Dục Uyển

Phần 20
Phần 20

Hoắc Nghị dìu Tiêu Tường đi được giữa đường, còn chưa tới phòng đã dừng lại, hai tay nhấc bổng bà lên.

Tiêu Tường vùng vẫy không để cho Hoắc Nghị ẩm, bọn họ đã bao nhiêu tuổi chứ, nếu ai nhìn thấy mặt mũi biết giấu đi đâu.

“Lão gia! Ông thả em xuống, em có thể tự mình đi, để người ta nhìn thấy xấu hổ chết được”

“Em quên hết những gì tôi đã nói rồi sao”Hoắc Nghị dừng lại, mặt đen nhìn Tiêu Tường.

Bà biết Hoắc Nghị đang ám chỉ điều gì, nhưng bọn họ còn đang ở hành lang, dù xung quanh không có ai, vẫn không phải là ở trong phòng.

“Nghị!”

“Anh… hãy thả em xuống, em có thể tự mình đi” nói ra những lời xấu hổ này mặt của Tiêu Tường đã đỏ bừng.

Vẫn là câu nói cũ chỉ thay đổi cách xưng hô, lại làm cho Hoắc Nghị vui thích. Ông không thích ai gọi thẳng tên của mình, nhưng Tiêu Tường thì ngoại lệ, ông luôn muốn nghe tên mình được gọi ra từ miệng của bà.

“Xem như là em hiểu chuyện”

Hoắc Nghị nhếch miệng cười, mặc dù đã ngoài bốn mươi, nhưng dáng dấp và khuôn mặt anh tuấn của ông vẫn rất cuốn hút, đặc biệt cái cốt khí lỗi lạc, kiểu bá chủ một phương dù không ra oai nhưng vẫn uy. Dù là thiếu nữ đôi mươi cũng phải điêu đứng trước nụ cười này.

“Vừa rồi em làm tôi rất lo biết không” Ánh mắt trách cứ của Hoắc Nghị soi thẳng và vào tiểu công chúa đang nằm trong bụng của Tiêu Tường.

Biệt thự của họ chẳng khác nào cái hoàng cung, cao mấy tầng, có tới hơn trăm phòng, cho nên trong nhà cũng có hơn ấy cái thang máy. Mà phòng của Tiêu Tường lại nằm ở lầu bốn, bọn họ đang ở lầu hai.

Ngày thường thì không sao, từ khi Tiêu Tường mang thai đến tháng thứ sáu đã có tật xấu không thể ngửi được mùi của thang máy. Nên phải đi thang bộ, bác sĩ nói như vậy cũng tốt cho thai nhi, Tiêu Tường cũng xem đó như là tập thể dục, đi một tầng lại ngồi nghỉ mệt một tầng.

“Nhưng… phòng của em cách đây rất xa” Tiêu Tường lên tiếng.

Hoắc Nghị nhíu mày nhìn Tiêu Tường, phòng của ai thì ông không chắc, nhưng riêng phòng của Tiêu Tường dù nhắm mắt Hoắc Nghị cũng biết đường mà tới, chuyện nó xa hay gần thì liên quan gì đến việc ông muốn ẩm vợ mình về phòng.

“Xa thì sao, không phải tôi chưa từng đến phòng em” Hoắc Nghị hơi nâng nhẹ bà lên, rồi đi tiếp.

“Nhưng anh sẽ rất mệt”

“Hay em chê tôi già, sức lực không đủ tốt… không thể bồng nổi em về phòng” Hoắc Nghị mặt lạnh, giọng càng lạnh hơn.

“Không phải, em không phải có ý đó… chỉ là bác sĩ Lương nói sức khỏe anh gần đây không được tốt”

Bạc môi của Hoắc Nghị nhếch lên, bị người đàn bà của mình chê “yếu” với Hoắc chủ tịch là một đả kích không thể nhỏ. Tiêu Tường cảm thấy sóng lưng buốt lạnh.

“Vậy để tôi đưa em về phòng, rồi cho em tự mình kiểm tra xem… chồng của em có phải đã già rồi không”

Tốc độ của Hoắc Nghị càng lúc càng nhanh, bước đi cũng gấp gáp hơn. Phải nói thể lực của Hoắc Nghị cực tốt, bồng hai mẹ con Tiêu Tường trên tay, đi lên mấy cái cầu thang vẫn không đổ một giọt mồ hôi, cũng không thở gấp, nhưng trước ngực lại nóng rạo rực.

“Ấm… m…” Hoắc Nghị đá cửa phòng, sau đó đóng sập cửa lại.

Cũng không rõ họ tìm hiểu cái kiểu gì, mà chưa tới mười phút đã nghe được tiếng rên rỉ mất hồn của Tiêu Tường.

Phòng khách, Hoắc gia.

Chỉ cần một trong ba anh em họ Hoắc xuất hiện đã đủ thu hút sự chú ý của mọi người, cả ba cùng lúc lộ diện thì hào quang khắp thiên hạ như chiếu rọi lên người họ. Bọn tiểu thư danh giá nhìn thấy họ như ong thấy mật, tranh nhau tiếp cận.

Chỉ là…

Hoắc Luật tâm tình không được tốt vì còn tức giận bởi cú đấm của Bạch Ngạn Tổ lúc chiều nên không có tâm trạng khiêu vũ cùng mọi người, một mình đứng trong góc tối để không bị làm phiền nhưng vẫn không được yên thân, liên tục bị quấy nhiễu.

Ngày thường hắn đã rất khó gần, bây giờ khắp người hắn đều toát ra một nguồn ám khí, mây đen giăng phủ trên đỉnh đầu, những ai có âm mưu tiếp cận vừa chạm tới ranh giới một mét đã dội ra ngay lập tức.

Trịnh tiểu thư thì nhỉnh hơn những người khác, nhờ sự trợ giúp của Lữ Trị, có thể an toàn bước vào ranh giới một mét của Hoắc Luật.

“Hoắc nhị thiếu! Không biết em có vinh hạnh mời anh khiêu vũ” Trịnh tiểu thư mỉm cười nhìn hắn, trong lòng tự đắc, cô vừa có gia thế vừa xinh đẹp, những người vừa rồi sao bì được với cô.

Hoắc Luật nhếch miệng cười, hắn đưa ly rượu đang uống dở cho Trịnh Tiểu Thư, cô liền nhận lấy. Nhìn nụ cười của Hoắc Luật, Trịnh tiểu thư nghĩ mình đã thành công hơn một nửa.

Lúc này Hoắc Luật lại cúi người xuống, kề môi vào tai của Trịnh tiểu thư, hơi thở nam tính mang mùi rượu phà vào cổ của cô ta. Khiến cho Trịnh Tiểu thư rất hồi hộp, không phải hắn muốn hôn mình chứ, nhịp tim cứ đập loạn cả lên, cô bắt đầu nhắm hai mắt lại, chờ đón nụ hôn của Hoắc Luật.

Ngờ đâu…

“Tránh xa tôi ra! Mùi nước hoa rẻ tiền trên người cô thật kinh tởm” Hoắc Luật lạnh lùng đẩy Trịnh tiểu thư và đi lướt qua người cô ta.

Không chỉ mặt mà cả người của Trịnh Tiểu thư đều hóa tượng, chưa bao giờ phải chịu sự nhục nhã lớn như vậy, liền ôm mặt khóc nức nở, bỏ chạy ra khỏi Hoắc gia.

Hoắc Khiêm tâm trạng thì rất tốt, cũng không biết có tốt thật hay giả tạo, trước giờ hắn luôn có một bộ mặt vui cười, nhưng trong lòng hắn nghĩ gì thì không ai biết.

“Tiểu thư họ Tô thế nào, có phải rất xinh đẹp”

“Còn Lâm tiểu thư thì sao, có vừa ý không…”

Khổ thân Hoắc Khiêm bị Lữ Trị kéo đi khắp nơi để xem mắt. Sau mỗi lần kéo hắn đi, bà đều thăm dò ý kiến. Hỏi người này thế nào, người kia được không, đại loại là như vậy.

Hoắc Khiêm không biết có phải tất cả con gái của Á Lạp Tân đều có mặt hay không, mà giới thiệu xong thì hai chân của hắn đã rã rời, lếch được lên tới lầu đã là kỳ tích.

“Luật! Cho anh ly rượu” Hoắc Khiêm vừa đẩy cửa vào đã ngã ngay xuống ghế, người như tướng bại tận, hắn tháo chiếc nơ ném lên bàn, rồi mở ra hai cúc áo.

Hoắc Khiêm uống rượu cứ như uống nước, ừng ực liên tục.

“Em trốn ở đây thảo nào dì không tìm được em”

“Trốn… không phải anh cũng đang trốn sao” Hoắc Luật giơ ly rượu lên, lắc lư, nhìn chất rượu màu đỏ sánh, mắt hắn sắc bén nhìn chầm chầm.

“Còn nghĩ chuyện xảy ra lúc chiều sao”

“Bạch Ngạn Tổ… em nhất định sẽ đánh cho một trận nhừ tử” Hoắc Luật tức giận siết chặt lỵ rượu.

Hắn sống mười bảy năm, chỉ có hắn đánh người chưa từng bị ai đánh bao giờ. Bạch Ngạn Tổ hôm nay dám đánh hắn, thì phải chấp nhận cơn giận dữ của hắn.

“Phi đâu rồi… giữa buổi tiệc anh đã không thấy nó”

“Em cũng không thấy”

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219