không mấy để tâm, dù sức học có cao hay thấp cũng không ảnh hưởng gì đến tương lai sau này của họ, vì đã có ô dù bảo kê.

Sau này phải làm gì, địa vị xã hội ra sao, cha mẹ họ đều đã chọn sẵn cho họ. Muốn thay đổi cũng không được thì học để làm gì.

Tiếp theo hàng loạt người đứng lên, phản đối mãnh liệt với hiệu trưởng. Đây chính là những thành phần ưu việt, đứng từ đầu bảng từ dưới đếm lên. Trong đó có Hoắc Phi. Bởi vì hắn cũng nằm trong số thành phần kể trên, có ô dù nên không cần lo nghĩ đến tương lai.

Thật sự là Hoắc Phi không coi trọng điểm số, nhưng rất trọng sĩ diện. Sẽ dễ cảm thông hơn, nếu bạn đặt mình vào vị trí của Hoắc Phi, có hai người anh trai vô cùng lợi hại về mặt điểm số, không bao giờ rớt khỏi tam bảng, thì bạn cũng sẽ phản ứng mạnh như Hoắc Phi bây giờ. Nếu bảng thành tích của hắn loạt vào tay của chủ tịch Hoắc, hắn chết chắc.

Là một người hiệu trưởng dày dạn kinh nghiệm, con sóng nào mà hiệu trưởng chưa gặp qua. Trong hoàn cạnh này, ông chỉ lựa chọn một biện pháp duy nhất là giữ im lặng, đợi sau khi bọn nhóc nói mệt rồi thì ông sẽ lên tiếng.

Im lặng như vậy, có lẽ đã đến lúc…

“Thật ra đây không phải quyết định từ phía của nhà trường… mà quyết định của hội phụ huynh, nhà trường chỉ thuận theo thôi… nếu các em có thắc mắc gì, thì liên hệ với hội trưởng hội phụ huynh, chắc các em cũng biết bà ta là ai mà…”

Hiệu trưởng vừa nói xong, Hoắc Phi lập tức quay nồng súng sang phía Bạch Ngạn Tổ đang ngồi.

“Mày nhìn tao như vậy làm gì, không liên quan đến tao… chuyện này tao cũng mới nghe lần đầu tiên”

Tại sao Bạch Ngạn Tổ lại phải giải thích. Bởi vì mẹ của hắn chính là hội trưởng hội phụ huynh. Sau khi biết đây là quyết định của phu nhân ông trùm hắc đạo, thì đám học sinh bên dưới hội trường đều im ru. Hiệu trưởng lại cao giọng nói tiếp.

“Tiếp theo tôi còn một tin khác muốn thông báo cho các em… các em cũng biết, bác sĩ Chu ở phòng ý tế năm nay sẽ về quê cưới vợ, cho nên từ học kì sau… phòng y tế sẽ có một bác sĩ mới…”

“Tôi xin giới thiệu với các em… Bác sĩ Hoắc”

“Cộp… cộp…”

Một cô gái với mái tóc dài óng ả trong chiếc áo Blouse trắng. Đang từng bước đi ra, trước đôi mắt ngạc nhiên của nhiều người. Bởi vì rất đông trong số họ, không còn xa lạ gì với người phụ nữ xinh đẹp này.

“Chị Mạn Ni” Hoắc Luật bật người khỏi ghế.

“Xin chào các em… chị tên Hoắc Mạn Ni, sau này phải nhờ các em chiếu cố”

Lời thì nói cho tất cả mọi người nghe, nhưng ánh mắt và nụ cười của Hoắc Mạn Ni lại đặt trên người của Hoắc Luật. Đúng vậy, cô đến đây chính vì hắn.

Cùng thời điểm đó, tại một bênh viện vô danh ở Bunradi.

Trong một căn phòng bệnh thiếu khang trang với những máy móc y tế cũ kỹ. Một bệnh nhân nữ đang nằm bất động trên giường.

Ngoài cô ta ra, còn có một vài y tá và một bác sĩ. Theo thường lệ, mỗi buổi sáng họ đều đến thăm bệnh cho bệnh nhân.

“Bệnh nhân vẫn chưa tỉnh lại sao”

“Dạ phải! Thưa bác sĩ”

Bác sĩ bước tới kiểm tra bệnh tình của nữ bênh nhân trên giường. Kết quả là so với một tháng trước thì không có gì tiến triển, vẫn như lúc mới được đưa đến đây. Mặc dù não bộ không bị tổn thương, những vết thương bên ngoài cũng đã gần như lành nhưng bệnh nhân vẫn chưa có dấu hiệu hồi tỉnh.

“Bên phía cảnh sát vẫn chưa điều tra được lai lịch của cô gái này sao”

“Dạ phải! Chắc chỉ có thể đợi bệnh nhân tỉnh lại, mới biết được cô ta là ai”

Thứ duy nhất có thể nhận dạng ra thân phận là giấy tờ tùy thân, nhưng thứ đó cảnh sát lại không thể tìm thấy trên người của cô gái này. Có lẽ kẻ gây ra tai nạn, cố tình không muốn ai tìm ra được cô gái này, thật ra giữa họ đã có ân oán gì… Bác sĩ thở dài lắc đầu, rồi đi ra khỏi phòng. Nhưng vừa ra tới cửa thì ông ta lại xoay người vào trong.

“Lần trước người đưa cô ta vào đây, có nghe họ nói cô ta tên gì không…”

“Hình như là… Mộc… Mộc Nhu…”

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219