Dục Uyển

Phần 144
Phần 144

Phòng của Tô Lâm – mười lăm phút sau…

“Em lại phẫu thuật nữa sao?”

Tô Lân đang đi dạo khắp phòng, hắn đặt biệt hứng thú với những bức hình đặt trong phòng hơn. Thật ra căn phòng này là của Bạch Ngạn Tổ. Nhưng từ lúc Tô Lâm dọn đến Bạch gia thì viện đủ mọi lý do để được ở gần Bạch Ngạn Tổ, mỗi ngày một gần, cuối cùng là dọn luôn cả đồ đạc qua phòng của hắn. Cho nên Bạch Ngạn Tổ đã nhường lại phòng của hắn cho Tô Lâm.

Quay lại những bức hình mà Tô Lân đang xem, hình của Bạch Ngạn Tổ cùng với ba anh em họ Hoắc, ghi lại tất cả kỉ niệm của bọn họ từ lúc nhỏ cho đến lúc trưởng thành. Hắn rất ngưỡng mộ Bạch Ngạn Tổ, vì họ trưởng thành trong môi trường giống nhau, nhưng hắn lại không có được nhiều bạn như Bạch Ngạn Tổ. Về điều đó thì tên nhóc này tốt phước hơn hắn.

“Đúng vậy! Em vừa mới nâng mũi… thế nào, anh thấy có đẹp không?” Tô Lâm đang trang điểm trước gương, rất hào hứng nhìn anh trai mình, thật ra không cần hỏi, cô cũng biết bản thân mình rất đẹp.

“Đẹp… thì có đẹp, nhưng mà…” Tô Lâm đắn đo nhìn từ trên xuống dưới rồi thở dài.

“Anh vẫn thích cái mũi tẹt trước kia của em hơn… rất hợp với mặt em”

“Anh… em đang vui đừng làm em mất hứng… lần này em đã xinh đẹp hơn, anh họ nhất định sẽ không thể thoát khỏi bàn tay của em.”

Trước nhiệt huyết đang dâng trào của Tô Lâm, hắn cũng không muốn hạ nhuệ khí của em gái mình xuống. Nhưng người trong cuộc lẫn ngoài cuộc đều nhìn thấy rất rõ, mặt dù tên nhóc Ngạn Tổ đó không chịu thừa nhận với mọi người, nhưng hắn thật lòng yêu Lý Nhã.

Chuyện của bọn nhóc đó thì liên can gì hắn chứ, còn chuyện của hắn đang phải đối mặt đây. Hắn sắp rời khỏi đây, nhưng ngay cả cái tên của người con gái đó cũng không biết…

Tô Lân đặt tấm hình xuống bàn, nhưng vừa xoay lưng thì lướt thấy có một bức hình nằm trên kệ, khuôn mặt của người con gái đó như thoáng qua, là hắn đang ảo giác chăng…

“Tiểu Lâm! Em có biết cô ta không?” Hắn không hề ảo giác, người trong hình chính là người phụ nữ thần bí đó.

“Chị ta rất nổi tiếng… anh không biết sao? Chị ta là Hoắc Mạn Ni.”

Tô Lân nhếch miệng cười. Mạn Ni, cuối cùng tôi cũng tìm được em…

“Cho tam giác ABC biết A(4, 4), B(0, 2), C(8, – 4). Diện tích tam giác ABC là?”

“20…”

“Từ 6 chữ số 1, 2, 3, 4, 5, 6 lập được bao nhiêu chữ số có 4 chữ số khác nhau và chia hết cho 5?”

“60…”

“Tam giác ABC có(4, 0, 0), (0, 3, 1), (2, 4, −1) là tam giác gì?”

“Tam giác thường…”

“Có tất cả bao nhiêu số chẵn có 4 chữ số đôi một khác nhau và nhỏ hơn 3045 từ tập hợp sau: {0, 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7}”

“216…”

“Ầm… ầm… ầm…”

Những tiếng nổ lớn vang lên trong đầu Dục Uyển như tiếng sấm. Cô bàng hoàng, ngã phịch xuống giường. Sau bảy trăm năm mươi câu hỏi trắc nghiệm liên tiếp đưa ra, Hoắc Phi không chậm một giây, không bỏ lỡ một nhịp, rõ ràng rành mạch đưa ra từng đáp án chính xác nhất.

Dù rất miễn cưỡng, nhưng Dục Uyển phải thừa nhận một điều…

“Hoắc Phi! Anh không phải người thường”

Có người đang ở trong nhà tắm nghe được câu nói đó của Dục Uyển nên rất đắc ý, miệng cứ cười mãi. Hắn có nên hiểu là đang được Dục Uyển khen không.

Nhưng Phi ca à, còn vế sau nữa, Uyển tỉ chưa nói xong, anh khoan hãy mừng vội.

“Hoắc Phi! Trí nhớ anh tốt như vậy, tại sao thành tích học của anh luôn đứng cuối trường?”

Đó là điều Dục Uyển đang thắc mắc. Sau một tuần ngồi chung bàn, đọc cùng quyển sách trắc nghiệm với Hoắc Phi, cô phát hiện ra hắn sở hữu bộ não vô cùng khủng khiếp, mà không phải người thường nào cũng có được, lợi hại đến mức có thể nhớ hết tất cả câu hỏi cô đưa ra.

Cô xin nhấn mạnh lại từ “nhớ” chứ không phải là “biết”. Vì nếu bây giờ cho Hoắc Phi một bài toán bắt hắn giải trong vòng mười lăm hai mươi phút, hắn nhất định sẽ vẫy tay chào thua, cả ngày vẫn chưa giải xong, cũng như giải thích tại sao lại biết được đáp án đó, hắn cũng không thể nói ra.

Nhưng…

Với những gì đã đọc qua thì Hoắc Phi lại nhớ rất tốt, giống như máy tính copy nguyên trạng không bỏ sót chữ nào, tùy thời có thể phát ra bất cứ lúc nào. Như cách hắn đã trả lời bảy trăm năm mươi câu hỏi trắc nghiệm vừa rồi.

“Em có thể không nói đến hai chữ”cuối trường”nữa được không?”

Chạm đến sự tự tôn đàn ông, Hoắc Phi khó chịu bước ra từ phòng tắm. Trên người hắn chỉ quấn mỗi chiếc khăn duy nhất, Hoắc Phi đi lướt qua chỗ Dục Uyển và đi thẳng đến tủ quần áo.

Cùng phân tích câu nói vừa rồi của Dục Uyển tại sao Hoắc Phi lại khó chịu như vậy, chúng ta chỉ cần tập trung vào hai từ “cuối trường”, đã không còn ở phạm vi trong lớp mà lan rộng ra toàn trường, nếu cứ liên tục nhắc đến “cuối trường”, điều đó đồng nghĩa với việc nói hắn là người dốt nhất trường, chúng ta đã hiểu tại sao hắn lại xù lông.

“Vèo…”

Hoắc Phi kéo chiếc khăn tắm xuống và thải lên giường. Không rõ vô tình hay cố ý, chiếc khăn đó lại bao trùm lên đầu của Dục Uyển, nhưng cô lại không muốn lấy xuống. Vì Dục Uyển biết, Hoắc Phi đang trần như nhộng đứng trước mặt mình.

Dù hắn không sở hữu thân hình cao lớn như Hoắc Khiêm, rắn rõi như Hoắc Luật. Nhưng hắn có khuôn mặt long lanh, da trắng môi hồng vô khuyết, đặc biệt hắn vừa mới tắm xong, khắp người đều lóng lánh nước, dưới ánh đèn thì vẻ đẹp lung linh đó càng có sức lôi cuốn chết người. Cô chỉ sợ mình kìm lòng không được mà phạm tội thì phá vỡ kế hoạch.

Sau khi nghe được những âm thanh “xoạt… xoạt.” Dục Uyển có thể đoán được Hoắc Phi đã mặc quần áo xong, lúc này cô mới kéo chiếc khăn tắm xuống, và nhìn thẳng.

Qủa nhiên…

Giống hệt những lần trước, hắn không mặc áo. Cô biết thừa ý đồ của Hoắc Phi chính là muốn câu dẫn cô, và hắn đã đạt được mục đích của mình vì cô đang bị hắn thu hút.

Cô phải thừa nhận bộ dạng của Hoắc Phi lúc này rất đẹp trai, cuốn hút từ tư thế đứng lau tóc, đến động tác hất tóc ra phía sau cũng làm cho người ta điên đảo. Sao hắn có thể đẹp lung linh đến như vậy, không đơn giản chỉ không thể rời mắt, mà còn làm cho người ta muốn được sờ, muốn được chạm vào làn da trơn tru mịn màn của hắn.

Giống như những giọt nước đang lăn tăn trên người Hoắc Phi, di chuyển chậm rãi, nhẹ nhàng rơi từ tóc xuống gò má, chảy đến cổ và trước ngực, sau đó là đến bụng dưới và tiếp theo nữa là xuống tới…

Không được rồi, khăn giấy, máu mũi của cô sắp chảy.

Dạo gần đây Dục Uyển phát hiện ra, bản thân hay có những suy nghĩ tiến xa hơn với Hoắc Phi, không rõ lỗi do ai nhưng chắc chắn không phải tại cô, mà do hắn, là hắn tạo điều kiện, cố ý gieo mầm những tư tưởng phạm tội đó vào đầu cô.

“Có phải anh nhìn rất đẹp mắt?” Hoắc Phi quay sang, nở nụ cười thân thiện với Dục Uyển.

“Anh mơ đi… anh mà đẹp sao… ha… a… Buồn cười…”

Hắn đẹp là điều cả thế giới đã công nhận nhưng cô sẽ không bao giờ thừa nhận trước mặt hắn. Người như Hoắc Phi nếu nuông chiều quá, nhất định sẽ bay lên chín tầng mây. Di dời ánh mắt háo sắc của mình sang chỗ khác, nhưng càng giấu càng lộ. Vẻ mặt ngượng ngùng của Dục Uyển làm cho Hoắc Phi thêm đắc ý.

“Anh khiến em buồn cười đến vậy sao?”

“Phải đó.” Vẫn có người giương cao mắt, và to tiếng thách thức Hoắc Phi.

“Không dạy cho em một bài học, em sẽ không biết chồng của em lợi hại thế nào.”

Hắn từng bước ép sát mục tiêu, đi đến bên giường và từ từ cúi thấp xuống, Dục Uyển bị vây hãm trong người Hoắc Phi.

Hai tay hắn chống xuống giường, khoảng cách gần đến mức chóp mũi của cả hai đang chạm vào nhau, khuôn mặt của Dục Uyển bắt đầu nóng dần lên, theo nhiệt độ đang gia tăng giữa hai người họ. Giống như lúc này, Hoắc Phi càng cúi người thấp xuống, nhịp thở và hương thơm trên người hắn xen lẫn với mùi hương sửa tắm, tất cả làm đầu óc của cô trở nên mụ mẫm, không còn đủ sáng suốt, theo bản năng đáp trả lại hắn, đôi môi muốn chạm vào môi hắn.

“Hoắc Phi! Anh… muốn làm gì hả?” Ba phần tỉnh táo, bảy phần điêu đứng, Dục Uyển cố tỏ ra bình tĩnh để hỏi Hoắc Phi muốn gì.

Hắn lại mỉm cười nhìn cô.

“Làm điều mà em đang nghĩ trong đầu, em có hứng thú không?”

“Sao anh biết em đang nghĩ gì.”

Hỏi thì hỏi cho có lệ thôi, chứ hành động của Dục Uyển đã đi ngược lại, cả người chủ động tiến lên trước, hai mắt cũng từ từ khép hờ, và bờ môi căng mọng đang có xu hướng nhích lại gần môi của Hoắc Phi hơn.

Có người đang đắc ý và phấn khích tột độ trong bụng. Hoắc Phi đã chờ đợi giây phút này rất lâu, không uổng phí cả tuần nay hắn sử dụng mĩ nam kế và khoe thịt trước mặt Dục Uyển, cuối cùng đã có kết quả. Bảo hắn đợi đến khi có kết quả bảng điểm của học kì này, mới chạm vào cô thì quá lâu. Mất hơn ba tháng nữa, hắn không đợi được.

“Bốp… p…”

Vẫn là hắn đã vui mừng quá sớm… bởi vì có một sức mạnh còn ghê gớm hơn đã cản trở hắn. Dục Uyển bất ngờ đẩy Hoắc Phi ra, hắn té xuống giường.

“Uyển! Lại chuyện gì nữa” Hắn lần mò bò dậy.

“Không được! Chúng ta không nên nôn nóng, hãy đợi hết học kì này…” Cô thì bật người dậy.

“Uyển! Học kì này còn tới ba tháng… rất lâu… không phải vừa rồi em cũng…” Hoắc Phi sáp tới gần thì Dục Uyển lại đẩy hắn ra.

“Ngưng!”

Có người xấu hổ quá nên thẹn, khi Hoắc Phi nhắc lại chuyện vừa rồi. Dục Uyển lập tức tỏ ra cứng rắn, cố che đậy sự xấu hổ.

“Lâu cũng phải chờ… chúng ta đã giao ước trước, muốn làm gì cũng phải đợi sau khi anh lọt vào top năm của trường… không được phá vỡ giao ước.”

Vì mười lăm phần trăm cổ phần của Hoắc thị, nửa cuộc đời sau của cô, cơm ăn cơm ăn cháo cũng nhờ vào nó. Nên cô không thể để mình bị mê hoặc trước Hoắc Phi, mặc dù cô cũng rất muốn ăn hắn, nhưng cũng phải đợi sau khi hắn lọt vào top năm của trường đã. Giao ước đó là vũ khí duy nhất để cô mặc cả, ra giá với Hoắc Phi, cô phải tận dụng triệt để cơ hội lần này.

“Vậy nếu cả đời này anh không lọt vào được top năm của trường, thì không thể chạm vào em sao?”

“Phải! Cho nên anh phải học cho tử tế vào.”

Dục Uyển gom hết tất cả sách trên giường, đặt vào tay của Hoắc Phi, rồi rời khỏi phòng.

Cả một núi sách đè lên người Hoắc Phi, con đường trước mặt thật gian nan, hắn phải vượt qua trướng ngại của bốn trăm chín mươi lăm người, để lọt vào được top 5.

Hoắc Phi thở dài rồi ngã phịch xuống giường.

“Rầm… m…”

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219