Dục Uyển

Phần 209
Phần 209

Đảo Chết.

Nắng nóng chói mắt, gió thổi nhè nhẹ, lá vàng thỉnh thoảng rơi. Thiên thời địa thời nhân hòa hội tụ lại gốc cây lọng ô. Là thời điểm thích hợp nhất để chúng ta.

Hai mắt khép hờ, hít vào, thở ra, hít vào và lại thở ra.

Nhưng đừng nhầm lẫn với bất kỳ bài tập dưỡng sinh nào bạn từng biết, vì đây chỉ là mô phỏng lại hành động của anh Hợi miệng rộng và Từ Tam đang làm. Họ…

“Khò… ò…”

Họ đang làm gì chắc mọi người đã đoán ra.

“BỐP… P…”

“BỐP… P…”

“BỐP… P…”

Đó cũng là nguyên nhân cho âm thanh mãnh liệt vừa rồi. Mưa “táo” rơi táo bạo theo phương ngang tiến thẳng, bao nhiêu bất mãn khó chịu của người ném đều dồn hết lực trên mấy quả táo, đủ đau để hai người họ phải bật người tỉnh giấc.

“Là thằng nào? Chán…”

Vừa mở mắt ra, Từ Tam và Hợi miệng rộng lại bị thứ to lớn trước mặt ngán tầm nhìn. Lần đầu tiên trong đời họ nhìn thấy một quả táo to như vậy, vừa căng vừa cứng, không dừng lại ở đó. Nó còn biết nhúc nhích và đạp rất là mạnh nữa.

Đây rốt cuộc là loại táo gì?

“Sờ đủ chưa? Đủ rồi thì lập tức lấy hai bàn tay thối của các người ra.”

Giọng nói chua chát như khế chua chấm muối của người phụ nữ, khiến cho lông măng khắp người họ đều dựng ngược, hàm răng tê cứng, thức tỉnh bốn con mắt quáng gà kia. Giỏ táo thì vẫn nằm yên trên đất, vậy trái táo họ đang cầm trên tay là…

“He… e… Dục Uyển… cô ra mang cơm cho thằng ngốc?” Là cái bụng bầu của cô.

“Hai người thật quá đáng… công việc của hai người lại để một mình anh ấy làm, còn mình lại nằm đây ngủ… các người có lương tâm không? Còn nói là anh em tốt”

Nhìn thấy Hoắc Khiêm đại thiếu gia trước giờ quen làm việc bàn giấy, bây giờ lại lưng trần chân đất khum lưng gieo từng hạt xuống đất, Dục Uyển sót cả ruột gan. Dù nói chỉ phạt sáu tháng nhưng phần việc của Hoắc Khiêm làm lại bao gồm của cả ba người, chỉ hận mình không thể mài sắt thành kim, thất bại trong việc giáo dục tư tưởng cho Hoắc Khiêm.

“Dục Uyển! Chúng tôi không hề bắt ép chồng cô… là hắn tự nguyện làm giúp bọn này.”

“Không tin thì cô hỏi hắn, bọn này không hề ép buộc… là hắn vui vẻ, hạnh phúc và khát khao được làm giúp bọn này… cô nhìn xem, nụ cười hạnh phúc của hắn khi làm giúp bọn này” Từ Tam choàng tay qua vai của Dục Uyển, và kéo cô lại gần hơn.

Mặc dù nắng nóng chói sáng, nhưng vẫn không lu mờ nụ cười rạng ngời của Khiêm đại Thiếu gia, không rõ nụ cười này là đồng tình với quan điểm của Từ Tam, hay vì vui mừng khi nhìn thấy Dục Uyển.

“Ngày mai trên đảo có lể hội hóa trang, bọn này về trước chuẩn bị.”

“Thằng ngốc! Bọn anh đi trước… chú từ từ làm”

Chuẩn bị cái gì chứ, lể hội hóa trang là ngày mai. Các người rõ ràng là đang trốn việc.

Kẻ trước người sau, Từ Tam và Hợi miệng rộng vẫy tay chào với Hoắc Khiêm, rồi ung dung sải bước, để lại bao nhiêu bất mãn cho người ở lại, tức tối không biết làm gì.

“Các người… các người”

Ôm theo cái bụng to tướng của mình, Dục Uyển lê từng bước nặng nhọc đến chỗ người chồng ngốc nghếch của mình. Càng nhìn càng sót, còn đâu dáng vẻ thư sinh môi hồng da trắng của trước đây.

Hoắc Khiêm đã trở thành một người đàn ông rắn rõi, làn da cũng đen sạm đi, cánh tay cũng trở nên thô ráp, lòng bàn tay còn có nhiều vết chai. Chỉ có một điều không đổi, là mị lực của hắn vẫn còn đủ sức để điên đảo ba bà chị này.

“Cục cưng! Khát nước không?”

“Đói bụng chưa? Có muốn ăn gì để chị nấu cho cưng ăn.”

“Trên người có chỗ nào nhức mỏi, để chị giúp cưng xoa bóp.”

Ba chị đại của Động Thiên Tơ cứ rảnh rỗi là chạy đến quấn lấy Hoắc Khiêm, còm làm thay phần việc của Dục Uyển, cơm bưng nước rót, phục vụ tận tâm bao gồm tất cả các khoản.

“Uyển không thích tôi đến gần các chị, để cô ấy nhìn thấy nhất định sẽ giận… các chị về đi”

Không phải hoàn toàn quên sạch những gì Dục Uyển đã dạy, chí ít về khoản đụng chạm thân thể với người khác giới, Hoắc Khiêm hoàn toàn tuân thủ, chỉ cần là giống cái có ý đồ tiếp cận thì hắn nhất phải né ra xa ba bước. Bao nhiêu tâm huyết của cô, không phải đổ sông đổ biển.

“Ực… ực… c!!!”

Tiếng tằng hắng liên tục của Dục Uyển, nhắc khéo cho ba bà chị ở đằng kia biết, vẫn còn cô trên đời này. Nhưng xem ra âm lượng quá nhỏ, bọn họ còn hành động táo bạo hơn.

“Con bé dữ dằn chỉ biết nấu cho cậu mỗi trứng luộc? Nó thật xấu tính… nếu là tôi sẽ không bao giờ giận cậu, cho dù cậu làm sai bất cứ chuyện gì đi chăng.”

“Các chị còn có thể làm nhiều thứ khác cho cậu, giống như thế này…” Bàn tay nhẹ nhàng của chị đại vuốt một đường dài từ lòng ngực chạy thẳng đến thắt lưng.

“Còn biết cách làm cậu thoải mái hơn.” Chị nhị phà hơi vào lỗ tai của Hoắc Khiêm với giọng nói đầy ma mị, cùng lúc cọ xát bộ ngực hùng vĩ của mình vào tấm lưng trần nhễ nhãi mồ hôi của hắn.

Sức đoàn kết tập thể bao giờ cũng hơn, hắn gần như bị họ đẩy xuống đất.

“Các chị…”

Cô mà còn không ra tay, con của cô nhất định sẽ mất cha.

“Ây za… đau quá…”

Nghe thấy tiếng hét của Dục Uyển, Hoắc Khiêm hoảng hốt đẩy cả ba ra, khẩn trương chạy đến đỡ lấy cô.

“Khiêm! Em thấy chóng mặt, chắc bị say nắng.”

“Đừng cử động! Để anh bồng em vào trong.”

Nhìn thấy nụ cười đắc ý giương oai diệu võ của Dục Uyển, khi được Hoắc Khiêm ôm vào lòng. Ba bà chị kia biết rõ là cô đang diễn trò, nhưng vẫn mang theo cục tức mà rời đi. Nếu không họ nhất định sẽ nhìn thấy những cảnh âu yếm trướng mắt.

“Khiêm! Bỏ em xuống được rồi”

“Nhưng… nhưng vẫn chưa…”

“Em nói bỏ em xuống!”

“Ừ…”

Vẫn ngu ngơ ngốc nghếch như trước, Hoắc Khiêm nới lõng tay nhẹ nhàng đặt Dục Uyển xuống đất. Chỉ cần là mệnh lệnh của Dục Uyển hắn tuân thủ vô điều kiện.

“Uyển! Vừa rồi em bị làm sao?”

“Anh muốn em có sao?”

“Không có… anh… anh không có.”

Dục Uyển chỉ nhướng đôi mắt lên thì Hoắc Khiêm đã co rúm người lại. Vẫn biết là hắn dễ bắt nạt, không biết làm gì lại khóc, nhưng cô lại thích nhìn bộ dạng lúng túng của hắn như bây giờ.

“Đùa với anh… anh mà dám, em sẽ bỏ mặt anh… ngồi xuống đi, em có mang cơm cho anh.”

“Hôm nay em cho anh ăn gì?”

“Yên tâm đi… em biết anh ngán ăn trứng luộc, nên… em đã đổi trứng luộc thành trứng chiên.”

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219